𝗖𝗵𝗮𝗽𝘁𝗲𝗿 𝟯: 𝗗𝗼𝗻'𝘁 𝘆𝗼𝘂 𝗸𝗻𝗼𝘄 𝘄𝗵𝗮𝘁 𝗜 𝗮𝗺

"tôi muốn em, joshua. tất cả của em. làm tình với tôi và để tôi làm bất cứ điều gì tôi muốn với cơ thể em suốt đêm, giống như ngày xưa vậy."

jeonghan nhìn người con trai vẫn đang nằm im trong vòng tay anh.

"c-cái gì?" joshua nói với vẻ hoài nghi.

"em không nghe nhầm đâu" jeonghan thì thầm, luồn tay vào trong chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của joshua. người nhỏ hơn rùng mình khi những đầu ngón tay lạnh giá của jeonghan chạm vào làn da trần của cậu, càng co rúm lại trong vòng tay của người lớn tuổi hơn.

joshua nhắm nghiền đôi mắt đẫm lệ và thở ra một hơi, không thể tin được người yêu cũ lại đòi hỏi điều gì đó như thế này từ cậu. joshua chưa bao giờ mong đợi điều này suốt những năm qua

"tôi không thể làm điều này với seungcheol" joshua thì thầm đáng thương, lắc đầu và có vẻ khó chịu nhưng vẫn chưa làm gì để ngăn bàn tay lạnh lẽo luồn sâu vào áo và chạm vào cơ thể cậu một cách thân mật.

jeonghan ậm ừ đáp lại, dừng tay ở lưng joshua, trước khi siết chặt lấy eo cậu, ép cơ thể ấm áp của cả hai lại với nhau, không để lại một khoảng trống nào.

"được rồi, chọn một cái đi. chồng của em hoặc......... con của em" jeonghan lạnh lùng buông lời, cho joshua quyền lựa chọn.

joshua hiểu rõ ý của người đàn ông lớn tuổi hơn khi đưa ra những lựa chọn đó cho cậu. joshua phải chọn chồng mình, trung thành với người đàn ông đó bằng cách từ chối jeonghan ngay lúc này hoặc— chọn đứa con của mình, tình một đêm với bạn trai cũ và chỉ khi đó, bạn trai cũ mới giúp cậu tìm thấy con mình.

khi joshua sụt sịt mũi và cố gắng hết sức để nghĩ ra một lựa chọn mà cậu sẽ không phải hạ mình đến mức lừa dối chồng mình để đổi lấy việc tìm thấy đứa con của mình, jeonghan đang bắt đầu mất kiên nhẫn. người đàn ông say khướt đã tiến tới cởi hai cúc áo sơ mi trên cùng của người trẻ hơn để dễ dàng nhìn thấy làn da màu caramel xinh đẹp bên dưới, lấp lánh xinh đẹp dưới ánh trăng.

"suy nghĩ nhanh nào, joshua. tôi đang chờ câu trả lời của em và em nên biết rõ hơn là đừng để tôi phải đợi" jeonghan nói trên làn da của joshua, ngậm lấy xương quai xanh và để lại những nụ hôn ướt át khắp nơi "để anh làm tình với em hoặc— mất đứa con của em. lựa chọn nằm ở em, em yêu."

joshua không trả lời ngay lập tức, không biết phải nói những lời đó như thế nào. cậu cảm thấy tội lỗi, cảm thấy bị phản bội và quan trọng nhất là cậu cảm thấy ghê tởm . tối nay nếu cậu quyết định ngủ với jeonghan thì có nghĩa là cậu đã lừa dối chồng mình. joshua sẽ không bao giờ có thể nhìn vào mắt mình trong sự xấu hổ và tội lỗi.

nhưng đồng thời, joshua cũng không thể để mất đứa con của mình.

joshua biết điều gì đang bị đe dọa. đó là vấn đề liên quan đến mạng sống của con trai cậu. nếu joshua không làm theo lời jeonghan nói lúc này, rất có thể jeonghan sẽ quay lưng lại và không bao giờ đồng ý giúp cậu nữa. là người hiểu jeonghan hơn bất kỳ ai trên thế giới này, joshua biết rằng việc cầu xin người đàn ông thay đổi ý định cũng chẳng ích gì. jeonghan là một người đàn ông bướng bỉnh và anh sẽ không bao giờ lùi bước cho đến khi đạt được điều mình muốn.

