36; traitor
- trường, cuối ngày hôm nay đi gặp tao.
quế ngọc hải nhân lúc cả đội giải lao giữa giờ chạy đến bên cạnh xuân trường, vỗ vai cậu em. lương xuân trường theo lẽ thông thường sẽ đâm chọt ông anh vài câu trước khi đồng ý, nhưng hôm nay nhìn mặt hải có vẻ gay gắt, nó gật đầu.
- tuỳ anh, nhưng không nói ngay được à?
- trước mặt nó thì không được.
ngọc hải hất mặt về phía trước, xuân trường ra sức căng đôi mắt bé của mình nhìn về phía hải chỉ, nhưng chẳng thấy gì.
- rồi ông nhìn đống rác hay đám mây đấy?
- bây giờ đông người không nói được, lát qua phòng tao, một mình biết chưa.
hải hớp một hụm nước lớn, sau đó bỏ đi không nói câu gì. xuân trường tất nhiên cảm thấy rất kì lạ, nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh mà quay lại tập luyện.
một tiếng sau khi tập xong, lương xuân trường mới chuẩn bị đi qua phòng quế ngọc hải. xuân trường ở cùng phòng với minh vương, mọi khi tập xong trường thường đi tắm, sau đó ngồi chơi game hoặc có vài bài tập bóng bàn nhẹ, vậy mà hôm nay lại tỏ ra gấp gáp, còn chẳng thèm tắm mà chỉ rửa chân tay nên vương cảm thấy kì lạ.
- ủa nay không tắm hả? tao bật bình nóng lạnh được lúc lâu rồi đó vào tắt đi mà tắm cho sớm, tối muộn không tốt.
- thôi, tao có việc, mày tắm sớm đi cho khỏi lạnh.
- hở? đi đâu mà gấp thế?
- phòng quế.
- í qua chơi hả? tao đi với.
minh vương vui vẻ, tóm áo xuân trường đòi sang cùng. nếu là bình thường thì tất nhiên trường sẽ cho ngay, nhưng nhớ lại lời lúc nãy của quế ngọc hải, nó lắc đầu.
- không được, đi tắm ngay, người ngợm bẩn như này không được đi đâu hết.
- gớm, làm như mày là bảo mẫu của tao không.
vương bĩu môi, song cũng chẳng cãi lời, khệ nệ bê đồ tập bẩn vào phòng tắm. xuân trường thấy thế mới yên tâm rời đi, lúc đi ra không quên khoá cửa lại. tốt nhất cứ nên nhốt thằng vương trong này, kẻo lát lại thấy nó gặp người yêu cũ của ai nữa thì bỏ mẹ, đứng đường thật chứ chẳng chơi.
---
- rồi sao, ông gọi em có việc gì?
xuân trường bó gối, khó hiểu nhìn quế ngọc hải cắm mặt vào tờ giấy trắng đầy chữ, không phải đang sáng tác nhạc cần nó nghe hộ đấy chứ?
- từ từ mày, chưa đủ người.
ngọc hải cằn nhằn, ngay lúc này thì cửa phòng hé mở. người bước vào chẳng phải ai xa lạ, mà đó chính là nguyễn tuấn anh, còn có cả văn lâm đi phía sau.
- đủ chưa? khiếp, chuyện gì mà căng thế?
xuân trường sốt ruột, lúc này, tuấn anh mới lên tiếng.
- trường, trong đội mình có gián.
- ... hả?
trường ngớ mặt, bản thân nó cũng là người nhạy bén hẳn hoi. nhưng cái tin này sốc thật, bởi vì ai mà ngờ được một trong những người anh em thân thiết của mình lại phản mình chứ? ngọc hải đã lường trước thái độ này của xuân trường, anh bình tĩnh.
- bọn tao gọi mày đến đây, một là mày cũng thông minh đã. còn hai, là...
hải ái ngại, đảo mắt qua nhìn tuấn anh nhưng cậu cố tình né tránh ánh nhìn. rồi anh ngẩng mặt lên nhìn văn lâm, ý bảo lâm nói hộ hải đi. văn lâm tuy có chút khó xử, song cũng hết cách nên đành phải nói.
- ừ, bọn anh nghĩ đó là vương.
- ... hahaha, mấy anh bị làm sao í !!
xuân trường cười phá lên khiến quế ngọc hải giật mình, tại anh không ngờ tới biểu hiện này của cậu em tuyên quang.
