Chap 69: tỉnh
Cái điện thoại chết tiệt này sao lại hết pin lúc này cơ chứ .
Vội vã cậu bấm liên tục vào chiếc nút ấn của thang máy chỉ mong nó mở ra ngay lập tức .
Từng giây trôi qua sao lúc này lại lâu đến thế , Hải Đăng như đang ngồi trên đống lửa . Chẳng thể chờ đợi nổi nữa , cậu nhìn qua cái cầu thang bên cạnh
***
Chạy từ tầng 1 lên tận tầng 5 chân như muốn rã rời . Đáng lẽ bấy nhiêu đó chẳng là gì đối với một người tập gym lâu năm như cậu nhưng một phần là vì chạy quá vội , phần còn lại là do tâm trạng rối tung hết cả lên . Nên khi chạy đến nơi , cậu thở chẳng ra hơi nữa .
*cạch*
Vội vàng mở cửa phòng ra , như chẳng thể tin vào mắt mình Hải Đăng liền lao tới bên giường bệnh
Hải Đăng: anh...anh Hùng , thật sự...anh đã tỉnh lại rồi... - khó nhọc nói từng từ vì bản thân đang thở dốc
Đăng Dương: anh ấy vừa tỉnh , mà mắc gì mày thở như con chó vậy ?
Hải Đăng nắm chặt lấy bàn tay Hoàng Hùng như chẳng muốn xa bất cứ một giây nào . Anh thật sự đang ngồi trước mặt cậu , là thật không phải mơ nữa ! Cậu vui đến muốn khóc luôn rồi , chẳng thèm để ý tới lời nói của mọi người xung quanh , trong mắt cậu bây giờ chỉ có mỗi Hoàng Hùng .
Nhưng bàn tay rắn chắc của cậu liền bị bàn tay nhỏ xinh kia gạt ra
Hoàng Hùng: anh là ai vậy ? Đừng tuỳ tiện chạm vào tôi !
Không những cậu mà ai cũng bất ngờ trước câu nói của Hoàng Hùng . Hải Đăng như chưa thể load kịp mà đứng hình trước những lời ấy
Đức Duy nhanh chóng lên tiếng
Đức Duy: thế anh còn nhớ em là ai không ?
Hoàng Hùng: có chứ đương nhiên là anh nhớ rồi
Đức Duy: thế em là ai ?
Hoàng Hùng: em là Duy , Hoàng Đức Duy , sao em hỏi gì kì thế ?
Phạm Anh Duy: vậy còn bọn anh thì sao ?
Hoàng Hùng: thì anh Duy lớn nè , Dương nè với cả...An nữa nè
Thành An: trời ơi sao đến em anh lưỡng lự dữ dậy , bé tưởng anh hổng nhớ bé
Hoàng Hùng: hông có phải , làm sao mà anh quên được tại anh toàn gọi em là gíp hoi à , ít khi gọi là An nên hơn lẫn xíu
Hải Đăng: thế còn em ? Em là Đăng , Đỗ Hải Đăng , Doo của anh đây mà
Hoàng Hùng nhìn kĩ khuôn mặt của cậu , ánh mắt anh vô tình chạm phải ánh nhìn của Hải Đăng . Chẳng biết vì sao anh lại cố tình né tránh ánh mắt đó , xem cậu như một người xa lạ mà nhìn lên phía mọi người rồi khẽ lắc đầu
Hoàng Hùng: em có quen người này từ trước sao ?
Phạm Anh Duy: phải , em quen , rất quen nữa là đằng khác
Hoàng Hùng nghi hoặc mà lén quan sát cậu thêm lần nữa , đôi lông mày từ từ nhíu lại , đến nỗi tưởng chừng như sắp dính chặt vào nhau
Hoàng: a..đau quá - Bỗng anh kêu lên một tiếng rồi đưa hai tay lên ôm đầu , 2 mắt nhắm chặt , dáng vẻ quằn quại
Đăng Dương: thôi thôi anh đừng cố nghĩ nữa
Hải Đăng: để...để em đi gọi bác sĩ
***
Công Dương: may quá , Hùng không sao hết , sức khỏe ổn định trở lại rồi , không bị ảnh hưởng gì hết trơn , nhưng có điều...
Thành An: có điều gì vậy anh ?
Công Dương: như mọi người đã biết thì sau vụ tai nạn đó , phần đầu của Hùng bị ảnh hưởng rất nhiều . Như này cũng được tính là may mắn khi Hùng nó chỉ bị mất một phần ký ức
Thành An: CÁI GÌ CƠ !!
Công Dương: ây nhỏ tiếng thôi An , đang ở bệnh viện đấy
Thành An: nhưng mà anh nói cái gì cơ ? ý là anh í mất phần ký ức đó luôn hả ? Bây giờ ảnh cũng không nhớ thằng Đăng là ai , vậy chẳng phải đồng nghĩa với việc ảnh quên luôn thằng Đăng hả ? - sốt sắng
Công Dương: khoan từ từ đã anh chưa nói xong mà
Thành An: thì anh nói lẹ đi
Công Dương: anh đang nói mày nhảy vào họng anh làm gì
Thành An: huhu rồi rồi em xin lỗi nhưng mà còn cứu nổi không anh ? Em sợ thằng Đăng nó nghe xong nó sốc chết luôn quá , dù gì cũng yêu nhau gần 10 năm trời chứ ít ỏi gì đâu , còn chưa kể đến bao nhiều kỷ niệm đồ nữa
Công Dương: thì đúng là nó mất khoảng ký ức đó nhưng mà chỉ là tạm thời thôi . Trường hợp này cũng không phải hiếm , anh gặp nhiều rồi . Ký ức đó hầu hết là khoảng thời gian mà đối với bệnh nhân rất quan trọng .
Thành An nghe vậy thì khẽ thở phào
Thành An: ui vậy thì còn đỡ , nhưng mà làm sao để anh ấy nhớ lại hả anh ?
Công Dương: cái này thì hiện tại vẫn chưa có cách giải quyết ngay tức khắc , anh chỉ biết là nên cho người bệnh gặp lại những thứ quen thuộc thường xuyên hiện diện trong khoảng thời gian bị mất đó . Có thể đến những địa điểm hay đến nè , những món đồ thường xuyên dùng nè . À còn nữa , tuyệt đối không được gượng ép người bệnh nhớ lại nhé , như vậy sẽ mang lại nguy hiểm đấy .
Thành An: dạ em nhớ rồi
______________________
Hehehe nghe nói có hint là hai sếp sắp có MV chungg , huhu nếu vậy thì hóng quá dii . Trong thời gian hóng thì mình cày MV cho ebe captain với chị Kiều nhé mấy mom ơiii
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top