Chap 21: Mối tình đơn phương
Sau khi đã thức tỉnh được sức mạnh, Seungmin bắt họ ở lại luyện tập tới tận khuya mới thả về. Dù gặp được nhau rồi nhưng ai nấy cũng phải về thân phận cũ thôi, mệnh lệnh của Nữ Hoàng mà.
Sự tồn tại của họ phải giữ bí mật với người dân vì nếu công chúng biết được chuyện này sẽ rầm rộ hết lên.
Thông tin họ đã thức tỉnh được sức mạnh sẽ nhanh chóng truyền đến tai Nhà Vua Đen. Nếu ông ta biết được, chắn chắn sẽ cho quân sang đánh chiếm ngay lập tức. Tạm thời thứ cần nhất là thời gian, phải có thời gian để họ tự củng cố sức mạnh của mình.
Seungmin vẫn trả họ bằng cách dịch chuyển, nhưng lạ là anh chỉ vẽ 5 vòng tròn ma trận pháp thuật.
"Tại sao lại chỉ có 5 cái? Chúng tôi có 6 người cơ mà?" - Chaewon hỏi.
Seungmin trầm ngâm 1 lúc, sau đó hắn trả lời:
"Cô sẽ phải đi cùng tôi"
Chaewon kinh ngạc hét lên:
"Ế!!! Tại sao lại như vậy?! Tôi muốn ở cùng Heejin!"
5 người kia cũng ngửi thấy có mùi...gian tình. Cho nên mau chóng mỗi người lủi về 1 vòng tròn ma thuật. Seungmin dịch chuyển họ đi, sau đó quay ra giải thích:
"Hyunjin không thể nào 1 mình quản hết 3 người được! Heejin sẽ đi cùng với cậu ấy với tư cách là em gái giống Hyun Chal. Còn cô thì đi với tôi, vì sự tồn tại của tôi, trừ những người có ảnh hưởng tầm cỡ quốc gia thì không ai biết.Cho nên thân phận của cô sẽ không bị bại lộ"
Chaewon méo mặt, nhanh chóng dò hỏi:
"Thế còn Jisu, Yeji, Jimin và Minjeong thì sao? Các bạn ấy thế nào??"
"Ừm...Có vẻ như Jisu trong vai tiểu thư của 1 thương gia nhỏ, và hiện tại đang là phu nhân của Soobin Tử tước. Còn Yeji cũng na ná, phu nhân của Yeonjun Bá tước, cả hai đều đang làm dâu nhà Hầu tước. Còn Minjeong thì đang là...tôi cũng không biết gọi là gì, nói chung cả Minjeong và Jimin đều đang dưới trướng của 2 hoàng tử Wonderland. Và cô yên tâm, tất cả bọn họ đều biết tôi, chắc chắn giờ này nhận được thư của Nữ Hoàng thông báo về thân phận thật của các cô rồi"
Seungmin xổ 1 tràng dài. Chaewon nghe mà choáng váng đầu óc. Làm dâu?? Làm việc dưới trướng?? Liệu các cậu ấy có bị ngược đãi hay bạo hành không??
Nghĩ đến đây, trong đầu Chaewon bỗng hiện ra cảnh tên địa chủ to bự cầm chiếc roi da, quật vào tên nô lệ đang quỳ, mồm liên tục chửi bới.
Nhìn biểu cảm trên mặt Chaewon, Seungmin đa phần cũng đoán ra trong đầu cô nghĩ gì, hắn cười, gõ vào đầu cô:
"Không sao đâu, họ đều là người tốt"
"Á đau! Minnie không được bạo lực!" - Chaewon phồng má đáng yêu, tay đưa lên đầu xoa chỗ bị gõ, khiến ai kia ngẩn ngơ, hắn bỗng dưng thấy không phiền khi cô gọi hắn như thế,mà tự dưng lại có cảm giác ngọt ngào chạy thẳng vào tim. Đến bản thân hắn cũng không hiểu tại sao.
"Khuya rồi, cô vào tòa nhà phía kia nghỉ đi, tầng 2, phòng đầu tiên phía bên phải cầu thang, chìa khóa đây"
Seungmin đưa cho Chaewon một chiếc chìa khóa vàng. Chỉ về phía tòa nhà 3 tầng nhỏ ở cạnh tháp đồng hồ to lớn trong khuôn viên cung điện. Chaewon nhìn chiếc chìa khóa rồi nói:
"Tôi lấy phòng này thì anh sẽ ngủ ở đâu?"
