003
jaehyun cảm thấy vô cùng hài lòng. lí do tại sao ý hả? cậu ấy vừa có được số của anh thu ngân và không chỉ mỗi thế, cậu vẫn còn sống nha! lần đầu tiên trong đời, cậu thấy vui vẻ khi làm mấy hành động nhục nhã ngay trước mặt crush. người ta thường nói, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà, đúng không? không, không hề! giữa sự xoay vần của vũ trụ, dường như có một mối quan hệ giữa yêu và ghét vô hình nhưng rất mạnh mẽ, cứ thế nó xảy ra không hề có một ngoại lệ, tương tự với jaehyun - vũ trụ (sẽ luôn) chọn ngay khoảnh khắc quan-trọng-nhất để đặt mọi sự hận thù lên cậu ấy.
và, đó chính là khi mười lăm phút hạnh phúc của jaehyun tan vào hư không. ngay khi bước vào căn hộ để rồi được ông anh cùng phòng chua ngoa - johnny chào đón giữa phòng khách. tuyệt vời, cậu chuẩn bị được nghe mấy câu chửi không hồi kết từ cái miệng xéo sắc kia và tất cả là vì cái chai sữa dừa đang nằm trên tay cậu.
'mày muộn mười lăm phút đấy thằng quỷ.' johnny cau có, trừng mắt nhìn chàng bad boy đáng thương, người vừa phải đánh vật với con dao gọt trái cây chết cmn tiệt, thậm chí còn suýt chết vì khóc quá lớn, và đây là lời chào cậu nhận được sao? để thêm dầu vào lửa, johhny giả vờ tỏ ra quan tâm, dễ thương ha, hắn phun ra cả tá câu hỏi với jaehyun. ờm, thực ra chỉ có một câu thôi nhưng cái kiểu mồm rộng như johnny thì cảm giác như có cả tá ấy. 'sao mày ngu quá vậy?'.
'từ bao giờ mà quý ngài đây lại tính giờ vậy ta ?' jaehyun bực bội ném chai sữa dừa chết tiệt cho johnny, và may mắn là hắn đã khéo léo bắt được nó kịp lúc. không giống như ai đó có bàn tay trơn trượt và chân cũng chẳng khác gì.
'không, anh mày biết mình nói gì mà. không cần phải bắt lỗi đâu, thằng đần.'
cái đệch, jaehyun cảm thấy tổn thương sâu sắc. cậu như bị đánh thêm một trận nữa bởi cái miệng chua ngoa của ông anh chicago đằng kia, sẽ mất một khoảng thời gian để tâm hồn của cậu được chữa lành đây. ôi chúa ơi, đây mới chính là con quái vật mà ngày khỉ nào cậu cũng phải đối mặt nên không có gì là lạ khi jaehyun cứ cố nán lại ở cửa hàng tiện lợi của anh thu ngân đáng yêu kia đâu, phải không.
lúc này đây, với tư cách của một người có văn hóa, jaehyun giải thích cặn kẽ cho johnny nghe vì sao mình lại về muộn mười-lăm-phút. thực ra là một câu nói vui mồm vui miệng thôi, và jaehyun thậm chí còn ngạc nhiên với chính mình khi cậu rút vỏ kẹo có ghi số của anh thu ngân dễ thương lướt qua lướt lại trước mặt johnny. mà theo như johnny thấy thì jaehyun sắp đóng khung cái vỏ kẹo rồi treo nó lên tường như thể nó là điều gì đáng tự hào lắm.
'ê từ từ, thế có nghĩa là mày về muộn chỉ vì xin một số điện thoại?' johnny nhướng mày, khoanh tay lại trước ngực, nhìn jaehyun đầy phán xét.
tất nhiên, johnny không để ý đến sự bad boy quyến rũ của jaehyun rồi bởi vì nếu không có cái áo da mà đen và mấy kĩ năng thả thính điêu luyện thì cậu ấy sẽ chẳng bao giờ có được số của crush đâu. đó là điều duy nhất jaehyun có thể thành công, theo nghĩa đen luôn ấy.
bạn biết đấy, sau những gì cậu ấy đã trải qua và sự nhục nhã cậu đã phải chịu thì thành quả này xứng đáng phết mà. cậu tạ ơn chúa, gia đình mình và sự bad boy đầy quyến rũ của mình vì mọi điều. dù sao thì nếu không có cú trượt đó, jaehyun sẽ chẳng gây được chút ấn tượng nào với cục cưng bằng cách chiến nhau với con dao của tên cướp. ừ thì, hãy cứ bỏ qua cái hồi mà khi đó mấy cú đấm của ảnh như quơ trong không khí đi đã, dù sao thì johnny cũng chẳng ở đó và chứng kiến toàn bộ mà phải không.
'anh không cần phải nói với em cái giọng đấy đâu quý ngài sặt sành (= chua ngoa) ạ! em đã phải chống lại một con dao chết giẫm vì cái này đó!' jaehyun rít lên và giãy nảy với johnny rằng đấy là lí do vì sao không ai thèm ngó đến ổng đấy. đến mẹ cậu cũng phàn nàn về việc johnny nên ra ngoài nhiều hơn hoặc ít nhất là đi hẹn hò với ai đó, thay vì cứ nhốt mình trong phòng với cái thứ gọi là game thủ chuyên nghiệp của hắn. vâng, johnny chơi game để kiếm tiền và thật ngớ ngẩn khi người ta thực sự sẵn sang chi tiền cho hắn vì điều đấy.
johnny xin thề jaehyun đang nói dối. suy cho cùng thì cậu chàng dở nhất trong việc đó mà
'okay, vậy là mày dám liều cả cái mạng của mình chỉ vì cái số điện thoại này?' hắn ta chỉ vào cái tờ giấy nhăn nhúm mà jaehyun vô cùng tự hào. 'nhìn nó ghê vl ấy'. jaehyun lắc đầu cười lớn rồi sau đó nhún vai một cái. cậu hoàn toàn hiểu được tại sao johnny lại được ví như mấy con quái vật rồi, vì trông ổng xanh xao vãi chưởng. với một khuôn mặt đẹp trai và bảnh bao đến ngạc nhiên như này, ôi sao mà cậu trông ngon nghẻ thế nhỉ? cả mấy cái kĩ năng siêu mượt nữa đương nhiên, chắc hẳn johnny ghen tị lắm đây. ôi trời đất ơi, jaehyun cảm thấy vô cùng tự hào về bản thân mình dẫu cho tất cả chỉ vì một số điện thoại.
