Chương 38

Cảm thấy xấu hổ, Lưu Hạ Sáu đỏ mặt, dùng sức đẩy Thương Cảnh ra.

"Ở đây đừng làm vậy, có người qua lại." Nàng không chịu nổi, chiếc Maybach mà Thương Cảnh lái là mẫu mã mới, đặc biệt bắt mắt.

"Không sao, người khác chỉ nghĩ chúng ta đang hôn môi thôi."

Môi Thương Cảnh tiến gần đến môi nàng, lấy nụ hôn chứng thực, Lưu Hạ Sáu có chút muốn khóc, đôi mắt đỏ hoe nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó đối diện vài ánh mắt tò mò.

Thật xấu hổ.

Lúng túng nhưng đồng thời cũng mong chờ.

Lưu Hạ Sáu ơi Lưu Hạ Sáu, thật không biết xấu hổ.

Thương Cảnh dán lên môi nàng, trấn an nói: "Không sao đâu, chúng ta hôn môi, người khác sẽ không nhìn ra."

Chỉ là lừa mình dối người thôi, người hiện đại không phải kẻ ngốc, thực sự cho rằng người khác không biết hai người đang làm gì sao?

Lưu Hạ Sáu hừ một tiếng: "Cô chậm một chút."

"Nơi nào chậm một chút?" Thương Cảnh cắn môi nàng, sau đó lùi ra xa, hỏi nàng: "Là nơi này, hay là kêu tôi hôn chậm một chút."

Đầu óc Lưu Hạ Sáu quay cuồng, muốn mắng lại mắng không được, "Động tác." Nàng lại kéo tay Thương Cảnh, "Chúng ta đổi địa điểm được không? Nhiều người quá, nếu như bị nhận ra sẽ lên báo."

Nàng mới xuất hiện trên tạp chí DMD hai ngày nay, tỷ lệ bị nhận ra rất cao, nếu chuyện này bị bại lộ, về sau nàng sẽ không sống được nữa.

"Vậy em chọn địa điểm nào? Là nhà em, nhà tôi, hay là khách sạn? Hay là đổi địa điểm tiếp tục trong xe." Thương Cảnh cọ nhẹ vào sườn mặt nàng, lúc vừa nói vừa dán lên đặc biệt ái muội, rung động lòng người.

Lưu Hạ Sáu né tránh, "Đổi địa điểm." Nàng nhỏ giọng bổ sung: "Vẫn ở trong xe."

Thương Cảnh sửng sốt một lát, sau đó mỉm cười.

Lưu Hạ Sáu thẹn thùng co ngón chân lại, đẩy Thương Cảnh ra rồi nhìn ra cửa sổ xe.

Trên đường quả thật có rất nhiều người, trời cũng chưa tối, mặt trời đang lặn, ai để ý nhìn một cái cũng biết bọn họ đang làm gì.

Thương Cảnh ngồi lại, bộ dáng rất đứng đắn mà nắm vô lăng, nếu không phải cô ném một gói khăn giấy cho Lưu Hạ Sáu, Lưu Hạ Sáu sẽ cảm thấy cô có chút thay đổi.

Hiện tại......

Thương Cảnh nhẹ giọng nói: "Lau đi."

Nếu hiện tại trên mạng xảy ra "cái chết lãng xẹt của năm", nhất định tên tuổi của Lưu Hạ Sáu sẽ xếp hạng nhất, nhìn xem nàng đã đạt được thành tích to lớn sau khi gặp Thương Cảnh, nàng là người đứng mũi sào, ai có thể cạnh tranh với nàng?

Thật mất mặt.

Lưu Hạ Sáu oán giận, nhưng vẫn lễ phép lấy khăn giấy ra, nhỏ giọng nói: "Nói giống như cô không có vậy, không phải chính cô cũng hồng thuỷ tràn lan rồi sao?"

Nàng cảm thấy mình miêu tả rất phù hợp, không nhịn được cười, đó là sự thật, hơn nữa cũng không phải một mình nàng trải qua loại chuyện này.

