Tháp Tội Lỗi : Con đường của lửa (3.1)

Hồi 3.1 : Cuồng phong đói khát vô cùng tận

Blaze chậm rãi bước qua lớp băng giá lạnh lẽo, từng mảng tinh thể lấp lánh dưới ánh sáng mờ nhạt, phản chiếu dấu chân của cậu , như thể chúng muốn lưu giữ từng khoảnh khắc trước khi hoàn toàn tan biến cùng sự sụp đổ của Rev!Ice. Hơi lạnh vẫn bao trùm lấy không gian xung quanh, nhưng Blaze không cho phép bản thân chậm lại dù chỉ một giây. Thời gian không đứng về phía cậu; nhiệm vụ phía trước không cho phép bất kỳ sự nghỉ ngơi nào, không một giây phút ngừng lại để hồi phục hay suy ngẫm. Đôi mắt cậu, đầy quyết tâm và ánh lên ngọn lửa không bao giờ tắt, hướng về phía trước khi anh đối diện với cánh cửa dẫn đến tầng thứ hai.

Cánh cửa sừng sững, phủ đầy những hoa văn gió cổ xưa như kể lại một câu chuyện đã bị lãng quên theo dòng chảy thời gian, bắt đầu từ từ mở ra với một tiếng rít chói tai, như thể chính nó cũng đang kháng cự sự xâm nhập của kẻ lạ mặt. Từ phía bên trong, một luồng gió mạnh mẽ bất ngờ bùng lên, cuồng nộ và dữ dội như cơn thịnh nộ của tự nhiên, quét qua mọi thứ trong tầm với. Blaze phải nheo mắt lại, đôi chân bám chặt xuống mặt đất, cảm nhận sức ép của cơn gió như muốn xé toạc cả linh hồn cậu, kéo cậu vào vòng xoáy không điểm dừng bên trong cánh cửa tối đen như mực. Mọi giác quan của Blaze căng lên, trái tim đập mạnh trong lồng ngực như một lời cảnh báo rằng thử thách kế tiếp không chỉ là một trận chiến, mà còn là cuộc đối đầu với chính bản thân mình.

Tầng thứ hai mở ra trước mắt Blaze như một khung cảnh hỗn loạn đến mức không thể tưởng tượng, nơi mọi thứ dường như bị nhấn chìm trong sự cuồng nộ không ngừng của cơn bão khổng lồ. Những cơn gió xoáy dữ dội gầm rú như dã thú, cuốn phăng mọi thứ trong tầm với, từ những mảnh vỡ của các tòa tháp cổ kính đã đổ nát, cho đến từng tảng đất đá lớn nhỏ. Không gian biến thành một vòng xoáy bất tận, nơi mọi vật thể bị cuốn vào, xoay tròn trong điệu nhảy hỗn loạn không điểm dừng, như thể nơi đây không tồn tại khái niệm về trọng lực hay trật tự.

Bầu trời phía trên phủ một màn đêm âm u, tối mờ đến mức ánh sáng dường như bị bóp nghẹt, chỉ còn lại những tia sáng yếu ớt phát ra từ những mảnh vỡ của mặt trăng, lơ lửng giữa cơn hỗn loạn. Những mảnh trăng vỡ vụn, sắc nhọn, tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo như băng, phản chiếu lên không gian, khiến cảnh tượng vừa kỳ ảo vừa lạnh lẽo đến gai người. Những mảng sáng yếu ớt này đôi khi lóe lên khi những mảnh vỡ va vào nhau, phát ra âm thanh lanh lảnh như tiếng kim loại bị nghiền nát.

Không khí dày đặc, nặng nề và tràn ngập cảm giác bất an, như thể chính nơi này đang thở, đang sống, và đang chờ đợi một kẻ ngu ngốc bước chân vào để nuốt chửng. Blaze đứng đó, giữa khung cảnh hoang tàn và rối loạn, cảm nhận từng cơn gió quét qua cơ thể, lạnh buốt và sắc như dao cạo. Đây không chỉ là một tầng thử thách, mà là một nơi mang tính biểu tượng, như thể nó tồn tại để thách thức cả ý chí và sức mạnh của những kẻ đủ táo bạo để tiến bước vào địa ngục xoáy tròn của nó.

