Chap 41

Cả hai người Winter và Karina quyết định đi dạo một vòng, vì thật sự lúc này cô muốn bên nàng thật lâu ngắm nàng thật kĩ ghi nhớ từng khỏanh khắc này để sau này không phải tiếc nuối. Thấy Winter mãi trầm tư đôi mắt hiện hữu một nỗi buồn nào đó, Karina nhịn không được liền hỏi.
"Đang nghĩ gì đến thơ thẫn?"
"Đâu có chắc do em lo một vài chuyện lặt vặt thôi. Tối thế này chị đã ăn gì chưa?" Winter chợt nhớ ra từ nãy giờ mình chưa hỏi đối phương đã có gì vào bụng hay không.
"Ăn rồi, khi chiều chị và mọi người vào bếp cùng nấu cùng ăn" Karina nói xong liền tia mắt đến bụng Winter . "Em chưa ăn có phải không?"
Nói không ăn là không phải nhưng no thì là không, Winter lại nhớ ra người toàn là rượu nên bụng bắt đầu dấu hiệu cồn cào. "Em ăn no rồi, sợ chị không ăn uống đủ giấc sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe"
"Chị chu đáo với bản thân lắm em đừng lo" Karina có vài tia bất mãn nói nhìn là biết cậu nói xạo rồi. "Mà giờ chị lại đói thì phải làm sao?"
Winter nghe chất giọng làm nũng của ai kia muốn tan chảy ra ngay lập tức. "Còn hỏi mau đi ăn, chị muốn ăn gì? Hải sản thịt bò hay là các loại khác?"
"Ăn gì cũng được nhưng em phải ăn cùng chị. Ăn một mình ai nào có hứng thú chứ"
"Ăn em ăn, chị ăn là em ăn" Winter không biết bản thân mình đã mất tiền đồ đến mức nào, khi nghe nàng làm nũng mặc thân đau bụng mà hạ mình chiều chuộng, điều đó cho thấy cuộc sống từ đây về sau suốt kiếp là thê nô không thể nào ngốc đầu lên được.
Cả hai sớm rẽ vào một quán thịt, nơi đây tuy không đông khách nhưng lại rất kín đáo, Karina là Idol cũng an tâm ngồi ăn mà tránh bị phát hiện. Vừa ăn nàng nhận thấy Winter ăn rất nhiều lâp tức hai hàng lông mày nhíu chặt lại.
"Ăn như vậy mà gọi là ăn no sao? Nước này coi chừng sặc" Karina vội đưa li nước cho Winter khi thấy cô có dấu hiệu muốn sặc.
"Cảm ơn chị.." Winter nhận lây li nước uống xong thì mím môi nhìn Karina , thấy nàng cũng đang nhìn mình cô chậm rãi mở lời. "Em có ăn chỉ là không được no"
"Ăn đi, không no mà còn nói dối, lần sau chị mà biết em nói dối về chuyện ăn uống thất thường thì chuẩn bị tâm lí đi là vừa" Karina vừa đe dọa vừa rút khăn từ trong túi ra đưa Winter .
Có trăng mới ngờ tới, Winter đối diện với ánh mắt câu hồn của Karina thì không thể nào nói dối được, mắt nàng trong sáng thuần khiết nó khiến cô không nỡ nhưng nó thật ghê gớm khi có thể xuyên thấu tâm can người khác. Từ nãy đến giờ Winter thấy Karina rất khác, không còn kiểu chán ghét nhìn cô nữa mà thay vào đó là lo lắng chăm sóc, cô muốn hỏi nhưng sợ nàng ngại rồi lại thôi.
"Em no rồi" Winter đặt đũa xuống nhìn Irene.
"Để chị đi tính tiền"
"Khoan để em, em ăn nhiều lắm ai lại để chị đi trả chứ" Winter nắm lấy tay nàng lại, đến khi cảm giác tay mình đang tự tiện chạm vào nàng thì giật mình rút ra.
"Ừ tính đi chị đợi" Nàng mỉm cười rồi theo sau Winter .
...
Winter tiễn Karina về tận khu ở cao cấp của nàng, cô ngước nhìn thấy thì thật sang trọng, tòa sáng lẫy lừng cao chót vót khiến người ta ngắm nhìn mà cổ muốn gãy đi. Thấy vẻ mặt ngơ ngơ ngác ngác của Winter , Karina nhịn không được phì cười rồi đánh nhẹ vào vai cậu.
"Ngắm đủ rồi, ngắm nữa trẹo cổ đấy"
"Ở đây vừa an ninh vừa tiện lợi. Chị ở đây em rất yên tâm nha" Winter cơ bản không kiềm được lời nói này của mình mà phát ra.
"Huhm...chị ở đây em yên tâm? Liên quan gì đến nhau hả?" Karina cười trong lòng, rõ con bé ngốc này vẫn quan tâm nàng nên mới lỡ miệng nói.
"Ờ thì cái này...chị vào đi trời lạnh rồi em về đây" Winter chợt thấy không khí nóng dã man, dù đang ở cái lạnh buốt xương nhưng sao nóng quá.
"Có muốn lên nhà chị không? Thấy em coi bộ tò mò lắm đúng không? Lên nhá?"
"Nhưng mà...aa" Chưa kịp trả lời thì cổ tay cô bị Karina kéo đi vào trong khu ở.