jeonghan nhếch mép cười, môi áp vào quai hàm Joshua, cảm thấy phần nào thỏa mãn khi nhìn thấy trạng thái mâu thuẫn của cậu em, gặm nhấm làn da mềm mại ở đó, "vậy thì tôi sẽ coi đó là đồng ý. đẩy tôi ra nếu em không muốn, được chứ?"

nói xong, jeonghan bắt đầu hôn joshual thật sâu, lưỡi ngay lập tức thăm dò và nếm hương vị ngọt ngào trong khuôn miệng ấm áp của người trẻ hơn. jeonghan nghiêng đầu và giữ chặt khuôn mặt của joshua trong tay như thể anh sợ cậu sẽ thoát khỏi vòng tay của anh vào giây phút tiếp theo. jeonghan để bàn tay còn lại của mình lang thang khắp nơi trên làn da của người trẻ hơn mà anh có thể chạm tới.

joshua có thể cảm nhận được vật cứng của người kia đang ấn vào phần thân dưới của cậu. sự xấu hổ và tội lỗi lại tràn ngập toàn bộ cơ thể joshua, biết rất rõ rằng cậu không thể lùi bước lúc này. joshua thở hổn hển khi vừa rời khỏi miệng jeonghan, người kia hôn cậu một cách thèm khát đến mức khiến môi joshua chảy máu khi cậu cắn môi dưới.

"hôn lại tôi, em yêu. hoặc tôi sẽ nghĩ em không thực sự muốn điều này và chỉ yêu cầu tôi dừng lại một cách gián tiếp," jeonghan nói, giảm tốc độ nụ hôn và giữ chặt hông joshua trước khi rướn người về phía trước để hôn cậu lần nữa.

joshua đã cố gắng. cậu thực sự đã cố gắng cử động môi và hôn lại người đàn ông đó nhưng cậu không thể. khuôn mặt seungcheol hiện lên trước mắt khiến tim joshua rỉ máu. joshua có thể không yêu chồng mình nhưng cậu luôn tôn trọng người đàn ông này. joshua không muốn làm điều này với seungcheol.

"nếu em cứ đứng như tượng và không đáp lại tôi, tôi nghĩ em thực sự không muốn làm. tại sao em lại chống cự nhiều như vậy, shua? không phải là chúng ta chưa từng làm việc này trước đây à?" jeonghan nói, nhìn vào mắt joshua để tìm kiếm điều gì đó. tất cả những gì anh có thể thấy chỉ là sự do dự, phản kháng và cảm giác tội lỗi.

điều đó đủ khiến jeonghan cảm thấy đau.

có điều gì đó trong trái tim jeonghan quặn thắt đau đớn khi thấy người anh vô cùng yêu quý hành động như vậy đối với mình.

tên khốn seungcheol đó quan trọng với em đến vậy à?

jeonghan không khỏi thắc mắc một cách cay đắng.

jeonghan đẩy joshua ra và lùi lại một bước, quan sát khuôn mặt của cậu nhăn nhó đến bối rối rồi hoảng sợ. jeonghan cười khúc khích mà không có chút hài hước nào, "nếu em do dự và không phản ứng như vậy, tốt nhất nên từ chối tôi một cách rõ ràng mà không giữ im lặng suốt từ nãy đến giờ" jeonghan gay gắt nhổ nước bọt, đây là lần đầu tiên kể từ trước đây anh chưa bao giờ mắng joshua.

jeonghan quay gót và bắt đầu đi về phía cầu thang để về phòng.

nhìn thấy người lớn tuổi bỏ đi, joshua hoảng sợ. nếu tối nay jeonghan rời khỏi phòng và joshua không ngăn anh lại, thì cậu biết mình sẽ mất đi cơ hội duy nhất để tìm thấy con trai mình mãi mãi. người lớn hơn sẽ không bao giờ nhìn lại cậu và joshua sẽ không bao giờ có thể tìm lại được đứa con của mình.