Blaze bước chậm rãi vào giữa tâm bão, nơi không gian như nghẹn thở bởi sự hỗn loạn tột cùng. Ở đó, giữa vòng xoáy dữ dội như muốn xé toạc mọi thứ thành từng mảnh, một bóng người hiện lên rõ ràng, nổi bật giữa khung cảnh hỗn mang. Rev!Cyclone, kẻ được mệnh danh là "Cuồng Phong," đứng sừng sững trên một bệ đá lơ lửng, như thể chính hắn là trung tâm điều khiển của cơn bão khổng lồ này.

Chiếc áo choàng rách nát của hắn tung bay dữ dội trong gió, từng mảnh vải phất phơ như những lưỡi dao sắc nhọn, dường như kể lại vô số trận chiến tàn khốc mà hắn đã vượt qua. Đôi mắt hắn, một màu xanh lạnh lẽo như bầu trời trước cơn giông bão, ánh lên vẻ sắc bén đáng sợ, nhưng lại u ám và trĩu nặng như bị che phủ bởi những tầng mây đen. Trong ánh mắt đó, một sự tham lam không thể che giấu đang cháy rực, như kẻ săn mồi nhìn thấy con mồi yếu ớt trước mặt mình.

Hắn đứng đó, đầy quyền uy và hiểm họa, ánh mắt khóa chặt lấy Blaze. Từng bước chân của Blaze dường như bị hút về phía hắn, như thể cả không gian bị chính Rev!Cyclone thao túng, kéo mọi thứ lại gần hắn để phục vụ cho cơn khát vô tận. Sự tham lam trong ánh mắt của hắn không chỉ là một lời đe dọa mà còn như một lời tuyên bố – rằng hắn sẵn sàng rút cạn sinh lực của Blaze mà không hề tỏ ra do dự, như thể đó là bản chất của hắn, như thể sự tàn nhẫn đã ăn sâu vào từng thớ thịt của hắn từ lâu.

Cơn bão xoáy quanh Blaze càng trở nên dữ dội hơn, như để báo hiệu rằng đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là cuộc đối đầu giữa ý chí và tham vọng, nơi mọi sự yếu đuối đều sẽ bị nuốt chửng mà không để lại chút dấu vết nào.

"Ồ, Blaze..." Cyclone cất tiếng, giọng nói của hắn vang lên giữa cơn bão như một bản hòa ca của tiếng gió rít gào và sự quyến rũ chết người, mượt mà nhưng ngập tràn hiểm họa.

"Ngươi cuối cùng cũng đến rồi. Ta đã chờ đợi ngươi... lâu hơn cả sự kiên nhẫn của chính ta." Hắn nhấn mạnh từng từ, đôi mắt xanh tối như bầu trời trước cơn giông chằm chằm khóa lấy Blaze, như một kẻ săn mồi đang thỏa mãn khi con mồi tự bước vào bẫy.

Blaze siết chặt con dao bạc trong tay, bàn tay cứng như thép nhưng không che giấu được ngọn lửa bừng cháy nơi ánh mắt. "Ta không đến đây để lãng phí thời gian với những lời nói vô nghĩa." Giọng nói của cậu sắc bén như lưỡi dao trong tay.

"Nếu ngươi dám cản đường, thì số phận duy nhất của ngươi là bị tiêu diệt."

Rev!Cyclone phá lên cười, một tràng cười vang vọng khắp không gian như một điệu nhạc kỳ dị mà gió bão cũng phải cúi mình khuất phục. Tiếng cười của hắn không đơn thuần là chế nhạo mà còn ẩn chứa một sự khinh miệt sâu sắc, như thể hắn đang đối diện với một đứa trẻ ngây thơ không biết mình đang đấu với ai.

"Tiêu diệt ta ư?" Rev!Cyclone nhấn nhá từng chữ, tiếng nói của hắn mềm mại nhưng lại sắc bén như mũi dao vô hình cứa vào tâm trí.

"Blaze, ngươi không hiểu gì cả. Ngọn lửa của ngươi thật đẹp, thật rực rỡ – một sự mê hoặc mà ta chưa từng thấy. Nhưng ngươi có biết điều đó làm ta thế nào không?"

Hắn nghiêng người về phía trước, ánh mắt sáng rực lên như tia chớp giữa bầu trời u tối. "Nó chỉ khiến ta đói khát hơn, Blaze. Một cơn đói không thể kiểm soát, không thể nguôi ngoai." Rev!Cyclone liếm môi, giọng nói đầy nhục cảm và tàn bạo. "Ta muốn nuốt trọn mọi thứ... mọi thứ của ngươi. Ngọn lửa ấy, linh hồn ấy, từng hơi thở cuối cùng của ngươi – tất cả sẽ là của ta."