Ting
Cánh cửa thang máy bật ra, Karina đi trước Winter theo sau, nãy giờ cũng chẳng có ai nói gì với nhau. Đến trước cửa phòng đột nhiên Karina dừng lại làm Winter lo suy nghĩ không để ý liền đập mặt vào lưng nàng.
"Au" Tiếng kêu Winter khẽ vang lên.
"Có sao không? Đi mà cứ lo nhìn đâu đâu không? Đâu đưa đây chị xem" Karina giật mình không kém Winter , nàng hơi đau ở lưng nhưng con người đụng nàng còn đau đớn gấp bội.
Karina đưa tay của chạm nhẹ lên trán Winter , vốn mặt cô đang nhăn nhó nhưng khi cảm nhận được hương thơm quen thuộc đang ở sát lại mình thì lâp tức giãn ra rồi sau đó thoáng đỏ mặt khi cô để ý tới cái vòng 1 đều đặn đó.
"Đi đứng cứ như con nít" Karina rụt tay lại lấy chìa khóa ra.
"Có đau lắm đâu chắc là do em bị giật mình đó" Winter vội cười chữa ngượng.
"Vào đi" Karina nép sang một bên chừa đường cho Winter vào.
Khác với những gì Winter tưởng tượng, cô tưởng Karina ra ở riêng thì nội thất sẽ cầu kì hơn hay là khang trang hơn nhưng trái lại nó rất trang nhã gọn gàng như chính chủ nhân của nó, mùi hương nhàn nhạt lan tỏa cả căn phòng khiến Winter có phần ngây ngốc.
"Em có thể nào đừng nhìn nhà chị với cái ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống đó không?"
Karina thấy Winter lại ngây ngốc đứng đó liền nổi ý định trêu đùa. Winter bị nói trúng liền đảo mắt tránh trả lời.
"Uống nước không? Nước ấm cho dễ chịu nhé?"
"Vâng"
Thế là Karina xoay người đi lấy nước, mái tóc theo đó mà bồng bền theo chủ nhân, nàng đi rất nhẹ nhàng hầu như là không có tiếng động, động tác dù không phải là tiểu thư danh giá nhưng cách nói chuyện cư xử thật khiến người khác nhìn vào có thể thán phục, đó là Winter đối với nàng là một người như vậy luôn tao nhã, cô thầm nghĩ nếu cả đời được chung chỗ với nàng dù là cực khổ đến mấy cô cũng chấp nhận, nhưng là khi đó cô có sức khỏe còn hiện tại, thời gian dần dần rút ngắn cô có thể làm gì hơn sao? Nói trắng là Winter không muốn thành gánh nặng.
"Bao nhiêu lâu em vẫn thâm nhập thêm sở thích mới là thích ngồi ngẩn ngơ sao?"
Khóe mắt Winter khẽ giật khi thấy Karina và cả li nước trên tay đã đứng trước mặt cô từ hồi nào, đưa tay đón nhận li nước, Winter nhấp môi mình hớp lấy ngụm nước cho nó đỡ khô cổ. "Đến đó em không biết dạo gần đây thế nào nữa. Chắc có lẽ sắp tuổi mới nên tính tình thay đổi theo chăng?"
"Tùy thuộc vào em cả mà thôi" Karina nhàn nhã đi lại ghế ngồi kế bên Winter .
"Chị tính không lấy đồ rồi về sao? Muộn như vầy mọi người chắc là sẽ lo lắm" Winter nhìn đồng hồ hiện tại trời ngã tối không khí lạnh chắc chắn sẽ mờ cả đường đi rất nguy hiểm.
"Em thật là ngốc chị ngồi ở đây hay là về nhà thì em muốn thế nào? Không thích gần gũi với chị? Hay là sợ chị ăn thịt em?" Karina tiến sát lại gần khuôn mặt của Winter , giọng nói phả ra hương thơm làm cô ngây ngất mà nhịp tim trở nên bất ổn.
"Em..em...làm sao dám có ý đó..chỉ...chỉ là em sợ chị tí nữa về muộn trời trở lạnh sương mù dày lên đường đi bất tiện lại nguy hiểm"
"Thật sao? Hóa ra là chị trách lầm em hả?" Karina vẫn duy trì khỏang cách gần như vậy, nàng nhướn đôi chân mày đẹp đẽ đôi mắt nhìn thẳng Winter như không cho cơ hội để cô nói dối.
"Phải phải em là...là" Winter muốn nói gì đó nhưng tim đập rất mạnh, nàng cứ nhìn cô như thế thì cô sẽ mắc thêm một bệnh mới cho xem.
"Huhm..là gì? Biểu hiện của em giống như là sợ chị ăn thịt em. Yên tâm chị không ăn em đâu, hay là em muốn ăn chị?" Karina đưa đôi mắt tinh nghịch nhìn Winter .
Winter há hốc mồm, đây có phải là Karina nết na thùy mị của cô trước đây không? Sao hiện tại lại ăn nói khiêu khích quyến rũ người khác như vậy chứ? Có chết Winter cũng không thể ngờ. Winter hơi né tránh cái ánh mắt của Karina đi.
"Em không hiểu chị nói cái gì? Nếu...nếu chị không còn gì em...em xin phép đi trước" Winter định chuồn đi, nhưng vừa mới đứng lên đã bị Karina bá đạo giữ xuống không cho đi, khỏang cách gần lại càng gần.
"Nhất định không để em trốn thoát chị một lần nào nữa đâu đồ ngốc"
____________________________
End chap 41
Xin lỗi mn vì sự hồ đồ không lối thoát này của tui !

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top