Đang lúc nàng vui vẻ suy nghĩ, Thương Cảnh đột nhiên nói: "Tôi không cần."

Lưu Hạ Sáu hừ lạnh một tiếng.

Thương Cảnh lại bổ sung thêm: "Lát nữa tôi cho em liếm."

Lưu Hạ Sáu: "..."

Mẹ kiếp.

Mẹ kiếp, mẹ kiếp!

Nữ nhân này không phóng đãng sẽ chết sao?

Hít sâu! Lưu Hạ Sáu hít sâu một hơi, nàng cảm thấy mình thật sự không xong, thật muốn nghẹn mà chết ngay tại chỗ.

Quên đi, dù sao cũng đều là phóng đãng, ai sợ ai?

Lưu Hạ Sáu ném gói khăn giấy lên bảng điều khiển trung tâm, "Sao tôi phải liếm! Muốn liếm thì cùng liếm!"

"Được." Thương Cảnh mỉm cười, lần này không lạnh lắm, nhìn cô rất ôn nhu, nhanh chóng đạp phanh lại. Xe chậm rãi dừng lại, Lưu Hạ Sáu đoán chừng đã đến nơi, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện đường phố vẫn tấp nập xe cộ qua lại, người cũng nhiều hơn.

Này có khác nhau sao?

Nàng lại nhìn Thương Cảnh, phát hiện tay Thương Cảnh đang chạm vào cửa xe, muốn nâng cửa sổ lên, bắt đầu ở chỗ này.

"Đừng đừng đừng." Nàng nhanh chóng nắm lấy tay Thương Cảnh.

"Đại Mãnh, đừng sợ, em rất lớn mật mà." Thương Cảnh khích lệ nhìn nàng, thậm chí còn chớp chớp mắt, khi mặt trời lặn, động tác của cô vũ mị khó tả: "Tôi tin em."

Ai nói ban ngày yêu tinh không dám ra ngoài, Lưu Hạ Sáu run rẩy chân, triệt để sợ hãi: "Thật sự không được, tôi thật sự không lớn mật như cô."

Thương Cảnh xoa đầu nàng, Lưu Hạ Sáu lập tức tê dại, nước mắt lưng tròng, "Tôi sai rồi, tôi sai rồi được chưa? Tôi nói đổi địa điểm, không phải là đổi đường."

"Đại Mãnh, cốt khí của em đâu rồi?" Thương Cảnh mím môi, không nhịn được cười: "Tôi nhớ trước đây em khá có cốt khí, còn nói eo của em rất cứng..."

"Bây giờ mềm, bây giờ mềm rồi." Lưu Hạ Sáu nắm lấy tay cô, "Xin cô xin cô đó!"

Cái gì cốt khí? Cái gì Lưu Đại Mãnh, trong trường hợp này nàng chính là Lưu Đại Hèn.

Thương Cảnh cười, đưa tay lên đỉnh đầu nàng xoa hai cái, "Đừng kích động, tôi đi mua bao."

"Ơ, mua bao?" Cả người Lưu Hạ Sáu cứng nhắc, nhăn nhó nhìn cô.

"Không mua thì chơi thế nào? Em thích hương vị gì?" Thương Cảnh tiếp tục xoa xoa tóc nàng.

Những tiếng kêu khóc vừa rồi của nàng đều là nàng cố ý, hiện tại Lưu Hạ Sáu thật sự không nhịn được, nước mắt rơi xuống, giãy giụa có hữu dụng sao? Hoàn toàn vô dụng.

Thương Cảnh thu tay lại, mỉm cười đẩy cửa xe ra, thay vì trực tiếp đi vào, cô lại nghiêng người hỏi: "Muốn đi cùng không?"

Lưu Hạ Sáu sợ ở bên cạnh cô, vội vàng lắc đầu, khi Thương Cảnh đi đến cửa siêu thị, nàng phát hiện mọi người đi ngang qua đều nhìn chằm chằm vào mình, giống như nàng là một thợ đào mỏ ngồi trên chiếc Maybach mà khóc.

Không được, chiếc xe này quá phô trương.

