Chương 9.1

Kim Tại Hưởng lái xe thể thao đi tới địa điểm Kim Tuấn Dĩnh mất tích, thằng bé này rốt cuộc đang làm cái quỷ gì vậy?

Có điều trong lòng anh kỳ thật cũng mơ hồ đoán được ý nghĩ của con – dám chắc là nhóc con này đi tìm Trân Ni. Nhưng nó biết cô ở đâu sao?

Anh thật sự không dám nghĩ tiếp nữa, một đứa bé trai sáu tuổi, đi lung tung trong một thành phố lớn thế này sẽ xảy ra chuyện gì, nếu con gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn...... Ông trời ơi!Càng nghĩ càng sợ, đến tột cùng Tiểu Dĩnh đi đâu vậy?

Anh tìm ở ven đường nơi tài xế nói không thấy Tiểu Dĩnh, nhưng thành phố này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, trong biển người mênh mông, muốn tìm một đứa bé, nói thì dễ hơn làm?

Mang theo tâm trạng vô cùng lo lắng mà tìm mấy tiếng đồng hồ, nhìn thấy công viên, tiệm ăn nhanh liền dừng xe lại đi vào tìm kiếm, hỏi, nhưng đều không thu được kết quả gì. Trong lúc đó anh cũng không ngừng gọi điện thoại cho chinh tín xã, muốn bọn họ cần phải trong nhanh nhất thời gian tìm được nơi ở của Kim Trân Ni.

Rốt cục, điện thoại của chinh tín xã giống như mưa rơi xuống trong trời hạn, giải tỏa sự nôn nóng trong lòng anh.

"Kim tiên sinh, chúng tôi đã tra được Kim phu nhân...... À, Kim tiểu thư gần đây đang chuẩn bị khai trương một cửa hàng bán quần áo và trang sức cho sủng vật, địa điểm ở......"

Kim Tại Hưởng vội vã ghi lại địa chỉ mà không chú ý đến đối phương đã sửa lại xưng hô với Kim Trân Ni.

Anh bay nhanh lên xe, đi đến cửa hàng mà chinh tín xã nói lúc nãy. Chết tiệt, con đường kia mỗi ngày không biết anh đã đi qua bao nhiêu lần, vậy mà không hề hay biết, người mà anh yêu mến vẫn luôn ở đó.

Vừa quẹo qua một con đường,rất xa liền nhìn thấy một bé trai mặc đồng phục đi học, đeo cặp sách đang đứng bên đường, hết nhìn đông tới nhìn tây.

Sáng sớm hôm nay Kim Tuấn Dĩnh nhận được điện thoại mẹ cậu gọi đến, hỏi cậu có ngoan ngoãn nghe lời ông quản gia hay không, cậu đã khóc muốn đi tìm mẹ, Kim Trân Ni không đành lòng nên bất đắc dĩ đã nói cho cậu biết gần đây cô đang bận bịu việc mở cửa hàng, chờ chuẩn bị tốt việc khai trương cửa hàng xong cô sẽ đến thăm cậu.

Nhưng dưới "Lô" công (chắc làkhóc hay nhõng nhẽo ~~~) của tên nhóc kia, cô đành tiết lộ chỗ của cửa hàng là gần quánKFC mà trước kia bọn họ thường đến thế nên cậu mới vừa lòng mà đồng ý gác điện thoại đi đến trường.

Không ngờ, trong lòng cậu bé căn bản là có dự tính khác, trốn học đi tìm mẹ.

Chỉ là, cậu bé đến quá sớm, cửa hàng của Kim Trân Ni đang trong giai đoạn trang hoàng, vả lại cửa hàng vừa nhỏ vừa khó tìm, Kim Tuấn Dĩnh phải tốn một phen công sức mới tìm được địa điểm chính xác.

Kim Tại Hưởng ở đường bên kia gọi vọng về phía con vài tiếng, nhưng cậu bé căn bản là không nghe thấy.

Phía trước là đèn đỏ, KimTại Hưởng không có cách nào lái xe qua, anh định xuống xe, nhưng con đường này lại không thể tùy tiện đậu xe.

Anh nhìn về phía con đang hoàn toàn không chú ý tới tiếng anh gọi, nhấc chân ngắn định băng qua đường –rốt cục Kim Trân Ni cũng xuất hiện, cô đang chuẩn bị nhấc cửa cuốn của cửa hàng lên.

"Mẹ......" Sắc mặt Kim Tuấn Dĩnh tỏa sáng cao giọng hô, vui sướng mà giơ hai cánh tay ngắn huơ huơ về phía Kim Trân Ni ở bên đường đối diện.

Kim Trân Ni đang đưa lưng về phía đường cái giống như nghe được có người kêu cô, cô theo bản năng quayđầu lại thì nhìn thấy Kim Tuấn Dĩnh đang ở đường bên kia, không khỏi sửng sốt."Tiểu Dĩnh......"

"Mẹ...... Mẹ......"