kể từ ngày joshua tỉnh dậy sau vụ bắt cóc, không ai tin cậu về việc có con. kể cả chồng của cậu cũng không. đối xử với cậu như thể cậu là một người bị bệnh tâm thần. cha mẹ cậu đã chết rồi. những người mà joshua gọi là gia đình thì không tin cậu và coi cậu là một kẻ điên vừa bị tổn thương và nói những điều vô nghĩa.

nhưng joshua biết là không phải vậy. cậu không nói những điều vô nghĩa. joshua nhớ từng chi tiết nhỏ nhất về jungwon, đứa con của cậu, lý do sống duy nhất của joshua. làm sao ai có thể quên được đứa con của mình? máu thịt của chính họ? làm sao họ có thể nghi ngờ cậu?

jeonghan là người duy nhất cho đến nay vẫn tin tưởng và muốn giúp đỡ cậu. joshua không thể đánh mất cơ hội này bằng bất cứ giá nào.

chạy về phía jeonghan, joshua ôm anh từ phía sau, vùi mặt vào lưng jeonghan, "làm ơn đừng đi" joshua thì thầm, nước mắt làm ướt áo người kia khi cậu cố gắng ngăn cản một cách vô ích.

jeonghan quay lại và nâng mặt joshua lên bằng cả hai tay, dò xét đôi mắt của đối phương để xem cậu đang nghĩ gì. joshua nuốt nước bọt, nhìn lại người lớn tuổi hơn, "t-tôi sẽ làm những gì anh muốn. chỉ xin a-anh đừng đi" joshua cầu xin.

không nói một lời nào sau đó, joshua nhướn người về phía trước và lần đầu tiên sau 4 năm, cậu hôn người đàn ông mà cậu vẫn yêu. chỉ có điều lần này không phải là ngoài sự lựa chọn mà là bị buộc phải làm như vậy. jeonghan ngay lập tức đáp lại và hôn joshua như một con thú đói khát cuối cùng cũng có được bữa ăn, nuốt chửng từng tiếng thở hổn hển và tiếng rên rỉ còn sót lại từ miệng cậu. đó là tất cả sự xác nhận mà jeonghan cần từ joshua để tiếp tục buổi tối.

jeonghan ôm joshua vào lòng và đưa ra lời cảnh báo ngắn gọn—

"cứ chờ xem. tôi sẽ cứ mang em theo bên mình như thế này thật nhiều lần để sau này em sẽ không thể là của ai khác ngoài tôi"

— trước khi đi thẳng lên lầu để vào phòng ngủ.

__________

đưa chân đá cửa mở, jeonghan đưa joshua đến giường và đặt cậu xuống, sự thiếu kiên nhẫn dần hình thành trong anh quá nhanh khi nhìn thấy cậu nhóc nằm dưới mình sau một thời gian dài. jeonghan thèm khát hôn joshua và đồng thời bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của cậu, vuốt ve làn da mịn màng, mềm mại bên dưới sắp lộ ra trước mắt anh.

bên ngoài mặt trăng đang tỏa sáng rực rỡ, chiếu sáng hầu hết mọi thứ trong căn phòng tối nhưng điều đó không ngăn được jeonghan lột từng mảnh quần áo đang mặc trên người của joshua.

trong vòng một phút, quần áo của cả hai đã biến mất và vội vã bị ném xuống sàn khi jeonghan lướt qua cậu và lao thẳng đến khuôn miệng ấm áp của người trẻ hơn. joshua rên rỉ, đưa tay lên tìm phần tóc phía sau của người lớn tuổi hơn để kéo nhẹ. có rất nhiều thứ đang diễn ra trong đầu joshua nhưng tất cả những gì cậu có thể tập trung vào lúc này là đôi môi đang lướt qua và những ngón tay đang dần di chuyển về phía dưới của cậu.

joshua thậm chí còn không nhận ra khi jeonghan đưa ngón tay vào bên trong với tốc độ chóng mặt.

mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt jeonghan khi anh liên tục ra vào bên dưới joshua bằng ngón tay của mình, "nhìn em đi, em yêu. phía dưới của em vẫn mút chặt mấy ngón tay của tôi dù chúng ta đã xa nhau tận bốn năm. em có thể từ chối tôi nhưng cơ thể em vẫn không thể từ chối những sự đụng chạm của tôi" jeonghan nói, dục vọng và ham muốn che khuất tầm nhìn của anh khi anh đặt những nụ hôn ướt át xuống cổ cậu, đánh dấu khắp làn da không tì vết.