Lời nói của Rev!Cyclone như một lời tuyên án, khắc sâu vào không gian đầy bão tố, khiến không khí giữa hai kẻ đối đầu căng thẳng đến mức tưởng chừng như có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Hắn nhẹ nhàng giơ tay, và tức thì, một cơn gió mạnh cuộn trào khắp không gian, mang theo những tiếng thì thầm mơ hồ, vừa xa xăm lại vừa gần gũi đến kỳ lạ. Âm thanh ấy không rõ ràng, như thể chúng đến từ tận sâu thẳm của những suy nghĩ bị lãng quên, nhưng lại có một sức mê hoặc khó cưỡng, như đang gợi lên những bí mật mà trái tim luôn cố giấu kín. Rev!Cyclone nghiêng đầu, đôi mắt xanh thẳm của hắn nhìn sâu vào Blaze, vừa sắc bén vừa đầy khiêu khích. "Ngươi nghe thấy không?" Giọng nói của hắn hòa quyện với tiếng gió, nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền, như thể chính hắn là người nắm giữ sự thật.

"Đó là tiếng gọi của những khao khát mà ngươi chưa bao giờ dám thừa nhận. Ta biết hết, Blaze. Ta thấy rõ trong ánh mắt ngươi – ngươi ước ao sự tự do, sự an ủi, và hơn cả... một nơi để thuộc về."

Blaze đứng yên giữa cơn cuồng phong, ánh mắt kiên định như ngọn lửa không thể dập tắt. Những ngọn lửa rực rỡ bắt đầu bùng lên quanh người cậu, như một chiếc áo giáp cháy rực, xua tan từng đợt gió mang lời thì thầm của Rev!Cyclone. Giọng Blaze vang lên, mạnh mẽ như một lời thề.

"Đừng nói như thể ngươi hiểu ta. Ngươi không biết gì cả."

Cyclone khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa chế giễu, nửa thích thú hiện lên trên gương mặt hắn. "Không biết gì ư?" Hắn giơ tay lên lần nữa, những ngón tay thon dài của hắn vẽ nên những vòng xoáy nhỏ trong không khí, mỗi vòng như một lời thì thầm từ vực sâu.

"Ngươi có nghĩ rằng mình thực sự khác biệt? Ta hiểu rõ ngươi hơn ai hết vì dù sao chúng ta cũng quen nhau từ rất lâu rồi hoặc đó chỉ là một kí ức đầy mơ hồ; nếu ngươi sợ hãi...." Hắn bước một bước tới gần, cơn gió càng mạnh hơn, làm tung bay áo choàng rách nát của hắn.

"Hãy để ta giúp ngươi đối diện với sự thật. Hãy để ta cho ngươi thấy... ngươi thực sự là ai."

Giọng nói của Rev!Cyclone thấp và ấm, nhưng ẩn chứa một quyền năng đầy mê hoặc, như một sợi dây vô hình quấn chặt lấy trái tim Blaze, kéo cậu về phía vực thẳm mà cậu luôn tránh né. Không khí giữa hai người căng thẳng, tựa như bất cứ lời nói hay hành động nào tiếp theo cũng có thể thổi bùng ngọn lửa của một trận chiến không khoan nhượng.

Rev!Cyclone nâng tay lên, và tức thì, không khí xung quanh hắn trở nên sống động, xoáy thành những lưỡi gió sắc bén như hàng nghìn con dao vô hình. Những lưỡi dao ấy phát ra tiếng rít ghê rợn, lao vút về phía Blaze với tốc độ kinh hoàng, xé toạc không gian và cuốn theo cả sức mạnh tàn bạo của cơn bão. Từng đòn tấn công của hắn không chỉ đơn thuần là bạo lực, mà còn mang theo sự chính xác chết người, như thể mỗi đường đi đều được tính toán để nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng trên cơ thể Blaze. Những lưỡi dao gió bay lượn tựa một vũ điệu chết chóc giữa tâm bão, đẹp đẽ nhưng cũng đầy đe dọa, khiến mọi thứ xung quanh chìm trong sự hỗn loạn và hủy diệt.

Blaze, với sự nhạy bén của mình, liên tục di chuyển, né tránh những đòn tấn công như mưa bão đang nhắm vào mình. Từng bước nhảy, từng cú lộn nhào của cậu đều được thực hiện với sự chuẩn xác hoàn hảo, tạo ra một màn trình diễn đầy sức hút giữa chiến trường. Nhưng không chỉ dừng lại ở việc né tránh, ngọn lửa rực cháy của Blaze cũng bắt đầu tham gia vào cuộc chiến. Với một cú quét tay mạnh mẽ, những ngọn lửa bùng lên quanh người cậu, như những con rồng đỏ rực lao vào đối đầu với các lưỡi dao gió.

