01
Thôi Phạm Khuê đếch cần biết tình yêu là gì, cũng đếch quan tâm ai thích mình. Nó đây chỉ quan tâm đúng một điều, là nó sẽ sống trọn vẹn cái thanh xuân tươi đẹp này, ở cái đất nước bé nhỏ giản dị này. Từ nhỏ Khuê đã có một tuổi thơ dữ dội, nó sống ở khu nhà tập thể chật chội và hẹp ơi là hẹp, phía trước khu tập thể là cái sân chung náo loạn và nhộn nhịp, tất cả những hoạt động đều diễn ra ở đó. thời thơ ấu của cái Khuê đã bao quanh bởi sự xô bồ, sự náo loạn và tấp nập của chuẩn một khu tập thể văn hoá ở việt nam. Căn nhà đó là căn nhà quà cưới ông bà nội nó cho bố mẹ nó, thành ra từ bé tới giờ nó chỉ sống ở đó. Không quá giàu, cũng chả phải nghèo, đủ sống qua ngày và nó hài lòng vì điều đó.
Thứ mà Khuê cảm thấy đáng để tự hào, đáng để khoe ra chính là kỷ niệm tuổi thơ của nó. Mấy có đứa trẻ nào mà có cái tuổi thơ dữ dội như nó được, nó đây đã trải nghiệm đủ các vấn đề xã hội trong một khu tập thể bé nhỏ rồi.
Năm nó 3 tuổi, nó bắt đầu có ký ức đầu tiên của mình. Hồi đó là năm 2003, có cái dịch bệnh lớn lắm tới giờ nhắc lại nó còn sợ. Vì sống ở cái khu tập thể bé xíu nên việc lây lan là dễ vô cùng, lúc đó nó bé xíu, nó cứ đòi ra ngoài cái sân trước khu chơi nhưng bố mẹ bắt nó phải ở yên trong nhà tránh dịch. Ừ thì nó cũng nghe lời, vậy nên nó có mắc bệnh gì đâu, cái khổ là mẹ nó đi làm lại lây đồng nghiệp, thành ra mang bệnh về nhà... Vậy nên nó được gửi qua nhà cái Bân hàng xóm tận 3 tháng trời để mẹ nó hết bệnh. nó khóc dữ lắm, nó cứ mếu máo đòi ngủ với bố mẹ, vậy mà không có được, nên nó phải nằm chung cái giường siêu nhân điện quang với thằng Bân, vô cùng chật.
Năm nó lên 5 tuổi, tự nhiên mẹ nó vào viện lâu ơi là lâu, nó sợ vô cùng, tưởng mẹ lại dính vi rút gì đó. Bố cũng vào viện chăm mẹ, nên nó lại một lần nữa gửi sang nhà cái Bân, may mà Bân nó lớn rồi nên nó không nằm giường siêu nhân nữa, nó chuyển qua nằm giường doraemon rồi. Cái tự nhiên 1 tuần sau bố mẹ nó về, rước thêm cái của nợ gì về đâu à, một đứa bé gái bé xíu xiu trong lòng mẹ nó. Ủa vậy là nó có em rồi, mà sao có từ lúc nào mà nó không biết, bố mẹ nó giấu kỹ quá cơ.
Năm nó lên 7, học lớp 2 rồi, đồng nghĩa với việc bắt đầu học bảng cửu chương. Nó không quá thông minh, đã vậy còn não cá vàng, nó biết 6x7=42, nhưng nó lại đếch biết 7x6 bằng bao nhiêu. thành ra nó bị cô giáo cầm cái thước to ơi là to đánh vào tay nó, lúc đó biết gì đâu, lớn lên mới nghĩ sao cô lại có quyền đánh mình chứ. Cái Bân học chung lớp nó, giỏi lắm, thấy nó bị cô mắng suốt nên quyết định về mách cả khu tập thể là thằng Khuê nó ngu gì đâu. Khuê tức lắm, đã bị cô mắng giờ còn bị mấy ông bà ở khu tập thề cười chê. Vậy nên tối nào nó cũng bị mấy bác hàng xóm ép lôi cái bàn gỗ xuống sân tập thể, bắc cái đèn dầu lên ngồi học thuộc bảng cửu chương. Bố mẹ nó không ép học thì để hàng xóm ép hộ, sau này nó mang thành quả về cũng là nở mày nở mặt cả xóm. Thằng Thái Hiện tầng 2 còn hay đạp xe đạp qua chỗ bàn nó học rồi cười trêu nó ngốc, thằng Hiện mới lớp 1 mà khôn lắm, cả khu tập thể đều tự nhận nó là con mình, bé xíu mà nhanh nhẹn thông minh vô cùng.
