Chương 4

"Đinh nhi, đợi đã... Em đừng đi".

Phạm Thừa Thừa đuổi theo Đinh Trình Hâm ra đến cổng lớn, vẻ mặt không giấu nổi lo lắng và đau khổ.

Trong tâm niệm của anh bây giờ chỉ một lòng muốn giữ cậu ở lại. Sợ rằng khi cậu bước ra khỏi cánh cổng này, hai người sẽ là hai đường thẳng song song...

Cũng chính là Đinh Trình Hâm sẽ rời khỏi cuộc đời anh.

Bị chặn bước, Trình Hâm cau mày tỏ rõ chán ghét. Đừng nhìn vẻ ngoài yếu đuối, nhu nhược của cậu mà lầm...

Một khi Đinh Trình Hâm này bộc lộ tính khí ngang bướng thì có mười con trâu kéo cũng không được. Huống chi đây chỉ là một Phạm Thừa Thừa... chưa kể đến là tâm trạng cậu hiện tại vô cùng tệ.

- Anh muốn cái gì? - Cậu lười nhác cất tiếng.

- Đinh nhi, anh biết việc này là anh có lỗi. Nhưng thật sự không giống như em nghĩ... Anh thật sự...

- Phạm Thừa Thừa, giờ phút này anh khiến tôi càng thêm chán ghét. Anh và Phạm Đại Huân muốn chiếm đoạt số cổ phần trong tay tôi. Sau đó thì tống cổ anh em tôi ra đường, mặc sự sống chết của chúng tôi. Anh còn gì để nói? Bây giờ có nói cũng đều vô dụng, tôi sẽ không tin. Đừng khiến tôi phải ghê tởm các người thêm nữa. Tránh ra.

Trình Hâm hét lớn cắt ngang lời của Thừa Thừa, dùng sự giận dữ hết sức đẩy mạnh anh ta sang một bên và rời đi.

- Nếu anh nói... Anh thật sự yêu em thì sao?

Đinh Trình Hâm, thật lòng anh yêu em!

Em có tin không? Em có cho chúng ta một cơ hội bắt đầu lại hay không? - Thừa Thừa nhìn theo bóng lưng của cậu, giọng khàn hét lớn.

Quả nhiên, nghe anh ta nói thế, bước chân cậu khựng lại. Nhẹ nhàng xoay người nhưng không hề ngạc nhiên hay cảm động mà nhếch lên nụ cười lạnh mang vẻ châm chọc:

- Đinh Trình Hâm tôi không dám nhận thứ anh gọi là 'tình yêu' tôi nhường cho anh ta đấy.

Thừa Thừa trước hết sững sờ, sau nhìn theo ánh mắt của Trình Hâm...

Quay lại nhìn, người phía sau chỉ thấy là Hoàng Minh Hạo đứng đó mặt cắt không còn chút máu nhìn anh đau lòng.

Trình Hâm cười khảy bước chân ra khỏi cổng Phạm gia.
________________________

Nhìn bầu trời đêm...

Ánh đèn đường loe lói...

Gió lạnh về đêm từng cơn khiến cơ thể mãnh khãnh run nhẹ.

Trên đường đi, cậu đã gọi Hạ Tuấn Lâm đến, nhưng tình cảnh này không thể đứng trước cửa Phạm Gia.

Đành thả bộ trong lúc chờ đợi, Trình Hâm khẽ đưa tay ôm lấy cơ thể mệt mỏi...

Hơi lạnh bao phủ cả khắp cơ thể lẫn tâm hồn

Nỗi cô đơn

Bất lực

Mệt mỏi

Mọi thứ đều bao trùm lên cơ thể ốm yếu kia...

Trình Hâm cứ thế lẫn thẫn một mình trên đường, bóng dáng cô đơn, yếu ớt trãi dãi trong đêm tối.

Hơn ai hết, cậu biết ngày mai sẽ là ngày đầy giông bão. Phạm Đại Huân đã cảnh báo...