Nàng xuống xe đuổi theo Thương Cảnh.

Thương Cảnh không có trêu chọc nàng, cho nàng chút mặt mũi.

Lưu Hạ Sáu rất không tự nhiên, thấp giọng nói: "Không biết có hay không, siêu thị cơ bản không có."

Thương Cảnh hỏi: "Em thường xuyên đi mua sao?"

"Sao có thể?" Lưu Hạ Sáu thấp giọng nói, ngượng muốn chết, nàng cảm thấy không được tự nhiên khi mua cái đó, hay là nàng quá thẳng...

Siêu thị khá lớn, Thương Cảnh đưa cho nàng một chiếc xe đẩy, bảo nàng tùy tiện mua đồ, Lưu Hạ Sáu cúi đầu, không có tâm trạng ăn cái gì, nàng liếc nhìn bốn phía, đến khu đồ dùng vệ sinh.

Thương Cảnh không chút hoảng hốt, cẩn thận lựa chọn, cuối cùng tìm được ở một góc khuất trên kệ, quay người nháy mắt với nàng, ý là hỏi nàng muốn hương vị gì.

Thật quá xấu hổ, Lưu Hạ Sáu tùy tiện gật đầu.

Thương Cảnh chọn một bao rồi đi thanh toán, giỏ xe trống trơn còn không đứng đắn, nàng muốn ném thứ gì đó vào, Thương Cảnh trực tiếp lấy mấy hộp sữa chua lạnh đặt vào.

Lúc thanh toán, Thương Cảnh cầm hộp sữa chua lên nói: "Lát nữa có thể liếm nắp hộp." Sau đó cô đặt ngón tay lên bàn quét, kiêu ngạo nói: "Liếm tùy thích."

Lưu Hạ Sáu không hiểu ý của cô, xấu hổ đi không nổi, cúi đầu như đà điểu.

Xe chạy đến bờ biển thì trời cũng đã khuya.

Gió biển thổi sóng đập vào đá, tiếng nước rì rào. Thương Cảnh dán môi lên, hôn rất gấp gáp, nghe đến đều là tiếng sóng vỗ, mang theo vài phần gấp không chờ nổi.

Lưu Hạ Sáu câu lấy cổ cô, có chút không nhịn được: "Đừng hôn gấp như vậy, chờ một chút, đừng gọi tôi là Đại Mãnh."

"Tại sao?"

Còn có thể là tại sao.

Nàng không mãnh chút nào, nàng thấy thẹn với cái tên này.

"Không gọi cũng được." Thương Cảnh nhéo nhéo eo nàng. Lúc này Lưu Hạ Sáu đang suy nghĩ, không biết hồ ly tinh này nơi nào từ trên núi bò ra, rõ ràng là từ dưới biển bò lên, Thương Cảnh cũng suy nghĩ, nói: "Vén váy lên."

Tại sao cô ta lại phóng đãng như vậy?

Còn hơn cả tiếng sóng biển ngoài kia.

...

"Em có thường xuyên liếm nắp hộp không?"

"Thoải mái thì câm miệng đi!"

"Ừm, tiếp tục đi."

...

Gió biển thổi rất lâu, sóng càng lúc càng lớn, tiếng nước đặc biệt ầm ĩ vào ban đêm, rất lâu không hề ngừng lại.

Một giờ sau, xe rời khỏi bờ biển.

Lưu Hạ Sáu kiệt sức nằm ngửa ra.

Thương Cảnh chỉnh lại quần áo, hỏi: "Mặc quần áo xong hết chưa? Chúng ta phải lái xe về, đừng để bị cảm lạnh."

Lưu Hạ Sáu nghiến răng nghiến lợi, nàng không có cởi váy trên người, nghiêng người nhặt chiếc quần lót bên cạnh mặc vào, nhìn sắc mặt Thương Cảnh, trong lòng mắng một tiếng.

Một nữ nhân còn có thể nhiều chiêu như vậy.

Càng xấu hổ hơn là Thương Cảnh dừng xe, nhìn chằm chằm vào nàng, nói nàng nên cẩn thận hơn, chú ý an toàn.