Seungmin nhìn cô, thoáng chút ngạc nhiên:
"Không cần lo cho tôi đâu, tôi còn có việc phải làm"
Hắn nói rồi lại biến mất. Chaewon nhìn lên bầu trời đầy sao, tay nắm chặt chiếc chìa khóa, lồng ngực dường như nặng hơn 1 chút
------------------------------------
Heejin ngạc nhiên, thoáng chốc cô đã đứng tại khu rừng. Phép dịch chuyển này thật thần kì.
Vì bây giờ đã khuya mà cô lại không có vật dụng gì để soi sáng nên đành đi theo mấy con đom đóm tìm đường.
Đi được 1 lúc cô mới phát hiện ra, càng đi, cô càng lạc.
Chẳng lẽ bây giờ đợi người tới cứu? Đêm hôm khuya khoắt này Hyunjin ra ngoài làm gì chứ? Hyun Chal lại càng không, gặp cô ta giữa đường chỉ tổ hại cái thân.
Heejin tự dưng thấy có gì đó sai sai. Tại sao cô lại nghĩ đến Hyunjin đầu tiên nhỉ? Là do ở đây chỉ có mỗi anh ta hay lý do khác? Cô lắc đầu, không để tâm tới vấn đề ấy nữa mà tiếp tục mò đường. Trong người cô không có gì để đựng đom đóm cả, cho nên không bắt chúng làm đèn được. Lần đầu tiên cô đến đây cũng bị lạc, nhưng do mấy con đom đóm mà cô tìm được Hyunjin, lần này cũng chỉ có cách tin tưởng chúng.
Đang đi thì Heejin bỗng dưng thấy một ánh đèn mập mờ cách chỗ cô không xa, cô dùng hết sức chạy về phía ánh đèn ấy.
Quả thực rất tối, tối đến mức mà Heejin khi sắp với được tới ánh đèn thì mặt bị đập vào 1 cái gì đó cưng cứng. Do chạy nhanh quá nên cô bị bật ra và ngã dập mông.
"Ui da..." - Heejin vừa xoa mông vừa cố đứng dậy.
"Heejin?" - Một giọng trầm ấm vang lên từ phía đỉnh đầu cô. Cô ngầng đầu, ánh đèn mập mờ cho cô nhận ra gương mặt quen thuộc kia.
"Hyunjin? Giờ này anh ra đây làm gì?"
"Tôi sẽ giải thích sau, bây giờ quan trọng là dắt cô về"
Hyunjin nói, sau đó cầm tay Heejin dắt cô nàng đi.
Heejin bị cầm tay bất ngờ, định rụt tay lại nhưng thấy hắn nắm chặt, như sợ cô chạy đi vậy. Là do hắn đã quá quen với việc nắm tay nữ nhân rồi ư?
Heejin cũng không thắc mắc nhiều. Cô rất là mù đường a...Cho nên cũng cứ để hắn dắt đi như vậy cũng được.
...
Khi đã đứng trước cửa ngôi nhà gỗ nhỏ, Hyunjin mới quay lại, cậu thả tay Heejin ra:
"Tôi nhận được thư của Nữ hoàng rồi. Bà ấy đã giải thích tình hình, cô là đại diện cho loài người sao?"
Heejin hiểu ra, đó là lý do tại sao nửa đêm nửa hôm hắn ra ngoài rừng.
"Anh ra ngoài tìm tôi sao?"
"Ừ"
Hắn chỉ ừ 1 tiếng, sau đó không gian lại chìm trong im lặng.
"Muộn rồi, cô mau vào ngủ đi, mai chúng ta sẽ đi đến một nơi"
Heejin nghe Hyunjin nói vậy, không hỏi gì thêm. Hôm nay cô thật sự mệt mỏi, chỉ muốn đi ngủ.
Heejin lặng lẽ bước vào ngôi nhà. Hyunjin đứng nhìn cánh cửa nơi cô bước vào 1 lúc lâu, ánh mắt chan chứa sự hụt hẫng và lưu luyến. Hắn hoàn toàn không để ý ở phía ô cửa sổ, có người lén lút vén rèm ra nhìn hắn mà lòng như có gai đâm.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top