joshua chấm dứt nụ hôn và cắn môi để ngăn tiếng rên rỉ phóng túng thoát ra, nhưng jeonghan không thích cậu kìm lại những âm thanh đó một chút nào. tiếng rên rỉ và thở hổn hển của joshua trong lúc hai người làm tình luôn như một bản nhạc vang lên trong tai jeonghan. sẽ thật đáng tiếc nếu không được nghe lại những âm thanh đẹp đẽ đó.

"đừng cắn môi nào, shuji. cho tôi nghe giọng nói xinh đẹp của em nào. tôi rất muốn nghe lại chúng đấy."

jeonghan tiếp tục ra vào joshua một cách đều đặn bằng những ngón tay mảnh khảnh của mình. jeonghan hít vào cổ joshua một lần nữa, gặm và liếm phần da thịt mịn màng đang chuyển sang màu đỏ trong vài giây và khiến joshua không ngừng rên rỉ. joshua cuối cùng đã bỏ cuộc và để những âm thanh đó thoát ra khỏi đôi môi hé mở của mình khi người lớn hơn kéo cậu vào lòng.

jeonghan mỉm cười tự hào khi nhìn thấy trạng thái hiện tại của joshua, mặt đỏ bừng và lấp lánh những giọt mồ hôi, đôi môi hé mở đầy gợi cảm, gợi lên những tiếng rên rỉ ngọt ngào và thở hổn hển khi jeonghan tiếp tục đưa một ngón tay khác vào lỗ của cậu và kéo căng ra.

jeonghan tóm lấy gáy joshua và hôn môi cậu một lần nữa, hôn một cách vô thức, cướp lấy hơi thở của đối phương cho đến khi người trẻ hơn hoàn toàn thở hổn hển và rên rỉ hỗn loạn trên đùi anh, đôi môi sưng tấy và cổ là một tấm vải đẹp đầy những vết cắn và vết bầm tím đầy màu sắc.

jeonghan biết joshua đang ép bản thân mình tận hưởng điều này, điều đó được thể hiện rõ qua cách cậu nhíu mày và nhắm mắt suốt từ nãy đến giờ, không nhìn vào mắt jeonghan dù chỉ một giây. ngay cả jeonghan cũng có thể cảm nhận được cảm giác tội lỗi mà joshua đang cảm thấy khi làm điều này với anh, người đã quan sát kỹ càng mọi biểu cảm của cậu. joshua rất minh bạch và cậu luôn thể hiện rõ cảm xúc trên khuôn mặt của mình.

và sẽ là nói dối nếu jeonghan nói rằng anh không thấy phiền lòng vì điều đó.

"nhìn tôi này, joshua"

đó không phải là một câu hỏi mà là một câu yêu cầu . jeonghan không thích những người không hiện các yêu cầu của anh và joshua biết rõ điều đó hơn bất kỳ ai khác. cậu phải làm như lời anh nói.

joshua mở mắt ra và nhìn người đàn ông độc ác đang ôm anh trong vòng tay một cách chiếm hữu nhưng đồng thời cũng rất tế nhị.

"đừng chỉ giả vờ tận hưởng điều này. có lẽ em vẫn chưa nói cho anh biết tại sao em lại rời bỏ anh. nhưng cả hai chúng ta đều biết rằng em vẫn yêu anh . em có thể che giấu cảm xúc của mình nhưng đôi mắt của em không bao giờ có thể nói dối anh, shua" jeonghan nói, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của joshua và đôi tay thon dài vẫn đang giữ chặt cằm của cậu.

joshua nín thở, cậu không thể rời mắt khỏi jeonghan. joshua luôn nghĩ mình che giấu cảm xúc rất giỏi, cậu nghĩ nếu không nói chuyện với jeonghan nhiều, người lớn tuổi hơn sẽ không nhận ra tâm hồn tan vỡ, trái tim rỉ máu vì thiếu thốn tình yêu của cậu. joshua nghĩ cậu đã nói rõ với jeonghan rằng anh không còn cơ hội nữa khi cậu đã kết hôn. nhưng dường như jeonghan đã nhìn qua tất cả và nhìn thấu vẻ ngoài của mình.