- eo nó mà là gián được lại chả lộ ngay, nó ngu lắm luôn, chơi ma sói toàn chết đầu, không có chuyện đó đâu.
- nhưng trường... tao có bằng chứng mà.
tuấn anh nghiêm mặt, trông chẳng có vẻ gì là trêu đùa. nói rồi cậu lấy chiếc điện thoại trong túi ra, mở mục camera lên và đưa ra cho mọi người cùng xem, cũng không quên phân tích.
- đây là ảnh em chụp lén máy vương, thấy không, nó cap rất nhiều đoạn hội thoại của group mình và lưu trong google drive.
xuân trường liếc nhìn, đúng là thế thật, trong mục lưu trữ máy minh vương đầy những đoạn tin nhạy cảm của đội, đoạn tin nhắn riêng của hai người cũng có, đặc biệt là những tin nhắn về vụ văn thanh và công phượng, có những dòng còn được bôi đỏ.
- thứ hai là số lượng bạn bè trên zalo với số người đã nhắn tin theo đối chiếu, có một số cái tên rất kì lạ, vương nó là người không hay kết bạn dạo trên zalo đâu, vậy mà gần đây lại lắm bạn bè thế.
- thằng trường căng mắt lên mà nhìn. đây ví dụ điện thoại thằng tuấn anh, muốn ẩn ai tao cần nhập mã phải không?
quế ngọc hải kéo người xuân trường lại gần, nhấn mạnh.
- ừ, cái này biết rồi.
xuân trường căng thẳng, mắt hướng theo từng cử chỉ tay của người anh đội trưởng.
- vậy, mày có nghĩ, số lượng bạn bè zalo của thằng vương ít là do nó ẩn đi không?
- ...
- mà bình thường như mình thì việc gì phải ẩn tin đi làm chi, trừ phi...
ngọc hải cố tình ngắt lời ở cuối, bởi anh thấy mặt thằng trường căng quá. cũng phải, nghe tin crush mình là gián thì ai mà chả sốc, bằng chứng cũng đã khá rõ ràng.
- ừm, tuy bằng chứng cũng khá đầy đủ rồi. nhưng hãy cùng tao xét qua khía cạnh trùng hợp nhé. nhớ lại, chính hải với vương là hai người gợi ra vụ người yêu cũ trùng hợp đến lạ tuy đó chỉ là lời bịa chuyện không?
tuấn anh lấy giấy nhớ ra ghi ẩu lên đó vài mốc thời gian, vừa ghi, vừa nói.
- mọi người có nghĩ đó là do vương cố tình dẫn dụ mình không?
- cái gì?!
xuân trường nóng mặt. đó là còn chưa hết, văn lâm tay cầm điện thoại mở mục thu âm, bây giờ mới mở lên cho cả bọn nghe.
- đây là...
- ừ, là cuộc cãi nhau của thanh với phượng, anh tìm thấy nó trong máy thằng vương.
- ... chết tiệt.
lương xuân trường điên lên thật, bấy lâu nay, sự dịu dàng của nó dành cho minh vương xem ra là bỏ đi rồi sao? người mà nó dành trọn tình yêu thương, giờ đây lại là người làm trò hèn hạ đi leak tin nhắn đội ra ngoài. dù có yêu, có thương đến thế nào, thì trường vẫn cần phải tẩn thằng kia một trận nên thân.
- trường, mày đi đâu?
- về tóm cổ thằng kia ra sân tập đánh cho trận chứ sao.
- mày điên rồi, phóng viên chưa về đâu.
ngọc hải chạy đến giữ tay đàn em, tuấn anh cũng ra sức trấn an nhưng sao tự dưng xuân trường khoẻ quá, nó gần như kéo lết cả hai người kia ra đến cửa rồi. lúc này, văn lâm mới phải nhúng tay vào, kéo ngược người lương xuân trường lại.
- trường, bình tĩnh. lại đây anh bảo!
- ... anh còn muốn nói gì nữa? còn lời nào để bênh nó nữa sao?
tuy đang tức điên lên được, nhưng suy cho cùng trường cũng không đọ được sức lâm nên chỉ đành nhẫn nhịn ngồi xuống. ngọc hải lúc này bỗng nở một nụ cười, nụ cười mà trường hay gọi là cười gian ấy, anh nói nhỏ.
- nghe lời tao, tao có cách này giúp mày không tốn sức mà nó tự lòi đuôi này.
---
/ hả gì? chúc ngủ ngon :> /
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top