Chap 2


Thật sự... thật sự ư?

Người đàn ông đi với Nhật Hạ ấy là ... Hoàng Duy ư?

Hạ Vũ không tin nổi vào đôi mắt của mình nữa. Cô chớp chớp, dụi mắt liên hồi rồi lại tự nhủ

- Chắc mình lại tăng độ cận rồi

Sau đó, cô lại quay ra ngoài nhìn

Hai người họ vẫn đang ở đấy, ôm hôn, nắm tay nhau, sánh bước đi

Trông họ khá xứng với nhau, đúng là vậy

Có rất nhiều lần, khi cả ba đứa cùng với bạn trai mình đi chơi, hẹn hò nhóm với nhau, Hạ Vũ thấy Nhật Hạ và Hoàng Duy hay có những cử chỉ, những cái liếc mắt không phù hợp với quan hệ bạn bè của họ. Cô vốn nghĩ là mình nhìn nhận nhầm, là trực giác mình sai nhưng mà...

Cô đã đúng từ đầu rồi. Chỉ là, Hạ Vũ không nghĩ Nhật Hạ có thể làm những việc như vậy. Hoàng Duy cũng không phải dạng người bạc tình như thế.Cô vốn không tin.

Vậy mà giờ đây, hai người họ đã phụ bạc tất cả niềm tin yêu của Minh và cô luôn dành cho họ. Minh coi Nhật Hạ như em gái, hi sinh biết bao nhiêu điều trong suốt 8 năm bạn bè. Còn Hoàng Duy, cái người mà Minh sẵn sàng hi sinh cả ước mơ liều lĩnh nhưng có thể tạo ra hạnh phúc của mình, để giam mình trong công việc bàn giấy tẻ nhạt từ 8 giờ sáng tới 6 giờ chiều

Để cuối cùng, họ làm thế này với cô ấy?

Hai kẻ bạc tình ấy, căn bản không xứng đáng với tình cảm của con bạn cô chút nào. Không có chút giá trị gì với cô nữa

Nhanh chóng chụp 3,4 pô ảnh thật đẹp, thật sắc nét về hai kẻ nọ, Hạ Vũ nhếch môi cười, nụ cười hiện rõ vẻ khinh bỉ

Chắc Minh sẽ rất sốc, thậm chí sẽ rất đau khổ, nhưng cô vẫn phải cho con bạn mình biết sự thật càng sớm cang tốt. Nếu cô ấy mà biết quá muộn thì sẽ đau đớn hơn

('.`)('.`)('.`)

Nguyệt Minh hộc tốc chạy tới cửa quán Sumo BBQ, lo sợ mình bị muộn giờ

Tầng 3 của toà TTTM này chứa rất nhiều nhà hàng, quán ăn, shop quần áo... Những cửa hàng sin sít nhau, sắp xếp cân đối. Người người tấp nập đi lại, cùng với ánh đèn nhộn nhịp, tạo nên không gian vô cùng sôi động

Đứng trước cửa quán ăn rộng lớn, Nguyệt Minh vội vã đi vào trong, dáo dác nhìn xung quanh

Từ chiếc bàn gần cửa sổ, Hạ Vũ thấy bóng dáng vội vã của Minh liền bất giác bật cười, cất giọng gọi lớn

- Nữ Vương ơi, tao đây này!!

- Hạ Vũ!!!

Nguyệt Minh hét lớn, vội vã chạy lại chỗ con bạn mình

Thoả mãn đặt mông xuống cái ghế da bọc ấm áp, Minh liền cười xoà nhìn con bạn đang lật mấy miếng thịt nướng

- E, hôm nay kiến trúc sư Trần Hạ Vũ gọi món gì cho chúng ta vậy?

- Tao khép đít tao lạy mày. - Hạ Vũ chắp hai tay vái Nguyệt Minh vài cái - Tao ở cơ quan chúng nó gọi thế cũng phát ngán rồi!

- Dạ vâng. Kẻ hèn mọn đây không dám gọi nữa ạ! - Minh cười toe toét, nhanh tay gắp mấy miếng thịt ba chỉ chín vào cái tô nhựa của Hạ Vũ

- Ừ ừ. Hôm nay ăn cho đã, tối đi quẩy lát! - Hạ Vũ cười đáp lại, tay cũng nhanh nhẹn gắp bò Úc nướng nóng hổi vào miệng con bạn

Tinh tinh.