'em hi sinh thân mình là để bảo vệ anh thu ngân đáng yêu đang gặp nguy hiểm nhá! với cả, em trông như một hiệp sĩ trong áo khoác da màu đen ý và ảnh còn nghĩ em trông ngầu lắm nữa...'
'ngầu' là từ không nên dùng để miêu tả tên nhóc bad boy ngốc nghếch mang tên jaehyun này.
ôi vãi, johnny làm đổ cả nửa chai sữa dừa vào jaehyun, và ho sù sụ như bị sặc. ngầu? jaehyun đang đùa đấy à. cậu ta đối cmn lập với cái thứ gọi là ngầu luôn ấy. thực tế thì trông jaehyun không ăn nhập với tính cách của cậu ấy một chút nào luôn. nên chẳng lạ gì khi mọi người trong thị trấn hiểu nhầm cậu ấy là một nhóc hư hỏng. dường như ai cũng sợ cậu nhưng mà sợ cái gì chứ khi thực chất jaehyun chẳng khác nào một chàng trai íu đúi trong cái vỏ bad boy cả.
và đó chính xác là lúc jaehyun khóc ré lên khi thấy đống sữa dừa đổ ập lên cái áo khoác da màu đen quý giá – tấm áo choàng hiệp sĩ của cậu ấy. ngay lập tức cái chai sữa bị giật khỏi tay johnny rồi tiến thẳng một đường vào phòng bếp và jaehyun liền đổ hết chỗ còn lại xuống cống ngay trước một johnny đáng thương.
cả nhà ạ, jaehyun thì đúng là cục cằn y như cái mác bad boy của cậu ấy thôi. nhưng mà, cái này là TộI ÁC ThẬT sỰ đó!! đúng là hắn làm đổ khá nhiều sữa nhưng cũng không đến nửa chai đâu. mặc dù johnny cũng thấy tiếc thiệt khi không được tận hưởng hết cả chai sữa ngon tuyệt ấy nhưng hắn cũng chẳng bực mình vì điều đó.
johnny không có ngốc nghếch như jaehyun, thế nên hắn ta biết rằng khi mọi sự cố gắng của jaehyun thành công thì nhóc cùng phòng ngốc nghếch của mình sẽ biến tót ra ngoài! cuối cùng hắn có thể chơi game của mình một cách thoải mái và gào thét, chửi rủa bọn chơi cùng mà không có một tiếng phàn nàn nào bảo rằng johnny bé mồm thôi. hắn nhếch môi, tiến lại chỗ jaehyun và vòng tay qua vai cậu.
'ô thế người huynh đệ, chú mày không định gọi cho người ta à?'
eo, cái quỷ gì cơ? người huynh đệ á? nghe nực cười vl! jaehyun khịt mũi, nghi ngờ trước sự thay đổi thái độ của johnny. cậu thấy johnny hình như hơi thân thiện hơn thì phải. mới ba phút trước thôi, jaehyun đã đổ nốt chỗ sữa dừa thân yêu của hắn xuống cống đó và jaehyun nghĩ mình nên kiếm một tấm vé hạng sang để lên thiên đường đi là vừa. 'vâng, tất nhiên rồi nhưng mà để sau đi, lúc nào đó anh không có anh lảng vảng ở xung quanh'.
'n-này!' johnny bước lại gần jaehyun hơn, nhếch mép một cách ranh ma. điều đó khiến cậu thầm cầu nguyện mình sẽ sống sót lỡ như johnny có định làm gì. nếu là đánh một hay hai phát gì đó thì làm ơn đừng có đánh vào mặt nhé!
'người anh em, anh thề là chú không phải né anh ra như tránh tà thế đâu. anh hứa sẽ không cắn chú.'
jaehyun thực sự rất sợ.
cậu còn trẻ cậu vẫn muốn sống!
johnny rướn người, cướp lấy tờ giấy ghi số của 'chàng thu ngân dễ thương' từ tay jaehyun và ngay lập tức quay số. số điện thoại đầy quý giá của cậu giờ đang nằm giữa những ngón tay còn dính sữa dừa của johnny. jaehyun rú lên khi nghe thấy giọng doyoung phát ra từ loa điện thoại.
thiên thần của cậu, ảnh vừa mới nói xin chào.
tạm biệt cuộc đời. jaehyun sẽ tự nguyện nhảy vô chuyến bay cuối cùng lên thiên đường bởi vì johnny đã quyết định làm điều mà hắn cho là một ý tưởng tuyệt vời khi giúp cậu dù jaehyun không khiến, và cũng vì doyoung vừa mới gọi cậu bằng tên thật. bằng tên thật của cậu.
.
chúc mừng năm mới cả nhà <3 . năm mới hạnh phúc, giàu sang, thuận lợi.
cảm ơn sư phò đã giúp mừn giải đáp những thắc mắc cũng như beta fic giúp mình để có một chap mặn mà :* và cả bé hằng nứa, nomu saranghề //3//
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top