Chuẩn bị xong, nàng lại nằm xuống, chiếc siêu xe lớn như vậy không ngủ cũng uổng, nằm một lúc nàng cảm thấy khát nước nên mở hộp sữa chua ra uống.

Nửa giờ sau, xe dừng trước cửa nhà Thương Cảnh, Lưu Hạ Sáu cắn ống hút đi theo, bởi vì có chút sợ hãi nên lớn tiếng hút hộp sữa chua.

Thương Cảnh hỏi: "Em muốn ngủ trước hay tham quan trước?"

Một đường trở về Lưu Hạ Sáu cũng buồn ngủ, nơi nào còn nhớ tham quan, hơn nữa cho dù nàng có tham quan với tình trạng hiện tại thì khi thức dậy nàng cũng sẽ quên mất.

Lưu Hạ Sáu nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngày mai tôi lại đến."

Nhìn lớp sữa chua đặc sệt trên nắp hộp, nàng muốn liếm nhưng lại ngượng ngùng nên cuối cùng ném vào thùng rác.

Nàng nói, "Từ cuộc nói chuyện lần trước, cô phải cho tôi xem bộ sưu tập của cô, sau này cũng phải cho tôi xem những mẫu thiết kế đá quý mới."

"Ừm, em có thể xem lúc nào em muốn."

Trong lòng Lưu Hạ Sáu cân bằng hơn một chút, dù bị nói cái kia nhưng nàng vẫn vui vẻ vì xong việc còn có thể nhìn đã mắt.

Hai người trước sau đi tắm, khi đi ra, Thương Cảnh đang nằm trên giường lau tóc, nàng nhìn đến có chút hứng thú.

Thực ra nàng vẫn còn muốn, hai tháng nay nàng không ăn gì, vừa rồi lại ăn không đủ no. Quan trọng hơn là kỹ năng của Thương Cảnh được cải thiện.

Nghĩ lại cảm thấy không đúng, Thương Cảnh cũng là người độc thân, sao có thể tiến bộ nhanh như vậy?

Dù sao cũng cảm thấy kỳ quái, Lưu Hạ Sáu nhìn chằm chằm một hồi, đang do dự không biết nên hỏi như thế nào thì Thương Cảnh đã nói: "Lần trước học được."

"Lần trước cô học cái gì? Học ở đâu?"

Thương Cảnh nói: "Không phải lần trước em còn ngồi trên đùi tôi xem phim sao?"

Lưu Hạ Sáu ò một tiếng rồi nằm trên giường, nói thật, cách bài trí trong nhà của Thương Cảnh rất bình thường. Nhưng giường ở nhà cô thực sự rất tốt, chăn bông không rõ nhãn hiệu, đắp lên rất thoải mái, nàng không nhịn được vén váy ngủ lên dùng chân cọ cọ, quả thực rất thoải mái.

Sau khi tắt đèn, Thương Cảnh đột nhiên dán lên tai nàng hỏi: "Em còn muốn không?"

Lưu Hạ Sáu xoay người không muốn nói chuyện với cô, rõ ràng là quá mệt mỏi, không còn sức lực.

Hai phút sau, nàng lùi lại, nhẹ giọng hỏi Thương Cảnh: "Cô ngủ chưa?"

Thương Cảnh gật đầu, thẹn thùng nói: "Vẫn chưa, tôi vẫn còn muốn."

...

Sáng sớm tỉnh dậy, eo của Lưu Hạ Sáu không tốt lắm, vốn dĩ muốn đến bảo khố của Thương Cảnh để tham quan, nhưng thực sự nàng không có hứng, hơn nữa cũng đã đến giờ đi làm nên đành phải từ bỏ.

Khi đến công ty, nàng lẻn vào văn phòng như một bóng ma, nhưng Trang Như Nhuế đã phát hiện ra nàng, Trang Như Nhuế nhìn nàng chằm chằm, hỏi: "Sao vậy? Mệt sao? Tôi đã bảo cô đừng làm việc quá sức vào ban đêm rồi, phải nghỉ ngơi thật tốt."