Ngày mai trên các mặt báo đưa tin Đinh Trình Hâm và Phạm Thừa Thừa chính thức hủy hôn thì sự nghiệp của cậu coi như chấm hết.

Đương nhiên với tính khí của Phạm Đại Huân thì sẽ không bỏ qua cho cậu. Hôm nay ông ta đã bẽ mặt với biết bao người. Điều mà cậu lo sợ nhất chính là việc ông ta gây trở ngại cho việc chữa bệnh cho em trai. Còn mọi chuyện khác, bây giờ có lo lắng cũng không giải quyết được.

Đúng là có 34% cổ phần của Tập đoàn Yuehua, nhưng từ ngày Đinh lão gia mất, các lão già khác trong công ty cũng chia nhau cắn xé lợi nhuận phần trăm của cậu... cho nên đến tay cậu chỉ còn là những con số lẻ.

Cũng vì không rành về kinh doanh, nếu có thắc mắc thì cũng chỉ nhận được những câu giải thích sáo rỗng, chẳng hạn công ty làm ăn thua lỗ nên họ còn phải bù tiền vào... Mà thua lỗ là do đâu? Do ba cậu điều hành công ty đi xuống để giờ bọn họ phải gánh chịu thay.

Nên họ còn lương tâm chia cho lợi nhuận thì tốt rồi, cậu không nên tham lam vòi vĩnh làm gì. Hai năm qua, lúc nào mà chẳng nhận được những câu trả lời này. Có lúc họ còn dụ cậu bán đi số cổ phần ấy để kiếm tiền nuôi hai anh em. Nhưng có thiếu tiền đến mấy cậu cũng không bán đi. Vì công ty đó là tâm huyết của ba, giờ ông đã ra đi thì họ nói gì mà chẳng được.

Có lẽ đây là thử thách lớn nhất trong đời, cậu biết Phạm Đại Huân sẽ làm mọi cách ép buộc để chuyển nhượng số cổ phần đó. Mà đối đầu với ông ta càng không có khả năng...

Đinh Trình Hâm cảm thấy đầu mình như búa bổ, cả thân xác đều rã rời...

"Két". Tiếng xe thắng gấp trước mặt Trình Hâm.

Chưa kịp hoàn hồn xem là ai thì cửa xe nhanh chóng mở ra. Hai người đàn ông lực lưỡng mặc trang phục đen bước xuống. Cậu nhận ra họ, là thuộc hạ của Phạm Đại Huân.

Đinh Trình Hâm mắt hồ ly trừng lớn, nhịp tim bắt đầu đập nhanh...

Cậu nhanh chóng quay lưng chạy về hướng ngược lại. Như nhìn rõ mưu đồ của cậu, một tên bước lên chắn ngang, ngăn cản ý định bỏ chạy, hắn lạnh giọng:

- Đinh thiếu gia, mời cậu theo chúng tôi.

- Không, tôi sẽ không theo các người. Tôi không có gì để nói với lão già khốn kiếp đó. Buông ra!! Các người làm vậy là phạm pháp...

Hai tên thuộc hạ chẳng buồn nói nhiều, tiến đến trong nháy đã tóm được thân hình nhỏ nhắn của Trình Hâm.

Cậu cố hết sức hét thất thanh, quẩy đạp mọi cách nhưng sức lực lại yếu của cậu làm sao bằng được hai tên đô con vạm vỡ.

- Không... Tôi không đi. Cứu tôi với!!! Buông ra...

Khi hai bên đang giằng co, hai tên đàn ông muốn đẩy cậu vào xe. Từ xa lại có một chiếc Maybach Exelero chạy đến... Ánh đèn sáng của chiếc xe chiếu vào khuôn mặt trắng bệt của Trình Hâm, chói mắt đến mức khiến cậu phải nheo mắt né tránh.

Hai tên thuộc hạ cũng phải lấy tay chắn tầm ánh sáng, mày rậm cau lại, ánh mắt hung ác trừng lấy người bên trong xe.

Chiếc xe thả tốc độ chậm rãi... rồi...

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top