Chương 2 : Mang thai
Jungkook kể từ cái ngày mà cậu cho là nhục nhã nhất đời mình cũng đã một tháng trôi qua , cậu không có bị ảnh hưởng bởi việc đấy . Cũng chả có ai làm phiền đến cậu , chung quy lại tên khốn đó hình như chỉ coi cậu như đồ chơi . Chơi xong rồi thì vứt bỏ đi , tìm đồ chơi mới . Như vậy coi như là tốt cho cậu đi . Sẽ không gặp lại nhau và coi nhau như người xa lạ , cậu thật sự không muốn gặp hắn lúc nào .
- Kookie a , anh về rồi .
Giọng nói nhẹ nhàng ấm áp đến lạ thường vang lên , Jungkook đang nằm ngủ trong giường . Vội vã xỏ dép ra đón chào anh mình . Không hiểu sao dạo này cậu buồn ngủ lắm , chỉ cần ngồi ở đâu là cậu cũng muốn ngủ. Có cảm giác hơi lạ cho việc này .
- Jin hyung , mừng anh về .
Jungkook chạy đến lấy cặp cho anh , nở nụ cười tươi lộ ra chiếc răng thỏ . Nhìn đáng yêu hết sức khiến Jin không chịu được liền cưng nựng xoa đầu .
- Ừ đói chưa , anh làm cơm .
- Được a .
Jungkook vui vẻ gật đầu , cậu hiện là đang đói lắm nha . Từ sáng tới giờ chưa ăn gì rồi , chỉ có uống nước lọc . Chỉ vì tội ham ngủ của mình mà hại thân , đói chết lão tử lắm nha .
Jin mỉm cười nhìn cậu , sau đó nhẹ nhàng vào nhà bếp . Đeo chiếc tạp dề lên người , anh mở tủ lạnh tìm đồ để nấu . Đảm đang y như một người vợ .
- Anh , sao anh không cưới chồng đi ! Nhìn anh thụ chết đi được .
Jungkook từ đằng sau bĩu môi nhìn dáng vẻ của anh , cái bờ vai rộng 60 cm đó đúng thật có chút nam tính . Thế nhưng xét về khuôn mặt thì 100 % chính là thụ chính hãng . Không thể nhầm vào đâu được .
- Hừ Jungkook, anh hôm nay thấy chú mày hơi lắm mồm đấy .
Vừa mới khen thằng bé dễ thương xong , giờ lại ghét thế không biết . Dám nói anh mày thụ !!!!
Vừa nghĩ vừa băm thịt càng hăng , như muốn nói rằng cái chỗ thịt đấy là mặt Jungkook . Muốn băm cho nó nát luôn cả mặt . Jungkook nhìn hành động của anh , không cần nói gì cũng tự rút lui . Xoay người đi ra phòng khách xem tivi .
Nửa tiếng sau bữa cơm đã hoàn thành , Jin tự tấm tắc khen mình đúng thật giỏi , nhìn bàn ăn mà thấy tự hào . Xong xuôi anh liền đi ra phòng khách muốn gọi cậu .
- Jungkook dậy mau , cơm xong rồi .
- Hử ... Em lại ngủ nữa sao ?
Jungkook mơ mang tỉnh dậy , dụi dụi mắt như mèo con . Xong liền đứng dậy đi vào phòng bếp .
- Oa , đồ ăn đẹp quá . Anh giỏi quá đi , Jin hyung.
Vừa mới vào bếp Jungkook đã hét lên , võ vỗ tay nhìn bàn ăn sáng sủa đẹp mắt đến lạ .
- Tất nhiên .
Jin vỗ ngực tự hào .
- Mau ngồi xuống ăn cơm
- Dạ . Mời anh dùng bữa .
Jungkook vui vẻ ngồi xuống , định bụng sẽ chén hết đống đồ ăn này . Nào ngờ vừa mới gặp một miếng gà lên miệng , cậu cảm thấy buồn nôn đến lạ thường . Vội vàng chạy vào nhà vệ sinh mà nôn hết ra .
Jin nhìn cảnh này mà ngạc nhiên vô cùng . Chả lẽ nào đồ ăn anh làm kinh khủng đến thế , nhưng rõ ràng anh đã nếm qua mà . Rất vừa miệng . Mà Jungkook thích nhất là canh gà , chả lẽ nào nó lại không thích ăn món đó . Jin lo lắng chạy theo cậu vào nhà vệ sinh .
- Em không sao chứ Jungkook?
- Em không sao , anh đừng lo .
Jungkook vật vã nôn hết ra , như muốn nôn ra cả gan ruột mình . Đến khi nào không thể nôn nữa cậu mới nhờ anh dìu vào phòng , hiện giờ cậu chỉ muốn nghỉ ngơi . Đôi mắt không tự chủ đã nhắm nghiền vào .
Jin nghi hoặc nhìn đứa em mình . Ngay mai phải đưa cậu đến bệnh viện thôi . Nhưng triệu chính của cậu ngày hôm nay anh thấy báo hiệu điều chả lành gì . Nhưng cậu là con trai , lẽ nào lại có thể mang thai được chứ ? Jin cứ nghĩ vẩn vơ như vậy , cũng chả buồn ăn nữa . Vội vàng rửa bát sau đó cũng đi vào phòng mà nghỉ ngơi .