Nàng còn chưa kịp nói chuyện, Thẩm Như Ý đã rót cho nàng một ly sữa rồi nói thêm: "Đúng vậy, cơ thể của nữ nhân rất quan trọng, nhất định phải bồi dưỡng."

Sau đó mọi người đều nhìn chằm chằm vào nàng, "Bất quá khí sắc của Sáu Sáu rất tốt, sắc mặt hồng hào, chỉ hơi khô, thiếu độ ẩm."

Dù biết họ đang nói chuyện công việc nhưng Lưu Hạ Sáu vẫn cảm thấy mình đang bị oán trách, cho nên vội vàng về văn phòng.

Nàng nhìn vào gương, thấy sắc mặt mình khá hồng hào, xem ra hồ ly tinh này rất bổ dưỡng, nhưng cũng có thể hút linh khí, hút khô nàng.

Nàng nhấp một ngụm sữa, bắt đầu xử lý văn kiện.

Lúc này WeChat vang lên.

Thương Cảnh hỏi: [Hôm nay khi nào em tới đây?]

Lưu Hạ Sáu trả lời: [Tan làm]

Thương Cảnh hỏi: [Đến lúc đó tôi tới đón em nhé?]

[Không cần, tôi gọi xe tới đó]

Lưu Hạ Sáu không sợ bị đồng nghiệp nhìn thấy, mà là có bóng ma. Trên xe ngày hôm qua thật kích thích.

Có lẽ cả đêm đã tràn đầy năng lượng nên chẳng mấy chốc nàng bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, thừa dịp giám đốc chưa đến kiểm tra công việc, Lưu Hạ Sáu ngủ gà ngủ gật trong văn phòng, nói với Đinh Duyệt Nghiên: "Khi nào chủ tịch đến thì kêu tôi, tôi ngủ một lát."

Đinh Duyệt Nghiên đồng ý, đặt đồng hồ báo thức.

Không nghĩ tới sau khi nàng ngủ, Đinh Duyệt Nghiên cũng ngủ thậm chí còn ngủ sâu hơn nàng, nếu Thẩm Như Ý không đến giao tài liệu thì nàng đã ngủ đến khi Phó tổng tới kiểm tra.

Mọi người đều cười nàng, nói nếu nàng không nôn thì họ đã tưởng nàng có thai.

Một ngày không có năng lượng, sau khi tan làm mới miễn cưỡng sống lại, nàng đợi xe trước cửa công ty.

Ngụy Khánh Tình nói đưa nàng về, Lưu Hạ Sáu lắc đầu.

Mặc dù cả ngày Lưu Hạ Sáu biểu hiện rất bình tĩnh, nhưng Ngụy Khánh Tình vẫn có thể nhìn ra việc này nằm trong dự đoán của cô, nhưng cô vẫn không nhịn được mà hỏi: "Không phải lần trước cậu đã nói sẽ không đến nhà cô ấy nữa sao?"

Lưu Hạ Sáu giật mình, muốn giải thích, nhưng lại cảm thấy không cần thiết, nàng giả vờ tự tin nói: "Đi xem mấy viên đá, khách hàng đang thúc giục mình, yên tâm đi, cô ta không gây nguy hiểm gì cho mình đâu."

"Tại sao?" Ngụy Khánh Tình nghi hoặc nhìn nàng.

Lưu Hạ Sáu suy nghĩ một chút, nàng không thể nói là mình sống tốt để ép khô Thương Cảnh, tâm tình của Thương Cảnh hai ngày nay không tốt. Nàng suy nghĩ một lúc, nhưng vẫn không nói với Ngụy Khánh Tình.

Nói đến đây, nàng thực sự cảm thấy mình đang sống một cuộc sống tốt đẹp.

Lưu Hạ Sáu vui vẻ nói: "Chuyện này mình nói cậu cũng không hiểu."

