Cô và anh, cùng một số phận đều sinh ra trong hai gia tộc lớn. Danh vọng, tiền tài và quyền lực bốn phương. Nhưng sự thật có phải vậy chăng...? Rồi bỗng một ngày, anh và cô không hẹn mà gặp... Những mối quan hệ xoay quanh cả hai người... Tình thân.... tình bạn... và tình yêu đôi lứa. Liệu rằng những thứ tình cảm trong sáng ấy có thể giúp họ vượt qua được các hiểu lầm, mưu toan và thù hận để có được một cái kết mà chúng ta mong đợi hay không? Phải chăng, sợi dây tơ hồng buộc chặt hai người là sự tự nguyện đến từ hai phía hay chỉ là sự ràng buộc do số phận định sẵn. - "Đừng đi..., đừng đi mà. Anh xin em đừng rời bỏ anh...". Giọng anh trở nên khàn đặc, đôi tay run rẩy nắm chặt lấy tay cô như thể sợ cô sẽ biến mất. - "Chúng ta hãy coi như có duyên... nhưng không phận đi". - Cô quay đầu đi, một giọt lệ rơi trên trên khoé mắt, cố gắng mà nói ra câu nói ấy. - "Không...". - Anh không cam tâm, tự hỏi bản thân rằng tại sao mọi chuyện lại như vậy? - "Đừng nói gì cả". - Dứt lời, cô vùng tay mình ra khỏi tay anh, đôi chân không chùng bước, cứ thế mà bước đi.
Mấy ảnh này mình đã xin ad ở các trang ảnh chế trên face rồi nha.Nguồn : Hội dìm hàng BTS, Troll BTS, Hội chế ảnh BTS, Dư mứt cùng BangTan, Hội thích chế ảnh BTS, Hội Troll BTS, Hội troll dìm hàng BTS.Cảnh báo nho nhỏ : Đừng xem fic lúc ăn uống (vì có thể gây nghẹn)Nhớ dự trữ máu sẵn (vì có vài chap sẽ xả ảnh)Mong được mọi người ủng hộ.…
"Tên hoàng đế biến thái mặt dày nhà ngươi, ngươi đừng tưởng ngươi là hoàng đế thì hay lắm. Chờ đi, xem bổn cung ta thu phục ngươi thế nào. Nupakachi!!!"…
Thụy Bích một đời vì tình cảm dành cho Đông Vương Thiên Vũ quá lớn mà không thể buông bỏ, dù chỉ có thể lẳng lặng đứng nhìn từ xa cậu cũng cho rằng đó chính là hạnh phúc. Chính vì bản thân quá ngang bướng không buông tay đã hại Đông Vương mất hết tất cả bỏ mạng nơi ngục thẩm. Sống lại một đời Thụy Bích chọn cách bị người thù hận, ghét bỏ mà âm thầm giúp Thiên Vũ đi lên đế vị với mong ước cuối cùng sẽ được chết trong tay người mình yêu.Thiên Vũ sau khi tự tay giết chết người mà hắn căm hận nhất thì cũng là lúc hắn nhận ra đây là người hắn ngày đêm tìm kiếm và mong nhớ, cũng là người hắn yêu nhất: " Một lần nữa, nếu ta cũng có thể một lần nữa làm lại từ đầu. Một đời này ta nhất định sẽ không phụ ngươi."Thiên Vũ sống lại một đời, mang tất cả yêu thường đều để trên người Thụy Bích, bù đắp lại hai kiếp tình mà cậu đã dành cho hắn.( Mộc Ức Thiên hệ liệt )Thể Loại: Đam Mỹ, Trọng Sinh, Cung Đình Cổ Trang, Công sủng Thụ.Tác giả: Song Bích.Xin tôn trọng công sức người viết và không mang đi nơi khác khi chưa có sự đồng ý của tác giả.…
"Yêu em từ lần gặp đầu tiên, cùng em trải qua bao nhiêu sóng gió và một khoảng thời gian dài, liệu em có còn yêu anh như anh yêu em?"Tôi cũng không biết câu trả lời của Nguyên, vậy hãy để thời gian cho bạn biết. Chỉ thời gian mới cho chúng ta thấy họ có thể ở bên nhau hay không. Định mệnh có trao họ cho nhau hay không? Hãy cùng nhau khám phá.…
TÂM SỰ NGỌT NHẤT THẾ GIỚITác giả: Tinh ĐườngEditor: breakmin_yi hay R.Y. gì cũng là mình :))Văn án:[Yêu chị là tâm sư ngọt ngào nhất của em]Toàn bộ bệnh viện đều biết, Hứa Mạch của Khoa Ngoại Lồng Ngực là một đóa cao lĩnh chi hoa (1), y thuật bậc nhất, tài mạo bậc nhất, khí chất băng lãnh... cũng là bậc nhất, khiến trái tim những người theo đuôi bị giá rét một mảng lớn vì tổn thương.Bác sĩ thực tập mới tới Mẫn Nguyệt lại là người "càng lạnh thì càng hăng", bám riết không tha vẫy đuôi theo sau Hứa Mạch: "Sư phụ sư phụ, em sẽ làm ấm giường, phòng phẫu thuật lạnh như vậy, chị cưới em được không?"[Mẫn Nguyệt tình thoại tiểu kịch trường]Mẫn Nguyệt: "Sư phụ, vừa nhìn thấy chị, Dopamine (2) trong đầu em lập tức tăng cao"Hứa Mạch đang xem bệnh án, không để ý đến nàng.Mẫn Nguyệt chỉ vào bộ ngực của mình: "Sư phụ, vị trí ở giữa xương sườn thứ hai và thứ năm, chị ở đó"Hứa Mạch lật bệnh án sang trang, vẫn không để ý đến nàng.Mẫn Nguyệt bỗng từ sau lưng ôm lấy người trong lòng: "Sư phụ, em thích chị"Hứa Mạch nhìn chằm chằm bệnh án, lặng lẽ đỏ tai.CP: Bác sĩ Phó chủ nhiệm băng sơn mỹ nhân X Bác sĩ thực tập nguyên khí mười phần còn lại người đẹp thích nói ngọtNội dung nhãn: tình hữu độc chung, ông trời tác hợp, nghiệp giới tinh anhChú thích:(1) Cao lĩnh chi hoa: đóa hoa không thể với tới, chỉ có thể ở xa mà nhìn, không thể chạm tới(2) Dopamine: là một hóa chất hữu cơ được tạo ra từ chất tyrosine, có chức năng vừa là hormone vừa là chất dẫn truyền thần kinh và đóng vai trò quan trọng tron…