Hai người, hai thân thế của hai giai cấp xã hội khác nhau nhưng lại cùng chung một lí tưởng, chung lẽ sống lại gặp nhau trong cảnh lạc đạn, bom bay trong thời kháng chiến chống Mỹ. Liệu sau một cơn mưa đạn, cầu vồng có trở lại hay không? (Lưu ý: không có chi tiết lịch sử- chỉ mượn bối cảnh kháng chiến chống Mỹ)…
Tác giả: Havi Thể loại: đam mỹ, cường công-nhược thụ, báo thù, bạo lực, biến thái, có yếu tố gore, có thể gây ám ảnh. Tàn nhẫn lãnh khốc tra công x si tình đáng thương khuyết tật thụ x trước tra sau ôn nhu công, 3p, kết tùy cảm nhận từng ngườiTình trạng: đã hoànP/S: Truyện viết cho bản thân và những ai cùng sở thích đọc, những người khác có thể lướt qua, văn phong bản thân không hay và đang chỉnh sửa, lậm convert nên đang dò lại, nội dung phi lý, biến thái, kinh tởm là VÌ BẢN THÂN THÍCH. Các bạn không ăn được cay thì đừng đòi ăn lẩu Tứ Xuyên, có thể phê bình nhưng làm ơn đừng chửi rủa, nó không làm cho các bạn sang hơn đâu. HAVI KHÔNG CHO CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC TỪ 15/7/2021…
Tên gốc: Dưỡng phụ Tác giả: Thủy Thiên Thừa Thể loại: Đam mỹ hiện đại, ngụy phụ tử, cường công cường thụ, đại thúc thụ, lính đánh thuê, dưỡng thành, nhân thú , HETình trạng : Hoàn*Mình post truyện để đọc offline, không vì mục đích thương mại. Nếu nhà edit lên tiếng thì mình sẽ gỡ…
Nếu một ngày được quay về quá khứ, trong bối cảnh nội chiến, bản thân lại trở thành một trong những nhân vật lịch sử khét tiếng và ảnh hưởng đến kết cục của chiến tranh chính trị và kinh tế của đất nước, bạn sẽ làm gì? Thể loại: Trọng sinh - Tiền tệ - Chính trị Không có thật, không có bất kì cá nhân tổ chức nào được đề cập, toàn bộ tên Quốc Gia, nhân vật đều hư cấu. Tác giả mượn bối cảnh Tây Nam Bộ, hết!…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…