Năm nó lên 10, có cái hộ gia đình mới chuyển tới có đứa con kém nó một tuổi. Nhà này tây lắm, ai nấy đều có nét lai điển trai xinh gái vô cùng. Có thằng con trai cả tên Khải kém nó một tuổi, lúc đầu rụt rè ít nói lắm, còn bị thằng Thái Hiện bắt nạt cho, bắt gián bắt thạch sùng bỏ vào giày thằng Khải làm nó khóc lớn. Vậy nên cái Khuê nó anh hùng, nó vốn đếch ưa thằng Thái Hiện nên ra tay giúp thằng Khải mới chuyển tới. Từ đó thằng Khải nó tôn cái Khuê lên làm thần làm thánh, đi theo sau như cái đuôi luôn. Đã vậy khải còn có em gái, xinh lắm, tên em ý là Diệp, Khuê mến em vô cùng.
Năm nó lên 12, thời kỳ hội nhập quốc tế, nó với mấy đứa trẻ trong khu bị ép đi học tiếng anh. Nó với cái Bân ngày nào tan học là cũng phải kê ghế nhựa xuống sân tập thể, ở đó có bố thằng Khải dạy tiếng anh cho. quái lạ sao bố thằng Khải biết tiếng anh, mà thằng Khải thì khả năng chỉ tới hello, how are you?, vậy nên Khải cũng kê ghế xuống học luôn. Khuê với Bân cứ lóng ngóng, hỏi biết từ tiếng anh nào nói hết ra đi. cái Khuê sẽ i,am,me,mine còn cái Bân sẽ you, your,yours. Nói chung là học cũng không khá lên, mỗi cái Thái Hiện là tiếp thu nhanh vô cùng, cậu còn được tốt nghiệp lớp tiếng anh sớm. Vậy nên chỉ có cái Khuê, cái Bân, thằng Khải phải ngồi mòn đít mãi chưa kết thúc khoá học được. Thái Hiện hay cố tình đạp xe đạp ngang qua, che miệng cười mỉa mai rồi kèm cái câu you are so stupid. đếch hiểu cái mẹ gì.
Năm nó lên 14, khu tập thể nhà nó được sửa sang lại, nói bét ra thì cũng chỉ là lắp thêm đèn điện và sơn lại tường cho đỡ bị bong tróc ra. Thằng Bân đếch thích mùi sơn, ngày nào đi ra đi vào nhà là lại đeo khẩu trang 24/24. Còn Khuê nghiện mùi sơn, nó mang ghế ra ngồi hành lang hít suốt, bảo nghiện lắm. Bà Trang tầng 5 giàu lắm, mà bà cũng quý cái khu hàng xóm này nên tài trợ hết.
Năm nó lên 15, thằng Bân biến mất 2 tháng hè, chả ai thấy nó và mẹ nó đâu cả. Cái Ninh Khải bảo lần cuối thấy là 5 giờ sáng ngày 1/6, đúng ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè luôn, Bân với mẹ nó vội vã kéo vali lên taxi rồi phóng đi luôn. Cái Thái Hiện thì đoán già đoán non, kỳ này chắc vỡ nợ nên chạy trốn rồi. Ông Quang tầng 1 lại bảo mẹ con nhà nó đi nghỉ mát đâu đó rồi về. Còn cô Trinh tầng 3 lại bảo có khi thằng Bân làm gì báo mẹ báo nhà nên phải trốn đi. Mà cái Khuê nó biết chứ, thằng Bân có hư tới mức đó đâu, tội nặng nhất chắc là trốn học đi net, tội nhẹ nhất thì là hắt xì to tới mức chết con gián con. Sau 2 tháng hè Bân về, mặt thất thần lắm, Khuê gặng hỏi cũng không đáp không thưa. Chả biết mẹ con nó đi đâu gặp chuyện gì, nhưng thấy thằng Bân về sảnh điệu hẳn, nó kiếm đâu ra con giày adidas trông đắt đỏ lắm, Khuê mượn nó mãi để đi tán gái nó cũng không cho.
Năm nó lên 16, Khuê với Bân thi đỗ chung cùng một trường, lại còn là trường giỏi nữa nên cả xóm nhà nó ăn mừng liên hoan. Ninh Khải mắt sáng như sao nhìn hai anh mình, còn bảo hai anh ngu vậy cũng đỗ Đống Đa thì Khải sau này chắc cũng phải học cỡ amsterdam. Chỉ riêng Thái Hiện là làu bàu trong miệng không vui, chả là trình Thái Hiện năm sau amsterdam hay gì cũng vào thôi nhưng Đống Đa nó gần nhà, cậu muốn vào đó nhưng không muốn chung trường hai ông anh kia. Khuê của năm 16 tuổi nổi tiếng lắm, mới vào trường các chị đã xin thông tin, chị nào cũng mê, bạn nào cũng khoái. Thì cũng phải thôi, nó đẹp trai mà, lại còn hài hước, ai không mê được. Nhưng nó chả quan tâm, việc của nó là tận hưởng cấp 3, nó với thằng Bân oanh tạc khắp mấy con phố bằng cái xe wave bố Khuê tặng. Hôm nào cũng tối muộn mới về nhà, ai hỏi thì bảo đi học thêm sau giờ, nhưng ai ngờ chúng nó đi đánh game đâu. À có Thái Hiện biết, nhưng Thái Hiện đếch quan tâm. Đó giờ cái gì Hiện chả biết, nhưng nó không mách lẻo, nó chỉ phán xét thôi.