Buổi sáng tỉnh dậy liền bị tiếng gà trống gáy của Jin hyung vang lên . Jungkook cau có khó tính kêu lên .
- Jin hyung , để yên em ngủ .
- Không được , chúng ta phải đi bệnh viện . Em mau đứng dậy .
- Hử bệnh viện ? Em có bị gì đâu mà đi đến đó .
Jungkook mặc Jin đang kéo le lết mình đi , vẫn nhắm mắt lại mà ngủ gật .
- Con heo này , mau dậy .
Jin hyung vất vả gọi cậu em dậy , đánh răng rửa mặt , thậm chí là thay quần áo cho Jungkook. Như một người mẹ hiền chăm sóc cho con .
- Hừ , mới có 7 giờ sáng đã gọi người ta dậy . Anh có biết chủ nhật là ngày quý giá của con người không hả ? Được có mỗi ngày nghỉ mà làm phiền hoài .
Jungkook giận dỗi chống cằm quay sang chỗ khác . Hiện tại cậu đang ngồi chờ tại phòng khám cùng với Jin hyung. Buồn ngủ lẫn tức giận khiến cậu trông uể oải . Jin nhìn càng ngày càng thấy nghi hoặc , đứa em của anh chưa bao giờ mắng người khác . Vậy mà hiện giờ lại trở nên cáu bẩn từ khi nào .
- Bệnh nhân số 168 , mời vào phòng khám .
Tiếng nói trong trẻo của cô ý tá vang lên , Jin vội vã đưa Jungkook vào phòng khám .
Một lúc sau sau khi khám tổng thể , vị bác sĩ kia nhìn cậu nói .
- Dạo này cậu cảm thấy trong người như thế nào ?
- Tôi rất hay buồn ngủ , đôi lúc lại đau bụng nữa . Ăn uống thì cứ nôn ra , cảm giác rất khó chịu . Đau lưng cũng có một phần .... Tôi bị bệnh gì đó chăng ?
Jungkook thật thà kể lại chuyện , lo lắng nhìn vị bác sĩ kia .
Bác sĩ gương mặt hiền hậu nhìn cậu , cười tươi khi cậu nói vậy .
- Không , cậu không có bệnh gì hết . Chỉ là triệu chứng của người mang thai vẫn thường gặp . Chúc mừng hai người nha , cái thai cũng đã hơn 5 tuần rồi , đứa bé rất khỏe mạnh . Nhưng mà còn có một chuyện ....
Vị bác sĩ kia ngập ngừng nói khi thấy hai gương mặt đang trố mắt ra nhìn nhau , cái mồm không thể bào mà ngậm vào được . Jungkook run run lo sợ nhìn ông .
- Bác sĩ ... Ông nói sao , tôi có thai ?
- Đúng vậy .
Vị bác sĩ kia gật đầu chắc nịch .
- Con mẹ nó ông có bị điên , tôi là đàn ông , làm sao mang thai được .
Jungkook tức giận đứng dậy đập bàn , trong mắt hằn lên tia máu . Vậy có nghĩa là đứa nhỏ trong bụng này là của con hắn . Không ... Không thể nào .
- Cậu trai này cậu không vui sao . Hình như cậu không biết về cơ thể mình rồi . Cậu đây là vừa có thể sinh con cũng vừa khiến người khác cũng sinh được con . Nói chung cậu chính là cơ thể đặc biệt . Dạng người giống cậu tôi gặp không ít , bất quá thế giới này không hẳn ai cũng biết .
Jungkook như sét đánh ngang tai , cậu bất lực ngồi xuống lại ghế . Vị bác sĩ kia nhìn cậu có chút nhíu mày , lại quay sang chỗ Jin hỏi .
- Anh là chồng cậu ấy ?
- À không , tôi là anh họ .
Jin lấy lại được ý thức , nhìn vị bác sĩ kia trả lời .
- Ra thế .... Vậy tôi đây muốn nói với anh một chuyện .
----------------------------------------------
Jungkook cùng Jin bước những bước chân nặng nề ra khỏi bệnh viện . Không khỏi than trời sao đối xử với họ như vậy .
" Cậu trai này là mang song thai . Có chồng bên cạnh cậu ấy vẫn là tốt hơn , như vậy tâm trạng cậu ấy tốt hơn nhiều . Nhưng mà nếu mang song thai có rất nhiều triệu chứng , anh phải làm đủ điều cho cậu ấy , miễn sao cậu ấy thoải mái là được . Với lại hiện tại cậu ấy sẽ triệu chứng nôn bửa , khó chịu trong người . Cáu bẩn là chuyện bình thường , anh nên bảo với chồng cậu ấy chuẩn bị sẵn tinh thần. Tôi thấy cậu trai này có vẻ khó tính , sẽ hành anh chồng ra mà thôi "
Chuyện là như thế đấy . Jungkook nhà tôi mới có tròn 20 tuổi thôi mà .
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top