nagireo • chân tình
Ở đây có những mẩu truyện nhỏ về Ngro…


Ở đây có những mẩu truyện nhỏ về Ngro…

Tên truyện: Thâm cung phượng duy xuân túy: Phế phi/ 深宫凤帷春醉: 废妃Tên khác: Phượng hoàng say rượu sau màn che chốn thâm cungTác giả: Hoại Phi Vãn Vãn/ 坏妃晚晚Edit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬Thể loại: Cổ đại, Cung đấu, Triều ĐấuĐộ dài: 5 quyểnQuyển 1: Mới quen (49 chương)Quyển 2: Trục phong (49 chương)Quyển 3: Đoạt cung (48 chương)Quyển 4: Kinh đào (30 chương)Quyển 5: Duyệt quân (23 chương)Tình trạng: HoànGiới thiệu:Câu chuyện mở ra bằng một khung cảnh đẫm máu, hoàng đế Lê quốc bị quân Chu giết hại, Hoàng Hậu không muốn con mình phải chịu kiếp tù tội nhục nhã nên có ý định tự tay bóp chết thái tử và công chúa, nhưng một vị tướng trung thành đã ôm thái tử và công chúa trốn thoát. Trên người mỗi đứa trẻ đều có một miếng ngọc bội hình rồng. Hoàng Hậu thắt cổ tự vẫn, Lê Quốc bị Tây Chu tiêu diệt.Mọi chuyện bắt đầu đều có khởi nguồn của nó. Thượng Trang và Nguyên Duật Diệp, vòng xoáy sinh mệnh đã đẩy họ đến với nhau, đau thương, mất mát có đủ, chuyện tình này liệu có kết thúc tốt đẹp?...Nguồn tiếng trung: http://www.quanben5.com/n/shengongfengweichunzui-feifei/Nguồn convert: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=79614…

Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
![[Taekook] Lão đại là chồng em](https://aztruyen.top/images/taekook-lao-dai-la-chong-em-316036177.webp)
cảm ơn vì đã ghé qua đọc fic của mình, mong những chap trong fic sẽ mang lại sự vui vẻ cho mọi người nhé! nhớ cho mình vài ngôi sao nhéee 😭…

Tác giả: Dạ ManNgày cô quyết định sẽ ly hôn mới phát hiện ra rằng tất cả đều không khó như cô vẫn nghĩ.Chẳng qua lúc đó, cô còn ngốc nghếch hỏi anh: "Đã nhiều năm như vậy, sao anh vẫn không thích em?"…
![[KnB] Chuyện mình bắt đầu nơi sân bóng](https://aztruyen.top/images/knb-chuyen-minh-bat-dau-noi-san-bong-196563732.webp)
Tổng hợp các câu chuyện về GoM và các nhân vật thuộc anime/manga Kuroko no Basket. Truyện thuộc bản quyền của ShinoharaHanami trên Wattpad. Tuyệt đối không được bưng (reup) đi đâu khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
![[BHTT - EDIT HOÀN] Mơ Ước Đã Lâu - Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử](https://aztruyen.top/images/bhtt-edit-hoan-mo-uoc-da-lau-thao-tuu-dich-khieu-hoa-tu-292416103.webp)
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh maiNhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)Số chương: 79c + 6PNVăn ánNgười trong đại viện đều biết, xưa nay Phó Bắc luôn ổn trọng, tính tình ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với một Kiều Tây lệch lạc từ nhỏ. Khi còn niên thiếu Kiều Tây không biết, thời điểm mối tình đầu vẫn luôn không quá thanh tỉnh, không tự ý thức được, chỉ ngây ngốc quấn quít lấy Phó Bắc không tha, cũng không để ý sắc mặt, không biết sớm đã bị chán ghét qua bao nhiêu lần, mọi người xung quanh cũng không nhìn được nữa âm thầm nói không ít lời khó nghe. Lúc ấy chính là tự cảm thấy hài lòng, còn không tự biết khiến người chán ghét, ganh tỵ khắp nơi. Sau này khi đã hiểu được. Cô đã thông suốt, rời bỏ dứt khoát, việc gì nên làm thì đều làm, không nên trêu chọc thì cũng sẽ không chọc, sau đó dứt khoát chạy lấy thân. Sau này, một Phó Bắc nhã nhặn đứng đắn lại không buông tha cô, tình khó kiềm nén mà hôn môi, khắc chế mà ẩn nhẫn, ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Cô không nói gì chỉ cười cười, hỏi: "Thế nào, luyến tiếc sao?"…