thật bất ngờ, joshua bắt đầu khóc, khiến người lớn tuổi hơn phải ngạc nhiên.

jeonghan định nói điều gì đó, nhưng joshua lắc đầu, nghiêng người về phía trước và vòng tay thật chặt quanh cổ người kia khi giấu khuôn mặt đang khóc của mình, "đừng nói chuyện..... làm ơn," joshua thì thầm, vùi mặt vào vào vai người lớn hơn, "xin anh. chỉ cần... hãy giải quyết chuyện này thôi" joshua nài nỉ.

joshua không muốn nói chuyện nữa, cậu không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện này. cậu không còn liên quan gì đến jeonghan nữa. đứa con của cậu bây giờ là tất cả những gì cậu quan tâm. không còn gì khác. joshua có thể cảm nhận được trái tim của cả hai đang đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng đó chính là điều khiến cậu sợ nhất.

jeonghan không trả lời ngay mà chỉ gật đầu chậm rãi. có lẽ trong trái tim lạnh lùng của anh vẫn còn điểm yếu mà chỉ dành riêng cho joshua. mặc dù chính anh là người đã ép joshua ngủ với mình, nhưng anh không thể nhìn cậu bé khóc trước mặt mình. đó là điểm yếu lớn nhất của anh ấy. anh không đành lòng nhìn thấy tình yêu của đời mình khóc vì anh.

vì vậy, jeonghan đã thực hiện điều ước đó của Joshua. anh sẽ không nói chuyện nữa, sẽ không nói gì cả. nhưng anh sẽ bù đắp bằng hành động của mình.

jeonghan nắm tóc cậu, kéo cậu về phía sau đối mặt với mình "nếu em đã nói vậy thì tôi không nói nữa. nhưng chỉ để em biết rằng sau đó tôi sẽ không dễ dãi với em nữa đâu. bốn năm là một khoảng thời gian dài và em biết rất rõ điều đó có nghĩa là gì. suy cho cùng thì em luôn hiểu rõ anh nhất mà," anh nói, quan sát cách người trẻ hơn né tránh ánh mắt của anh.

jeonghan chậm rãi nắm lấy tay của joshua, jeonghan nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn đang lấp lánh ở ngón áp út. joshua trợn tròn mắt khi nhìn thấy jeonghan tháo chiếc nhẫn cưới của mình và ném nó ra xa, "cái này cần phải biến mất" jeonghan lẩm bẩm với sự tức giận và khó chịu giấu kín, nhìn chằm chằm vào đôi mắt chứa đầy mâu thuẫn của joshua.

jeonghan không lãng phí thêm thời gian nữa và đặt joshua xuống chiếc gối trong lòng anh. mọi thứ diễn ra quá nhanh. jeonghan sốt ruột kéo hông của joshua lại gần phía dưới đang trướng đến phát đau của mình, nhắm vào cái lỗ đang co giật trong khi joshua nằm bất lực, chờ đợi sự xâm nhập với đôi mắt nhắm chặt. joshua rên rỉ thành tiếng, nắm chặt ga trải giường rồi hít một hơi thật sâu khi jeonghan đẩy dương vật vào sâu hơn.

bên trong joshua vừa ấm vừa lạnh khiến jeonghan thở một hơi thỏa. jeonghan không biết mình thích hay ghét cảm giác đó nhưng cách dương vật của anh ngày càng lớn dần bên trong cái lỗ chật hẹp của cậu, khiến anh rên rỉ thành tiếng, anh biết mình sẽ không thể tồn tại được lâu.

jeonghan bắt đầu đẩy, lúc đầu chậm rãi nhưng sau đó tốc độ càng lúc càng nhanh và những cú thúc tàn bạo hơn khi từng giây trôi qua. jeonghan muốn joshua cảm nhận được khoái cảm và nỗi đau khi dương vật của anh đâm vào ruột joshua một cách tàn nhẫn đến mức bụng joshua quặn lên và đầu cậu trở nên đau nhức. jeonghan muốn joshua nhớ rằng anh đã ra vào bên trong cậu tuyệt vời như thế nào. jeonghan muốn cậu nhớ từng chi tiết về dương vật của mình, để ngay cả sau khi cả hai làm xong, joshua vẫn có thể cảm nhận được bóng ma của dương vật bên trong lỗ của mình trong nhiều ngày.

