Chapter 182

Cuối cùng Yoon Ha cũng đến nhà Tae Hyung, cô cố giấu đi nỗi buồn trong lòng để đối diện với cậu. Đón nhận cái ôm ấm áp và cái nhìn trìu mến của Tae Hyung nhưng cô đã không còn cái cảm giác hạnh phúc như mọi khi nữa. Cô đẩy Tae Hyung ra cố gắng kìn nén cảm xúc trong lòng mình nói:

- Em đi nấu cơm cho anh.

Khi cả hai đã ăn xong, Yoon Ha đang xắt trái cây thì Tae Hyung đột nhiên lên tiếng với vẻ e dè ngập ngừng:

- Yoonie a! Em có thể....ừhm, để Krystal làm người đại diện ngoài nước cho mẫu sản phẩm mới lần này được không? Chỉ lần này thôi...

- Cạch ....

Tae Hyung giật mình vội chạy đến xem xét ngón tay bị cắt trúng của Yoon Ha, giọng lo lắng hối hận nói:

- Anh xin lỗi, đáng lí anh không nên nói ra. Bỏ qua chuyện này đi.

Tae Hyung định đưa ngón tay Yoon Ha vào miệng để ngăn chặn những giọt máu đang tuôn ra từ vết cắt nhưng Yoon Ha đã rụt tay lại. Cô nắm chặt ngón tay chảy máu của mình trong lòng bàn tay, mắt khẽ khép lại cảm nhận sợi dây giằng co trong lòng cô đã phựt đứt rơi xuống đáy lòng. Lời Tae Hyung nói như một giọt nước tràn ly, đã không có cách gì lấy lại được. Yoon Ha mở mắt nhìn Tae Hyung, không có sự oán trách, không có sự đau khổ, chỉ có sự thất vọng tột cùng.

Lời đã nói ra không cách gì rút lại. Yoon Ha nhìn Tae Hyung đau đớn nói:

- Em thật thất vọng về anh – Nói xong cô quay lưng bỏ đi một mạch, không kịp để Tae Hyung có sự níu kéo.

Yoon Ha chạy như bay ra khỏi nhà Tae Hyung, cô cũng không biết mình chạy bao lâu, chỉ đến khi chân cô gần như đuối sức rồi té huỵch xuống đất. Khi cô ngẩng đầu lên, trước mặt cô là một tiệm nữ trang cao cấp...

Sau đó Yoon Ha đã tránh gặp mặt Tae Hyung, cũng không nhận điện thoại của cậu.

Khi Yoon Ha đến nhà Seok Jin, cánh cửa nhà không đóng lại mà mở hờ. Yoon Ha cảm thấy rất kì lạ, cô vội vàng đẩy cửa bước vào trong. Cô nhìn thấy phòng khách bị đập phá đỗ vỡ khắp nơi, nỗi sợ hãi trong lòng khiến tim cô đập mạnh. Seok Jin đang ngồi im lặng trên sofa, nét mặt dường như đau đớn lắm. Nhìn thấy JIn không sao Yoon Ha thở dài trút hết nỗi sợ hãi lúc nãy ra. Cô bước nhanh đến bên Jin hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì vậy anh!

- Không có gì, chỉ là có chút bực mình thôi – Seok Jin giật mình khi nghe Yoon Ha hỏi. Cậu ngẩng đầu nhìn Yoon Ha, trong ánh mắt đang che giấu một điều gì đó. Cậu lãng đi chuyện khác.

- Để anh dọn dẹp lại một chút – Seok Jin vội vàng đứng lên thu dọn những bề bộn bên dưới – Em cứ ngồi đó đi.

Yoon Ha nhìn dáng vẻ lui cui dọn dẹp của Seok Jin đột nhiên thấy thương cảm vô cùng. Dường như cánh tay Jin không đủ sức để bê chồng sách đã được sếp ngay ngắn. Cậu đặt từng cuốn từng cuốn lên kệ, Yoon Ha nhìn thấy cảnh đó cắn chặt răng để không bậc khóc. Cô nén những giọt nước mắt vào lòng cố tỏ vẻ không có gì nói:

- Jin à, anh xem nè.