Ngụy Khánh Tình là người có tính cách thanh lãnh, ngày thường nói chuyện có vài phần ưu nhã, cô nhìn Lưu Hạ Sáu thật sâu, mỗi lần Lưu Hạ Sáu lộ ra vẻ mặt như vậy, toàn thân đều toát ra một loại: Đang tìm khoái cảm.

Không phải cô dùng từ quá thô mà là loại cảm giác này quá mãnh liệt, làm cô cảm nhận rõ ràng cái nắng hè thiêu đốt.

Ngụy Khánh Tình thở dài: "Bảo bối, lâu như vậy, mình đã quên hỏi cậu, cậu cùng Thương Cảnh dây dưa lâu như vậy... cậu có phát hiện kịch bản của Thương Cảnh không?"

"Có chứ!" Lưu Hạ Sáu lớn tiếng nói: "Mình chắc chắn là đã phát hiện, mình mới phát hiện hôm qua! Cậu không biết kịch bản của cô ta lớn cỡ nào đâu!"

"Hửm?"

Lưu Hạ Sáu kể ngắn gọn cho cô biết kịch bản mà nàng phát hiện, Ngụy Khánh Tình lại hỏi: "Sau đó xảy ra chuyện gì?"

Sau đó? Hình ảnh sau đó có chút kích thích, nếu như kịch bản bị phát hiện, Thương Cảnh còn làm càn hơn.

Lưu Hạ Sáu ấp úng một chút, ngượng ngùng nói: "Dù sao mình đặc biệt mãnh là được."

Khi xe đến, nàng vội vàng lên xe, vẫy tay với Ngụy Khánh Tình: "Mình đi đây."

Ngụy Khánh Tình ngẩng đầu nhìn trời.

Đã gần tháng 12 rồi, tại sao nắng vẫn chói chang thế nhỉ?

Thương Cảnh sống trong một khu biệt thự trong thành phố cổ, đất rất đắt, không có xe đi thẳng tới vì người ta thường lái ô tô riêng ở những nơi như thế này.

Lưu Hạ Sáu xuống xe, đi bộ hơn mười phút mới đến nơi.

Nàng vẫn còn có chút ngượng ngùng, do dự một lúc mới đi vào.

Thương Cảnh đang ngồi trên sô pha đọc sách, bộ dáng rất bận rộn, nhìn nàng một cái rồi ném chìa khóa cho nàng: "Những viên đá em muốn xem đều ở trong phòng trên tầng hai, cạnh phòng ngủ, em tự đi xem đi."

Lưu Hạ Sáu cầm chìa khóa định đi lên, nhưng sau đó nàng nghĩ, đây không phải nhà mình, nàng trực tiếp đi loanh quanh nhà người khác xem trang sức của họ cũng không thích hợp.

Nhưng Thương Cảnh tựa hồ cũng không có ý định đi cùng nàng, cầm sách trên tay đi lên ban công lộ thiên trên lầu.

Lưu Hạ Sáu đành phải đi theo Thương Cảnh, Thương Cảnh tiếp tục đọc sách, Lưu Hạ Sáu vừa sốt ruột vừa ngượng ngùng đi kêu Thương Cảnh đi cùng, nói lời như vậy quá giống làm nũng.

Bất quá bộ dáng của Thương Cảnh rất bận rộn, đang đọc sách, bìa đen, góc mạ vàng.

Lưu Hạ Sáu nghĩ chắc chắn là sách về trang sức.

Khi Thương Cảnh đi rót trà, nàng vội vàng xem qua, khi mở trang đầu tiên, Lưu Hạ Sáu liền muốn khóc khi nhìn thấy dòng chữ trên đó: <Nhật ký dạy dỗ Lưu Đại Mãnh>

Mẹ nó!

Nữ nhân này thực sự đã viết cái thứ chết tiệt này!

Lưu Hạ Sáu nghiến răng nghiến lợi muốn xé cuốn sách, lại sợ Thương Cảnh tính sổ. Cho nên nàng bình tĩnh lại, suy nghĩ một lúc rồi lấy bút sửa lại một chút, xóa "Lưu Đại Mãnh", thay thế bằng ba từ khác.