jeonghan nghiêng người về phía trước, ưỡn ngực dựa vào joshua. jeonghan nhanh chóng chiếm lấy đôi môi của người trẻ hơn, thống trị một lần nữa,

"tôi sẽ làm em thật mạnh cho đến khi hông em gãy nhé"

đó là một lời cảnh báo, nhưng joshua chỉ rên rỉ to hơn trước một lực đẩy mạnh mẽ vào tuyến tiền liệt của cậu "l-làm em"
joshua khiêu khích. lúc này cậu không sợ những lời đe dọa công khai của jeonghan mà càng sợ làm người lớn tuổi thất vọng hơn.

có điều gì đó trong câu nói đó khiến jeonghan gầm gừ lớn tiếng và anh ôm lấy hông joshua chặt hơn, để lại những vết bầm tím đau đớn khi anh tăng tốc, theo đuổi cơn cực khoái của cả hai.

trên giường, joshua trông giống như một bữa ăn ngon được phục vụ trên bàn ăn khi cậu nằm đó trên chiếc gối mềm mại—làn da nóng bừng, núm vú mịn như nhung và dương vật màu hồng hồng. nó khiến jeonghan muốn nếm trải mọi thứ và hủy hoại cậu hoàn toàn. anh nghiêng người về phía trước để ngậm núm vú hồng hào vào miệng, nếm làn da ngọt ngào của joshua. đã bốn năm kể từ lần cuối jeonghan làm như vậy với joshua nhưng anh cảm thấy như mình đã xa joshua mãi mãi.

giờ đây họ đã được kết nối một lần nữa theo cách thân mật nhất có thể, jeonghan không thể diễn tả được anh nhớ cảm giác này đến mức nào. cảm giác thật tuyệt biết bao. cảm giác hòa làm một với cơ thể của joshua khi họ làm tình cho đến sáng. cảm giác tuyệt vời nhất trên thế giới.

mhìn khuôn mặt đẫm nước mắt được che đậy bởi sự đau đớn và vui sướng của joshua, jeonghan không khỏi ghen tị đến tận xương tủy. anh cảm thấy máu mình sôi lên khi nghĩ rằng có người khác đã nhìn thấy người yêu của anh trong tình trạng mà lẽ ra không ai có thể nhìn thấy. không ai được phép chạm vào joshua như thế này. chỉ có jeonghan mới sở hữu và có thể làm tình với cậu như thế này.

theo những gì wonwoo kể, joshua từng bị sẩy thai sau khi kết hôn với seungcheol, không thể nào họ vẫn chưa làm điều này. seungcheol sẽ phát điên nếu lấy joshua làm chồng mà chưa bao giờ quan hệ với cậu. seungcheol và joshua chắc hẳn đã làm điều đó quá nhiều lần rồi. Có lẽ còn hơn cả những gì jeonghan đã làm với joshua.

ý nghĩ đó khiến anh ôm chặt eo joshua hơn, khiến cậu thở hổn hển và rên rỉ đau đớn nhưng cậu không hề phàn nàn, ngoan ngoãn nhận lấy mọi thứ jeonghan làm với mình. jeonghan thực sự ngạc nhiên khi thấy joshua cố gắng hết sức để làm hài lòng anh với mục đích là để tìm thấy đứa con của mình - đứa trẻ thậm chí còn không tồn tại ngay từ đầu.

mười phút sau, jeonghan thả ra và để joshua đẩy anh vào giường, joshua ngồi lên trên, đút dương vật vẫn còn cứng của jeonghan vào trong lỗ của mình.

jeonghan nhìn hông joshua lần này tự động di chuyển, lưng cong lên và mặt hướng lên trần nhà. tiếng rên rỉ không ngừng phát ra từ đôi môi hé mở của cả hai. jeonghan nắm chặt lấy vòng eo thon gọn quen thuộc của joshua—được tạo ra chỉ để anh bám vào, buộc chàng trai thanh mảnh phải chuyển động nhanh hơn. phía dưới của joshua bao bọc dương vật của anh quá chặt, một cảm giác khác mà jeonghan vô cùng nhớ nhung. giống như dù có làm tình với bao nhiêu người đi chăng nữa thì người trẻ vẫn ngậm chặt như thuở nào.