Seok Jin quay lưng lại nhìn, Yoon Ha đã giơ một bàn tay ra phía trước, mu bàn tay giơ về phía Jin, ngay ngón áp út là chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, cổ tay cô là chiếc lắc hình ngôi sao rất đẹp. Yoon Ha nhoẻn miệng nhìn Jin cười dịu dàng nói:

- Lần trước em nói với anh, chiếc nhẫn hơi rộng, em sợ nó bị rơi mất nên đem cất. Hôm kia em đã đem đến tiệm nữ trang cao cấp bảo họ thu nhỏ lại. Sẵn làm lại chiếc lắc bị đứt này luôn.

- Vậy à? – Jin cười yếu ớt nói – Sao em không nói để anh cho người đi làm.

- Anh bận nhiều việc nên em không muốn làm phiền. Hôm nay làm xong là em đến đây liền, em có chuyện muốn nói với anh...- Yoon Ha ngừng một lát rồi quyết tâm nói - Chúng ta kết hôn đi.
Cuốn sách trên tay Jin rơi xuống, cậu ngạc nhiên nhìn Yoon Ha, chỉ bắt gặp nụ cười dịu dàng của cô. Seok Jin vội quay mặt lại nơi khác, cậu không muốn cô nhìn thấy gương mặt đầy kích động của cậu lúc này. Lát sau, Jin lên tiếng:

- Yoon Ha à, hãy trở về với Tae Hyungie đi.

- Tại sao, chẳng phải anh cho em sự lựa chọn hay sao. Vậy tại sao khi em chọn anh lại rút lui ?– Yoon Ha thắc mắc lên tiếng hỏi vặn lại.

- Nói tóm lại, anh không muốn kết hôn với em nữa. Em về đi – Seok Jin lớn tiếng xua đuổi.

- Vậy thì anh nói lí do không muốn kết hôn với em đi – Yoon Ha nhất quyết nói.

Seok Jin hít một hơi thật sâu rồi quay lưng nhìn thẳng vào mắt Yoon Ha:

- Tại vì tôi không muốn cô thương hại tôi. Tại vì tôi không muốn làm người để cô lợi dụng đối phó với mẹ tôi. Nhiêu đó lí do đã đủ chưa.

Yoon Ha choáng váng khi nghe Jin nói, cô suýt chút té xuống ghế, đau xót, hối hận vô cùng, Yoon Ha bật khóc nói:

- Em thừa nhận, em từng có ý nghĩ lợi dụng anh để trả thù mẹ anh. Nhưng từ cái giây phút anh cứu em thì nỗi hận thù đó dường như cũng biến mất. Không có lẽ nó không biến mất, em vẫn hận bà ấy, nhưng cái ý nghĩ trả thù bà ấy đã gần như không còn. Em chỉ dùng việc trả thù bà ấy làm động lực sống, làm động lực để bản thân mạnh mẽ hơn, để em không gục gã. Ở bên cạnh anh là thật lòng mong muốn của em, không phải lợi dụng, càng không phải thương hại. Em đã từng nói :"trong lòng em có anh", điều này hoàn toàn là sự thật. Có lẽ tình cảm của em đối với anh chưa đủ nhiều nhưng em có thể cam đoan ý muốn kết hôn với anh không phải là thương hại anh.

- Dù cô muốn kết hôn với bất kỳ lí do gì, tôi cũng đều từ chối. Cô về đi – Seok Jin ánh mắt lạnh lùng, thái độ thờ ơ nói, xong rồi quay lưng bỏ đi vào phòng của mình. Đóng sầm cửa lại .