Ngọn lửa của Blaze không chỉ xé toạc mà còn thiêu rụi các lưỡi dao gió ngay khi chúng chạm vào. Tuy nhiên, sức mạnh của Rev!Cyclone không dễ dàng bị đẩy lùi. Những lưỡi dao gió cứ nối tiếp nhau xuất hiện, mỗi đợt lại càng mạnh mẽ và hung hãn hơn, như thể chính cơn bão đang tiếp thêm sức mạnh cho hắn.

Không khí giữa họ trở nên ngột ngạt và rực lửa, mỗi đòn tấn công và phòng thủ đều khiến chiến trường bùng nổ trong ánh sáng của lửa và sự sắc bén của gió. Blaze không ngừng di chuyển, không ngừng chống trả, mỗi bước đi của cậu là một sự kết hợp hoàn hảo giữa sức mạnh và chiến thuật, nhưng sâu trong đôi mắt cậu ánh lên một quyết tâm không thể lay chuyển: cậu sẽ không để Rev!Cyclone lấn át, dù chỉ là một khoảnh khắc.

"Ngươi chiến đấu thật đẹp," Rev!Cyclone cất tiếng, giọng nói của hắn mềm mại như một lời thì thầm thân mật, nhưng ẩn chứa một sự điên loạn đáng sợ. Đôi mắt xanh thẳm của hắn ánh lên một tia sáng không phải của con người, như thể bên trong là một vực thẳm vô tận đang khao khát nuốt chửng mọi thứ.

"Ta không muốn giết ngươi, Blaze. Giết ngươi thì quá tầm thường. Ta muốn nhiều hơn thế... Ta muốn nuốt trọn ngươi, cảm nhận ngọn lửa ấy thiêu đốt ta từ bên trong, trở thành một phần của ta. Ngươi chính là nguồn năng lượng mà ta thèm khát nhất, không chỉ cho sức mạnh của ta, mà còn cho cái tâm hồn rách nát của ta."

"Ngươi sẽ không bao giờ có được ta!" Blaze gầm lên, đôi mắt cậu bừng cháy, tay nắm chặt thanh dao bạc, lao vào với một cú chém mạnh mẽ, ánh lửa từ cơ thể cậu rực rỡ như muốn thiêu đốt cả cơn bão.

Nhưng Rev!Cyclone chỉ khẽ nhếch mép, bàn tay của hắn giơ lên một cách ung dung. Một vòng xoáy gió dữ dội bùng nổ, đẩy lùi Blaze ra xa như thể cậu chỉ là một chiếc lá trong cơn cuồng phong.

"Ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi ta sao?" Rev!Cyclone nhấn giọng, từng từ vang lên với sức nặng như lời tuyên án.

"Ngươi nói rằng ta không thể nuốt chửng ngươi, nhưng chính ngọn lửa phản kháng của ngươi lại khiến ta càng đói khát hơn. Mỗi lần ngươi vùng vẫy, ngươi càng khiến ta muốn có ngươi. Tất cả những gì thuộc về ngươi – sức mạnh, ánh sáng, sự cuồng nhiệt ấy... tất cả... ta đều khao khát. Ngươi không chỉ là một chiến binh, Blaze. Ngươi là mục tiêu duy nhất mà cả cơn bão này tồn tại để chạm tới."

Rev!Cyclone tiến một bước về phía trước, đôi mắt hắn không rời khỏi Blaze, trong khi cơn bão xung quanh như bẻ cong theo ý muốn của hắn.

"Đừng chống cự nữa, Blaze. Hãy để ta hòa nhập với ngươi. Đừng làm mọi thứ trở nên khó khăn hơn, cho cả hai chúng ta và cho người ấy...."

Khi lời nói của Rev!Cyclone chạm đến hai từ "người ấy," giọng hắn đột ngột hạ thấp, trở nên mơ hồ như một lời thì thầm thoảng qua cơn gió. Sự thay đổi ấy, dù ngắn ngủi, vẫn đủ khiến Blaze khựng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự nghi hoặc. Tuy nhiên, giữa nhịp độ căng thẳng của trận chiến, với từng đòn tấn công dữ dội và những cơn bão cuồng loạn vây quanh, chi tiết nhỏ ấy nhanh chóng bị cuốn trôi khỏi tâm trí cậu, như một làn gió vụt qua mà không để lại dấu vết.