cảm giác mạnh mẽ truyền từ hông của joshua và những tiếng rên rỉ ngọt ngào như mật ong của cậu khiến jeonghan không khỏi choáng váng vì ham muốn khi anh tự hỏi mình sẽ sống thế nào nếu không có cảm giác này khi chuyện này kết thúc.

liệu đây có phải là lần cuối cùng giữa họ?

chỉ ý nghĩ đó thôi cũng đủ khiến jeonghan phát điên. khi nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp phủ một lớp mồ hôi mỏng của joshua, tỏa sáng tuyệt đẹp dưới ánh trăng chiếu từ cửa sổ đang mở, anh có cảm giác muốn ra vào phía dưới xinh đẹp của joshua đến mức cậu không thể đi lại được nữa. cho đến khi đôi chân của cậu trở nên vô dụng và joshua sẽ không bao giờ có thể chạy trốn khỏi jeonghan nữa.

ý nghĩ đó chắc chắn là sai trái nhưng đó là lúc jeonghan sẵn sàng thực hiện chỉ để giữ joshua bên cạnh mình mãi mãi.

chẳng mấy chốc, joshua đã gần đạt đến cao trào khi cậu siết chặt dương vật của jeonghan, hơi thở trở nên nặng nề hơn theo từng giây. không cho cậu cơ hội phản ứng, jeonghan lật người, đẩy cậu lên giường, đẩy với tốc độ nhanh khiến joshua cong lưng đẹp đẽ và khóc thành tiếng.

"jeonghan—đợi đã! tôi b-bắn-"

"vậy thì đến đây. bắn ra nào, em yêu. không ai ngăn cản em đâu," jeonghan lẩm bẩm giữa những cú thúc mạnh mẽ của mình.

jeonghan tiếp tục đâm vài cú thúc nữa và joshua hoàn toàn nằm sấp xuống giường, lưng tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, thở hổn hển và rên rỉ vì cơn cực khoái bùng nổ. joshua xuất tinh đột ngột, khiến cơ bụng của jeonghan tràn ngập chất dịch màu trắng đục. cảnh tượng đó khiến jeonghan nghẹt thở hoàn toàn. joshua vô cùng xinh đẹp nhưng cậu lại tuyệt vời nhất khi quan hệ tình dục. nó khiến anh muốn không bao giờ dừng lại.

nhưng anh phải làm vậy vì anh cảm thấy mình cũng sắp đạt đến đỉnh điểm, tăng tốc độ để đạt cao trào. cảm thấy bị kích thích quá mức, joshua yếu ớt ấn vào ngực mình, "c-chậm lại...làm ơn"

jeonghan không để tâm đến những lời đó, tiếp tục những cú thúc mạnh mẽ và tàn bạo của mình khi nhìn tình trạng suy sụp của người nhỏ hơn. có thứ gì đó bên trong não joshua khiến cậu đột ngột mở mắt ra, nhìn người lớn tuổi hơn một cách kinh hãi. joshua nắm lấy bắp tay của người lớn tuổi hơn bằng bàn tay run rẩy của mình, đẩy chúng ra.

"không!—jeonghan, rút ​​ra. đ-đừng bắn vào trong tôi—" jeonghan cầu xin một cách vô ích, không ngừng giãy dụa.

nhưng jeonghan đã kẹp chặt cả hai cổ tay của joshua lên trên đầu và làm hoàn toàn trái ngược với những gì joshua đã bảo. với một cú đẩy tàn bạo cuối cùng, jeonghan bắn vào bên trong cái lỗ ấm áp nhạy cảm của joshua với một tiếng rên rỉ lớn, đạt cực khoái cho đến khi anh chắc chắn rằng giọt cuối cùng của anh đã ở bên trong lỗ của joshua, ngậm đầy tinh dịch của anh.

cả hai thở dốc, lấy lại hơi thở khi cả căn phòng tràn ngập âm thanh tiếng thở hổn hển của hai người. chỉ khi bình tĩnh lại một lúc sau, jeonghan mới rút ra khỏi phía bên dưới của joshua và ngồi phịch xuống bên cạnh cậu. khi nghiêng đầu sang bên để nhìn người trẻ hơn, anh thấy joshua đang khóc.

bằng cách nào đó, jeonghan biết lý do khiến cậu rơi nước mắt là gì nhưng anh vẫn im lặng, hành động như không biết gì. như thể anh không phải là lý do khiến người kia khóc.