Yoon Ha đứng nhìn theo bóng dáng Seok Jin bàng hoàng bất động, cảm giác chua xót trong lòng. Là cô đã phạm sai lầm, là cô đã lừa dối trước cho nên Seok Jin không tin cô. Là cô tự làm tự chịu, không thể trách ai. Yoon Ha lặng lẽ lau nước mắt ngồi xuống giúp anh thu dọn lại nhà cửa. Đang thu dọn, Yoon Ha thấy một tờ giấy bị vò lại, có dấu mộc của bác sĩ, cô bèn mở ra xem, cô nghĩ chắc là giấy ghi lại bệnh tình của Seok Jin, chính vì có biến cố nên cậu không dám tiếp nhận cô, sợ làm cô khổ sở, cho nên mới nói những lời như thế.

Nhưng khi Yoon Ha đọc tờ giấy đó, gương mặt cô hoàn toàn sửng sốt. Cô không ngờ, mọi việc làm như thế. Thảo nào mà Seok Jin luôn trầm tĩnh đến thế, lại trở thành người nóng nảy đập vỡ đồ đạc trong nhà. Cái sự thật này đến cô còn không chấp nhận được, huống hồ là Jin. Tại sao lại như thế? Han Yoon Ha run rẩy nhìn về căn phòng đã đóng kín của Jin.

Cánh cửa phòng của cậu mở ra, Yoon Ha bước vào, cô nhìn thấy Jin đang ngồi bệch dưới đất, tựa lưng vào thành giường, đầu gục vào hai cánh tay đặt trên đầu gối. Dáng vẻ cô đơn tội nghiệp đến đáng thương như một đứa trẻ bị bỏ rơi, trái tim Yoon Ha cảm thấy xúc động vô cùng. Cô lặng lẽ nhìn Jin rồi rơi nước mắt. Cậu cũng không ngẩng đầu nhìn cô, có lẽ cậu đang khóc, có lẽ cậu không muốn cô thấy mình khóc. Yoon Ha chưa từng thấy dáng vẻ này của Seok Jin bao giờ, dáng vẻ yếu đuối vô cùng.

Lát sau, cô quyết định bước đến bên cạnh Seok Jin, dù cho cậu có xua đuổi, cô cũng mặc. Yoon  Ha quỳ xuống trước cậu choàng tay ôm lấy người cậu, thỏ thẻ cất giọng nói:

- Seok Jin à không sao đâu, là giả thôi, là giả thôi. Không phải sự thật đâu – Yoon Ha cố gắng an ủi Seok Jin, cô hy vọng, những thứ đó đều không phải sự thật.

Cậu không nói gì, cô cảm nhận được sự run rẩy toát lên từ cậu. Yoon Ha vuốt nhẹ lưng Seok Jin như vỗ về:

- Dù đó là sự thật thì anh vẫn còn có em mà, chẳng phải anh đã nói chỉ cần một mình em thôi sao. Em sẽ không rời khỏi anh đâu.

Seok Jin lúc này mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe có hai đường nước rơi trên gương mặt đã tiều tụy của cậu, môi run rẩy gọi tên Yoon Ha, cậu choàng tay kéo cô vào lòng mình, đầu cậu đặt lên vai cô, tay siết chặt người cô như thể sợ cô biến mất. rồi cậu bắt đầu kể trong nước mắt.