Trong cơn cuồng loạn của tâm bão, Blaze bất giác nhận ra một cảnh tượng khiến lòng cậu lạnh toát: những linh hồn vô định bị giam cầm trong không gian hỗn loạn, tất cả đều mang trên khuôn mặt mình vẻ hoảng loạn tột cùng, đôi mắt trống rỗng chứa đầy nỗi tuyệt vọng không thể thoát ra. Những bóng dáng ấy, như những ngọn lửa yếu ớt giữa cơn bão gào thét, chỉ còn lại chút ánh sáng le lói cuối cùng.

Ở trung tâm của chúng, Rev!Cyclone sừng sững như một vị thần tàn nhẫn. Đôi tay hắn vươn ra, không ngừng kéo lấy những tia sáng mỏng manh từ các linh hồn khốn khổ. Ánh sáng bị rút cạn, từng giọt, từng giọt, biến thành những dòng năng lượng đen tối cuộn tròn quanh cơ thể hắn như một lớp áo giáp ác quỷ. Đôi mắt xanh sẫm của hắn ánh lên sự say mê điên loạn, như thể hắn đang tận hưởng từng khoảnh khắc nuốt chửng sự sống của chúng.

"Ngươi thấy không, Blaze?" Rev!Cyclone cất tiếng, giọng nói của hắn vang lên như một điệu ru ma quái hòa lẫn trong tiếng gió gào rú.

"Ta không bao giờ dừng lại. Ta cần thêm nữa, luôn là nhiều hơn nữa! Những tia sáng kia quá yếu ớt... Nhưng ngươi, Blaze, ngươi là ngọn lửa rực rỡ duy nhất mà ta khao khát."

Blaze cảm nhận được lời nói của hắn không chỉ là một lời tuyên chiến mà còn là sự thật khủng khiếp. Cậu nhìn sâu vào ánh mắt của Rev!Cyclone, đôi mắt ấy không chỉ chứa đựng sức mạnh áp đảo, mà còn phơi bày một sự thật không thể chối cãi: Rev!Cyclone không đơn thuần là một kẻ thù. Hắn là hiện thân sống động của sự đói khát vô tận, một cơn bão không bao giờ dừng lại, không bao giờ có thể được lấp đầy. Blaze siết chặt thanh dao bạc trong tay, cảm nhận sự nặng nề của thực tại, hiểu rằng trận chiến này không chỉ là để tồn tại mà còn để đối mặt với cơn ác mộng không bao giờ biết thỏa mãn.

Rồi trong chính những cơn bão ấy , Blaze nhìn thấy những hình ảnh thoáng qua—giấc mơ chưa thành, những khao khát bị chôn vùi trong lòng cậu, và hình bóng của người từng hiện lên trên tấm gương băng giá của Rev!Ice. Mọi cảm xúc trong cậu dâng trào, như cơn sóng vỡ, mạnh mẽ và dữ dội. Mỗi hình ảnh ấy như một vết thương mở trong tâm hồn, gợi lên những cảm giác mà Blaze chưa bao giờ dám đối diện.

Rev!Cyclone thì thầm bên tai Blaze, lời nói của hắn như một cơn gió lạnh thấm vào tâm can:

-"Ngươi không thể thoát khỏi chính mình, Blaze. Hãy để ta... nuốt trọn ngươi."

Những lời của hắn, tuy ngọt ngào nhưng mang đầy sự cám dỗ, như một ngọn lửa âm thầm đốt cháy hy vọng cuối cùng của cậu. Nhưng Blaze, dù máu và mồ hôi hòa vào nhau, dù trái tim đập thổn thức vì những vết thương, vẫn không cúi đầu. Cậu đứng vững, ánh mắt sắc bén và đầy quyết tâm.

"Ngươi có thể đói khát bao nhiêu tùy thích," Blaze thở hắt, giọng cậu như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối, "nhưng ngươi sẽ không bao giờ có được ta!"

Con dao bạc trong tay Blaze rực sáng, như một vệt sáng xuyên qua bóng tối. Lưỡi dao xuyên qua không khí, xé tan cơn bão, tỏa ra ánh sáng dữ dội, như vầng dương vĩnh cửu. Cyclone gào thét trong đau đớn khi ánh sáng ấy xuyên qua cơ thể hắn, phá vỡ lớp vỏ bọc tham lam vô tận của hắn. Những tiếng gào vọng lại, ngập tràn sự giận dữ và tuyệt vọng.