"tại sao...... tại sao anh không rút ra?" joshua thì thầm trong nước mắt: "tôi đã bảo anh đừng bắn vào bên trong tôi mà. t-tại sao anh lại—" joshua không thể hoàn thành câu nói khi giọng cậu dần vỡ ra. cậu nhìn jeonghan với ánh mắt đầy đau đớn.

jeonghan thở dài và kéo chàng trai đang khóc vào lòng. joshua phản đối nhưng cậu không thể làm được gì nhiều khi vẫn còn quá yếu sau cuộc ân ái mãnh liệt nên jeonghan dễ dàng kéo cậu vào lòng, xoa lưng cậu để an ủi. bản thân jeonghan cũng không biết mình đang an ủi người nhỏ về điều gì. nhưng jeonghan chỉ làm những gì anh cảm thấy là tốt nhất vào lúc này.

suy cho cùng, jeonghan luôn khó có thể đồng cảm với người khác. joshua là ngoại lệ duy nhất trong cuộc đời jeonghan. nhưng vào lúc này jeonghan không thể đồng cảm với joshua. jeonghan không suy nghĩ nhiều trước khi đâm vào bên trong người của joshua. anh chỉ cảm thấy mình cần phải làm vậy, như một bản năng.

bất chấp sự từ chối của joshua, jeonghan vẫn ép cậu nằm xuống và làm theo ý anh. jeonghan nên cảm thấy tội lỗi về hành đồng của mình nhưng bằng cách nào đó anh đã không làm thế. sự ích kỷ của jeonghan ngày càng lớn, đến nỗi khiến anh không thể suy nghĩ sáng suốt.

trong khi đó, joshua cảm thấy tim mình rỉ máu vì đau sau khi cả hai làm xong việc đó. sự xấu hổ và tội lỗi đang ăn mòn toàn bộ bên trong cậu. người ta thường nói cậu là người ngây thơ và trong sáng bởi vẻ ngoài của mình. nhưng joshua mới biết rõ nhất. cậu không trong sáng hay ngây thơ hay bất cứ điều gì gần giống như những người kia nói. joshua là người tồi tệ nhất trên đời, cậu đã lừa dối chồng mình, cậua đãngủ với một người đàn ông khác và phá bỏ lời thề trong đám cưới là sẽ chung thủy mãi mãi với người bạn đời của mình.

joshua không còn sạch sẽ vì đã làm điều này với chồng mình là ngủ với bạn trai cũ.

nếu không có jungwon—thế giới của joshua, cậu đã tự sát sau chuyện này còn hơn là phải sống với cảm giác tội lỗi này đến hết cuộc đời.

joshua rời khỏi vòng tay của jeonghan và quay mặt đi, che cơ thể lấm lem của mình bằng chiếc chăn trong khi im lặng sụt sịt, quay lưng về phía jeonghan. một tay ôm cái bụng phẳng lì của mình khi nhớ ra rằng jeonghan đã vào bên trong mà không có sự cho phép của cậu. cảm giác tội lỗi một lần nữa ập đến với joshua khi cậu nhận ra mình không dùng biện pháp tránh thai.

xin lỗi, cheol.

__________

bản dịch được dịch sát so với bản gốc khoảng 80-90%, đã có sự cho phép của tác giả và bản dịch thuộc quyền sở hữu của mình, vui lòng không re-up, chuyển ver hay mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép.

__________

cả nhà ngủ ngon nhó ❤️❤️

giờ mình mới để ý là wattpad không nhắn tin được nữa. nên có gì mọi người cứ nhắn tin trên blog cho mình nha ❤️

đừng quên phô lô và vote cho mình để mình có động lực trans thêm 1 oneshot 13k chữ nha 🥲

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top