- Lúc nhỏ, mẹ dường như là không thương anh, mẹ chưa từng ôm anh lấy một lần, dường như đối với anh người trông trẻ mới là mẹ. Anh luôn mong mỏi mẹ nhìn anh dù chỉ một lần, khát khao được nằm trong vòng tay mẹ một lần, nhưng mẹ dường như chỉ yêu thương một mình Tae Hyung. Anh luôn tự an ủi mình, chỉ vì em còn nhỏ nên mẹ yêu thương em hơn, cho nên anh cũng rất yêu thương Tae Hyung, luôn chăm sóc nhường nhịn nó, chỉ vì muốn một câu khen ngợi của mẹ. Nhưng ngoài ép buộc anh phải làm điều này, không được làm điều kia, mẹ dường như không đoái hoài gì đến anh... Anh cứ nghĩ, anh chưa đủ ngoan, nên càng ra sức cố gắng, chưa từng có một lần anh cãi lời mẹ, cố gắng học thật giỏi để khiến mẹ tự hào. Nhưng cuối cùng chỉ nhận được sự hờ hững của mẹ khi anh cầm bằng khen trở về, còn Tae Hyung chỉ cần hạng cao hơn một chút cũng khiến mẹ vui mừng ra mặt. Anh lại tự an ủi mình, chỉ vì anh lúc nào cũng đứng đầu, cho nên mẹ mới không vui bằng việc Tae Hyung được lên hạng. Điều duy nhất khiến anh cảm thấy an ủi là ba rất yêu thương anh. Chưa từng để anh chịu thiệt thòi bất cứ thứ gì, hễ thứ mà mẹ mua chọ Tae Hyungie, ba cũng sẽ mua cho anh thứ ấy.

Seok Jin kể một lúc thì giọng đã lạc đi, nhưng cậu vẫn tiếp tục lên tiếng kể:

- Khi lớn thêm một chút, anh biết được cảnh mẹ ghẻ hất hủi con chồng, anh đã nghĩ sở dĩ mẹ chưa từng yêu thương anh là bởi vì anh là con riêng của ba, chịu đựng anh chắc bà cũng thấy khổ sở. Ai lại yêu thương con chồng bao giờ, mẹ không trách móc, ghét bỏ anh cũng là tốt lắm rồi. Cho nên anh càng cố gắng ngoan hơn để một lúc nào đó mẹ nghĩ lại mà yêu thương anh. Có ai ngờ ....- Jin rời khỏi người Yoon Ha dựa vào giường cười điên dại nói - ...có ai ngờ anh chẳng những là một đứa con hoang mà còn là một đứa con hoang bị bỏ rơi. Vốn dĩ trong người anh không có dòng máu họ Kim. Anh chỉ là một đứa bé do họ nhặt về nuôi mà thôi.

- Jin, ai đã nói cho anh biết chuyện này – Yoon Ha ngồi xuống ngay bên cạnh Jin nhẹ nhàng hỏi.

- Có ai đó đã gửi cho anh bản xét nghiệm ADN, chứng minh anh và ba không cùng huyết thống – Seok Jin đau khổ đáp, lời nói nghẹn ngào vô cùng, như thể có tảng đá chắn ngang. Người cha luôn yêu thương anh, người cha mà anh tưởng là cùng huyết thống, cuối cùng lại nhận ra là một người hoàn toàn xa lạ, làm sao mà không khiến cậu shock cho được.

- Biết đâu là ai đó cố tình làm vậy, họ cố tình lừa anh, gây chia rẽ cho gia đình, bản báo cáo xét nghiệm này chưa chắc là chính xác – Yoon Ha chợt cảm thấy có một tia hy vọng.

- Không đâu – Seok Jin lắc đầu nói – Lúc đầu anh cũng không tin vào bản xát nghiệm đó, lợi dụng ba anh còn đang dưỡng bệnh, anh đã cho người tiến hành kiểm tra. Bảng xét nghiệm này là do người của anh làm, nó xác nhận chính xác anh không phải là con của ba. Khi anh nhìn thấy bốn chữ:" Không cùng huyết thống" trong tờ giấy xét nghiệm ADN này, anh cảm thấy vũ trụ này dường như đã sụp đổ – Jin cố kiềm nén nước mắt nhưng nước mắt vẫn cứ rơi.




CHÚC MỪNG CÁC BÉ 2005 ĐÃ HOÀN THÀNH KỲ THI CHUYỂN CẤP, DÙ KẾT QUẢ RA SAO THÌ MỌI NGƯỜI CŨNG ĐÃ CỐ GẮNG RẤT NHIỀU RỒI!

HÔM NAY SẼ UPDATE 2 CHAP 

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top