Lưu Hạ Sáu quyết định đặt cho Thương Cảnh một cái biệt hiệu, nháy mắt nghĩ tới một chữ, vui vẻ viết ra, đột nhiên tai nóng lên, sau đó nghe Thương Cảnh gằn từng chữ: "Thương Bất Khả?"

Giọng nói nóng đến mức Lưu Hạ Sáu nhảy dựng lên, vội vàng tránh xa cô, sau khi nhảy ra xa, nàng nhìn thấy cuốn sách trên bàn liền đưa tay ra chộp lấy, khi lấy được, nàng mới nhận ra Thương Cảnh không hề có ý định giật lại, nàng lại nhanh chóng ném trở về.

Thương Cảnh nhìn nàng, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt.

Lưu Hạ Sáu chột dạ nên đánh phủ đầu nói: "Cô là đồ biến thái, lại muốn dạy dỗ tôi!"

"Ò..." Thương Cảnh cầm cuốn sách lên đặt lên bàn nói: "Em biết đấy, trong phim ảnh, người phát hiện ra bí mật biến thái thường không có kết cục tốt đẹp."

Cô hạ giọng nói thêm: "Hơn nữa, em không chỉ phát hiện bí mật của tên biến thái mà còn khiêu khích người, làm sao bây giờ? Bây giờ tên biến thái rất tức giận."

Lưu Hạ Sáu cắn chặt răng: "Nếu cô dám giết tôi diệt khẩu, tôi sẽ chống lại cô đến cùng!"

"Thật sao?" Sắc mặt Thương Cảnh đột nhiên nghiêm túc, thấp giọng hỏi: "Em đã đọc nội dung bên trong chưa?"

Lưu Hạ Sáu suy nghĩ một lúc rồi dùng sức gật đầu, "Còn không phải cô viết sao! Tôi nhìn thấy hết rồi, cô là đồ biến thái! Tôi không cần dạy dỗ, bản thân tôi đã sống tốt rồi!"

Ngón tay của Thương Cảnh đặt lên ba chữ "Thương Bất Khả" mà nàng sửa lại, kết hợp với bốn chữ đằng trước, mạc danh buồn cười, "Thật ra tôi vẫn luôn tò mò, Đại Mãnh, tại sao em lại nghĩ mình đang sống tốt?"

Lưu Hạ Sáu không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, vặn lại: "Tại sao không tốt? Tôi vẫn luôn tốt, được chứ!"

"Hửm? Em nói xem." Vẻ mặt Thương Cảnh chuyên chú lắng nghe, "Nếu em thuyết phục được tôi, vậy tôi thật sự không làm gì."

Lưu Hạ Sáu thấy thẹn, cắn răng nói: "Chuyện này, loại chuyện này cần hai người phối hợp, cô dám nói tôi kêu không dễ nghe không, thở hổn hển có mất hồn không? Này chẳng phải có nghĩa là tôi đang sống rất tốt sao? Nếu tôi giống như cá chết, cô có cảm nhận được sao?"

Lời nói thô nhưng thật, Thương Cảnh trầm ngâm suy nghĩ, có chút kinh ngạc nhìn vẻ mặt của nàng.

Lưu Hạ Sáu nhạy bén quan sát biểu tình của Thương Cảnh, càng nói càng hưng phấn, ngẩng đầu kiêu ngạo nói: "Tôi nói có sai sao? Cuộc sống của tôi không phải tốt sao? Chẳng lẽ cô không hưởng thụ sao? Sao có thể so sánh với những thứ này?"

"Hưởng thụ... nói như vậy là tôi không được."

"Haha, cô biết là tốt rồi."

Thương Cảnh ngước lên nhìn nàng bằng ánh mắt nghiêm túc.

Lưu Hạ Sáu đang cười, ý thức được tình huống không đúng, muốn chạy thì đã muộn, Thương Cảnh nắm lấy tay nàng nói: "Vậy phải làm sao bây giờ? Tôi sống tệ như vậy."