"Không... Ngươi không hiểu... Ta không chỉ muốn có ngươi... Ta cần ngươi...!"

Rev!Cyclone thì thầm, nhưng những lời của hắn bị cắt ngang bởi ánh sáng từ con dao bạc. Hắn không thể phản kháng, không thể duy trì sức mạnh của mình nữa. Dần dần, hắn tan biến vào không khí, như một cơn gió bị ngọn lửa cuốn đi.''

Chỉ còn lại chiếc mặt dây chuyền—cái locket pendant với dấu hiệu nguyên tố gió khắc sâu trên bề mặt. Nó xoay vòng trong không gian, như một vũ điệu của thời gian, ánh sáng lấp lánh phản chiếu trong cơn bão. Một thoáng sáng rực rồi lịm tắt, chiếc mặt dây chuyền rơi xuống đất, lặng lẽ nằm lại giữa cơn gió lạnh, để lại một khoảng không trống vắng và sự tĩnh lặng đáng sợ. Mọi thứ xung quanh đều lắng xuống, nhưng Blaze, dù mệt mỏi, vẫn không thể rời mắt khỏi nó. Cậu khom người xuống, đôi tay run rẩy nhẹ nhàng nhặt lấy chiếc locket pendant, lòng tràn ngập cảm giác lạ lùng khó tả.

Cậu mở ra, và ngay khi tấm hình bên trong hiện ra, một cơn sóng cảm xúc mạnh mẽ ùa về trong tâm trí. Đó là hình ảnh của cậu đứng gần "người ấy," tay đan chặt vào nhau như thể nói lên một điều gì đó sâu sắc hơn những lời có thể diễn tả. Bất chợt, một đoạn kí ức ngắn thoáng qua trong tâm trí Blaze, rõ ràng và tươi mới như thể vừa mới xảy ra.

Blaze và "người ấy" ngồi dưới một gốc cây cổ thụ, ánh sáng mặt trời nhẹ nhàng xuyên qua tán lá, tỏa ra một không gian yên bình và ấm áp. Họ trò chuyện vui vẻ, tiếng cười vang vọng trong không khí. Đột nhiên, Blaze lên tiếng, giọng nói đột ngột trở nên trầm lắng.

"Anh sợ một ngày nào đó mình sẽ quên em..."

Khi "người ấy" nói vậy, Blaze không chút suy nghĩ, đưa tay lên và nhẹ nhàng cốc vào đầu hắn. "Ý là anh muốn em chết đi đấy à?"

"Không phải vậy..." Hắn nhẹ nhàng trả lời, nhưng không thể giấu được vẻ lo lắng trong ánh mắt.

"Anh không muốn nói về chuyện này," 'người ấy' nói thêm, đôi mắt hắn ánh lên một nỗi buồn mà Blaze chưa từng thấy.

"Nhưng nếu một ngày nào đó em biến mất vĩnh viễn, anh sợ rằng bản thân anh cũng sẽ quên em—như cách mà thế giới này đã từng."

Blaze nghe vậy, một nỗi buồn lạ lùng dâng lên trong lòng. Cậu thở dài, nhìn xung quanh rồi lấy chiếc locket pendant từ trong túi ra. Cậu đặt nó vào tay người ấy, lòng đầy sự chắc chắn.

"Bên trong có hình của chúng ta. Dù có thế nào, anh sẽ không bao giờ quên được khuôn mặt em đâu."

Người ấy nhìn sợi dây chuyền, mỉm cười nhẹ nhàng, rồi đặt một nụ hôn ấm áp như gió xuân lên trán Blaze. Cái chạm nhẹ ấy khiến Blaze đỏ mặt, tim đập nhanh hơn, nhưng nụ cười ấy vẫn đọng lại trong trái tim cậu.

Và rồi, trong khoảnh khắc ấy, một cơn gió lạnh thổi qua, đánh thức Blaze khỏi ký ức mơ hồ ấy. Cậu chớp mắt, nhìn quanh, và bước đi một cách quyết đoán, mặc dù cơ thể vẫn nặng trĩu vì mệt mỏi. Trận chiến này đã kết thúc, nhưng một câu hỏi không lời đáp vẫn vọng lại trong tâm trí Blaze: Liệu cậu có thể chiến thắng được những ham muốn sâu thẳm trong chính mình?

Còn tiếp...

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top