Giờ này khắc này, trong mắt Kim Tuấn Dĩnh chỉ tồn tại một mình Kim Trân Ni, cậu bé gần như là nghĩ cũng không nghĩ mà lao thẳng về phía đường cái, căn bản mặc kệ cái gì đèn xanh đèn đỏ, vạch trắng hay không vạch trắng, càng không để ý đến một chiếc xe tải nhỏ đang hướng thẳng về phía cậu...... Kim Tại Hưởng ở bên này đường vẫn còn đang chờđèn xanh mặt liền biến sắc, "Tiểu Dĩnh, cẩn thận!"

Lo không được nhiều như vậy, anh mặc kệ xe còn ở giữa đường cái, ngay cả động cơ cũng chưa tắt mà bỏ chạy xuống xe, chạy về phía con.

"Tiểu Dĩnh......" Kim Trân Ni cũng thấy chiếc xe tải nhỏ kia.

Thế nhưng vì trong mắt Kim Tuấn Dĩnh chỉ có mẹ mình, nhìn thấy cậu bé bất chấp tất cả mà chạy về phía mình, Kim Trân Ni sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Cô cũng vội vã chạy về phía trước, muốn nhanh hơn một bước để ôm lấy đứa nhỏ ra, nhưng trong nháy mắt hai tay cô chạm vào cậu bé thì chiếc xe tải nhỏ kia cũng không kịp đạp thắng xe lại.

Gần như là cùng một thời khắc, bàn tay Kim Tại Hưởng dùng sức túm được hai mẹ con mà đẩy vào ven đường.

Nhưng chính anh lại không kịp chạy đi, "Phanh" một tiếng, anh cảm giác được trên người truyền đến một trận đau nhức, ngay sau đó, bên tai truyền đến tiếng thét chói tai của Kim TrânNi cùng tiếng gọi của Kim Tuấn Dĩnh.

Anh rất muốn mở mắt nói cho bọn họ biết mình không sao, nhưng không hiểu vì sao trước mắt lại bị một màn đen bao trùm? Ý thức cũng càng ngày càng mơ hồ......

☆☆☆

"Mẹ, vì sao ba ba ngủ lâu như vậy còn chưa dậy?"

Trong phòng bệnh, Kim TuấnDĩnh cùng Kim Trân Ni ngồi ở trước giường, lúc này, Kim Tại Hưởng đang nằm trên giường nhắm hai mắt, trên đầu, trên người đều quấn băng vải tuyết trắng, bộ dạng chật vật làm cho người ta nhìn vô cùng không nỡ.

Kim Trân Ni vô cùng dịu dàng kéo nhẹ Kim Tuấn Dĩnh vào trong lòng, "Ba ba vì cứu chúng ta mà bị thương,cho nên bây giờ mới nằm ngủ ở nơi này."

Cô lo lắng nhìn Kim TạiHưởng hôn mê suốt ba ngày, hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó, cô vẫn nhìn thấy mà ghê người, trong lòng nhịn không được run lên, khắp người anh đầy máu làm cô sợ hãi.

Cho tới bây giờ, cô vẫn không thể tin được chuyện này là thật, Kim Tại Hưởng vì cứu cô cùng Tiểu Dĩnh mà không màng đến tính mạng của mình, bị chiếc xe tải nhỏ kia đâm vào, bị đánh bay đến hơn mười mét.

Cô không biết là ai đã gọi điện thoại kêu xe cứu thương , cô vẫn khóc, Tiểu Dĩnh cũng khóc, sau đó hai mẹ con lại ngây ngốc mà lên xe cứu thương, ở bên ngoài phòng phẫu thuật cầu nguyện cho người mà bọn họ yêu mến bình an vô sự.

Trung bá biết tin vội đi tới, bảo cô mang Tiểu Dĩnh trở về nghỉ ngơi trước, nhưng cô không đồng ý; Tiểu Dĩnh dựa vào lòng cô khóc đến ngủ thiếp đi, hai mắt cô vẫn gắt gao nhìn chằm chằm cửa phòng phẫu thuật.

Kim Tại Hưởng có hiện tượng xuất huyết trong, xương sườn cũng gãy, chân có vài khúc xương bị gãy, khi bác sĩ làm muốn cô ký tên vào giấy đồng ý phẩu thuật, tim cô dường như tan nát,run rẩy đưa tay ký tên xuống, năm lần bảy lượt van xin bác sĩ nhất định phải toàn lực cứu chồng của cô tỉnh lại.

Sống chết trước mắt, hiểu lầm ủy khuất căn bản đều không là gì cả, cô chỉ mong anh được bình an,khỏe mạnh an khang ...... Trải qua mười mấy tiếng đồng hồ phẫu thuật, cuối cùng cũng giữ được tính mạng anh, chẳng qua là vẫn mê man cho đến bây giờ, vẫn không có dấu hiệu thanh tỉnh như trước.

Ba ngày nay, Kim Tuấn Dĩnhkhông muốn rời cô nửa bước, sợ cô lại biến mất khỏi thế giới của cậu lần nữa,cô có thể hiểu được nỗi bất an của đứa bé này, cha bị tai nạn giao thông, nếu còn không thấy mẹ nữa thì nhất định cậu bé sẽ rất sợ hãi.

Vì thế, cô từ đầu đến cuốiđều ở sát bên hai cha con này, dỗ đứa bé ăn cơm rồi ngủ, còn bản thân thì cơmnước cũng không nghĩ đến.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top