Làm sao Lưu Hạ Sáu biết được, bây giờ nàng rất hối hận, không nên nói thẳng như vậy. Trùng hợp là lúc này điện thoại đổ chuông, Thương Cảnh trực tiếp sờ trong túi, nhấc chiếc điện thoại lên.

"Đừng đừng đừng, là khách hàng của tôi! Tôi tự nghe!" Lưu Hạ Sáu dùng tay và chân để lấy điện thoại, nắm bắt cơ hội duy nhất này để chạy thoát.

May là Thương Cảnh không tiếp tục xằng bậy nữa, chỉ chống hai tay lên bàn ngăn cản nàng bỏ chạy, khi Lưu Hạ Sáu trả lời điện thoại, cô vươn cổ về phía trước để đọc tên trên đó.

Cũng may là gọi điện thoại, nếu là gọi video cho khách hàng thì họ sẽ nhìn thấy cái dạng này, nàng dứt khoát không cần mặt mũi nữa.

Người gọi đến vẫn là Hứa tiểu thư lần trước, cô ấy gọi điện để hỏi thăm tình hình: "Hôm nay tôi đến nhà một người bạn để xem đá mặt trời, nếu cô không có cảm hứng thì tôi sẽ hỏi cậu ấy, cô cần hỗ trợ không?"

Lưu Hạ Sáu nghiêng đầu, tránh đi ánh mắt của Thương Cảnh, nói: "Bạn của cô mời cô đi xem đá mặt trời sao?"

"Đúng vậy, hôm kia tôi đã nói với cậu ấy là đá rất quý, cậu ấy cũng mới biết được, còn nói là còn rất nhiều, bảo tôi đến nhà cậu ấy xem."

Đây chẳng phải là trạng thái hiện tại của nàng sao, đầu tiên là bị lừa đi xem đá, sau đó bị ăn thịt, Lưu Hạ Sáu vội vàng nói: "Cô đừng đi! Rất nguy hiểm!"

Hứa tiểu thư nghi hoặc mà "À" một tiếng.

Lưu Hạ Sáu hỏi: "Cô có biết ý nghĩa sâu xa của đá mặt trời không?"

Rõ ràng Hứa tiểu thư không biết.

Quá đơn thuần, quá đơn thuần rồi, Lưu Hạ Sáu không đành lòng nhìn người ta bị lừa, vô cùng đau đớn mà nói: "Chính là muốn cô, cô mau chạy đi!"

"Cái gì muốn tôi?" Hứa tiểu thư càng mờ mịt hơn.

Lưu Hạ Sáu còn chưa kịp nói gì thì Thương Cảnh đã đi tới, thấp giọng nói: "Chính là muốn thịt cô."

Bên kia liền trầm mặc.

Lưu Hạ Sáu đoán rằng cô ấy đã bị lời nói của Thương Cảnh làm cho sợ hãi, dù sao lời nói của Thương Cảnh quá thô, nàng trừng mắt nhìn Thương Cảnh, khéo léo mà nói: "Nghe tôi nói, bạn của cô nhất định có âm mưu, cô ấy cố ý dụ dỗ cô về nhà cô ấy, cô đừng đi..."

Lời còn chưa dứt, Hứa tiểu thư vừa nghi hoặc lại hưng phấn hỏi: "Có thật không? Nếu là như vậy..."

"Là hỉ sự a!"

Lưu Hạ Sáu: "..."

Nàng không có chút phản ứng cho đến khi Thương Cảnh cúp điện thoại cho nàng, hai tay chống bàn càng ngày càng gần, hỏi: "Nói xong chưa? Còn muốn tiếp tục không?"

Lưu Hạ Sáu vẫn còn đang mờ mịt, trước lời nói của khách hàng, nàng bị sốc đến mức hoài nghi nhân sinh, đúng lúc nàng đang muốn giãy dụa thì bị Thương Cảnh đẩy ngã xuống bàn: "Nếu em sống tốt như vậy thì dạy cho tôi được không? Tôi muốn học tập một chút."

Vừa nói, cô vừa đặt bút lên cằm nàng, "Ngay chỗ này, dạy tôi từng nét được không? Lão sư Lưu ."

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top