Giờ cái Khuê 17 tuổi rồi, đang nghỉ hè trước khi lên lớp 11, nó đang kê cái ghế nhựa xuống giữa sân mà chơi cờ tướng với thằng Thái Hiện. Cũng đếch muốn chơi đâu nhưng Thái Hiện bảo giúp nó luyện tập để đi thi giải, có gì sẽ tặng Khuê bữa bún đậu.
Đang chơi tới ván thứ 2 thì thằng Ninh Khải hớt hải chạy tới, cái dép xỏ ngón của nó còn bị đứt cả quai luôn rồi. Nó bám vịn vào cái bàn cờ tướng rồi thở dốc, Khuê với Hiện khó hiểu nhìn.
- Làm cái gì khó coi vậy mày?
Thái Hiện nhíu mày, nhưng vẫn tập trung vào ván cờ mà ra nước chặn đứng Khuê. Khuê bực mình than ôi một tiếng, nãy giờ có thắng được thằng Hiện đâu mà nó cứ ép chơi, thôi thì vì bữa bún đậu.
- Anh Bân khóc nhè kia kìa.
- Hả? Mày bảo ai khóc nhè cơ em?
Khuê đang chơi nghe tin thằng bạn khóc nhè liền giật mình.
- Anh Bân khóc nhè ở trên nhà ý, em đi qua thấy anh ý khóc lớn lắm, không biết chuyện gì.
Nghe Khải nói vậy, Khuê và Thái Hiện nhìn nhau rồi dẹp bàn cờ qua một bên. Chuyện là cả ba đứa lo lắng rằng chủ nợ nhà thằng Bân lại tới ức hiếp mẹ con nó, vậy nên không nói gì, cả ba lập tức chạy vội lên tầng 3 nhà cái Bân xem tình hình ra sao.
Quả nhiên cái Bân sụt sùi ngoài cửa Khuê tiến tới hỏi han bạn mình.
- Sao khóc? Bọn nó lại tới à? Tao kêu bố tao đuổi đi nhá.
- Bọn nào? Bọn nào tới cơ? Xúi quẩy tới rồi đây này!
Bân gào mồm nói nhưng ba đứa kia đếch hiểu chuyện gì, xúi quẩy là đứa nào cơ chứ. Bỗng cánh cửa nhà Bân mở ra, Bân đang tựa vào ngã ngửa vào trong nhà.
Cái người lạ hoắc nào đó xuất hiện, đôi mắt cáo đầy ấn tượng và đôi môi hơi chu ra quyến rũ vô cùng. Người nọ cũng cao lớn thật sự, phải cao gần bằng cái Bân luôn, cơ thể trông cũng khoẻ khoắn to con.
- Bân à... chủ nợ nhà mày hôm nay trẻ đẹp quá vậy.
Khuê giật giật mí mắt, tay chỉ vào cái người đang đứng trong nhà thằng bạn mình.
- Chủ nợ nào hả mày, Khuê ơi anh trai tao đó!!!
Bân sụt sùi đứng thằng người dậy, giới thiệu người lạ hoắc kia cho mấy đứa bạn thơ ấu.
Cái Khuê, thằng Khải và thằng Thái Hiện ngơ người ra, ừ thì cũng sống với nhau hơn chục năm rồi, từ khi chui khỏi bụng mẹ ý chứ, Khuê còn đặc biệt thân với thằng Bân đây nhưng đã bao giờ nghe tin nó có anh trai đâu? Nhà nó có một mẹ với một nó thôi, giờ đào ra đâu ông anh trai lạ hoắc vậy.
Khuê đếch tin, Khuê nghĩ cái Bân bị chủ nợ đe doạ nên phải nói vậy. Nghĩ là làm, Khuê dơ nắm đấm đấm thẳng vào cái mặt người kia rồi kéo Bân chạy đi. Hai đứa Khải với Thái Hiện thì sợ quá, ôm nhau run người tới khi thấy vệt máu mũi chảy ra từ mặt người lạ kia thì hai đứa hét lên kinh hoàng, chân nọ xọ chân kia chạy thẳng về nhà.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top