Tiếng tin nhắn vang lên từ máy Minh. Cô lôi điện thoại ra đọc, môi nở nụ cười tươi rói của những kẻ đang sống trong thế giới tình ái hường phấn

- Ai thế? - Hạ Vũ nhồm nhoàm vừa nhai vừa hỏi, ánh mắt không khỏi tò mò

- Còn ai nữa? Anh yêu nhà tao chứ ai? - Minh lại bật cười, tay giơ cái màn hình điện thoại cho Hạ Vũ nhìn

[ Bé cưng ăn chưa? Nhớ em ăn không nổi, giờ đang làm việc ở nhà này]

Nhìn nụ cười của Minh mà lòng Hạ Vũ lại đau như cắt, không biết nên làm gì

" Tao nên nói với mày như thế nào đây?"

- Minh ơi... - Hạ Vũ ngập ngừng nhìn cô - Tao có điều muốn nói...

Nhìn điệu bộ ấp ứng, khác với sự tươi vui ban nãy, Minh không khỏi tò mò

- Sao thế mày?

- Tao... tao nhìn thấy cái này... - Hạ Vũ vẫn ngập ngừng. Thực sự cô không biết nên nói gì với Minh. Cô rất sợ nhìn thấy Minh phải khóc.

Minh luôn là người mạnh mẽ, rất ít khi rơi lệ. Nhưng cô lại sợ rằng, những người ít khóc khi mà xúc động lên thì sẽ sâu sắc hơn những người khác rất nhiều.

Nhưng thực tế vẫn là thế thôi, cô vẫn phải nói cho Minh biết sớm, tức là bây giờ. Nếu không thì cô ấy sẽ rất đau khổ. Quả là sự thật mất lòng

- Sao thế mày? - Giọng nói tò mò của Minh lôi kéo Hạ Vũ ra khỏi dòng suy nghĩ miên man - Nghe có vẻ nguy hiểm nhể?

Lấy hết quyết tâm của mình, Hạ Vũ run run mở cái ảnh hai kẻ đó đang hôn nhau và đưa cho Minh

Cạch

Tiếng đôi đũa và chiếc bát rơi bộp xuống. Rất may mắn đây là đồ nhựa nên da của Minh không bị thương tổn gì. Nhưng con tim cô lại chua xót vô cùng

- Đùa tao à? - Sau vài phút đông cứng, Minh run run hỏi Hạ Vũ. Bám chặt lấy hai bên vai Hạ Vũ, Minh hỏi thêm một lần nữa. Giọng nói khàn khàn, như sắp khóc nhưng vẫn cố ngăn nước mắt trào ra - Đây không phải sự thật, đúng không?

- Là thật đấy Minh ạ, là thật. Tao đã thấy ngay tối nay, ở quán cafe đối diện...

Đang nói, Hạ Vũ bỗng trở nên yên lặng. Bởi vì cô thấy những giọt nước mắt rơi ra lộp bộp trên bàn ăn. Hai gò má Minh ướt đẫm, bờ vai nhỏ rung rung lên từng hồi. Những tiếng nấc cụt kêu lên hức hức từng hồi, cho dù cố nín lại để mọi người không nghe thấy nhưng vẫn vang ra

Hạ Vũ im lặng, không định nói gì. Cô chỉ lặng lẽ tới bên cạnh Minh, lấy giấy ăn lau khô hàng nước mắt trên bờ mi, gắp cho con bạn vài miếng thịt ngon và rót một chén rượu Sake vào chiếc ly nho nhỏ, coi như lấy rượu thịt để an ủi

Minh cũng yên lặng như thế, ôm Hạ Vũ thật chặt, miệng nhai nghiền liên hồi miếng thịt mà lòng cũng ngấu nghiến nhai vụn niềm tin vào hai kẻ phản bội kia

Cô đã dành bao nhiêu tình yêu, sức sống, tuổi trẻ, tài năng của mình cho gã. Phải, cô đã gạt đi ước mơ của mình chỉ để cống hiến tất cả tài năng vào cái phòng phiên dịch ngu ngốc của Tử Thị. Cuối cùng, đây là kết quả cô nhận được. Chua xót và cay đắng

Xét giữa Nhật Hạ và cô thì: ngực cô to hơn, cô thậm chí còn tài năng, xinh đẹp hơn con nhỏ đó. Nhưng về mặt giường chiếu thì sao? Cô quyết tâm thủ tiết suốt 3 năm yêu nhau, chưa từng làm gì quá mực với gã. Cô và gã chỉ ôm, nắm tay, hôn môi chứ chưa bao giờ quá đà. Chắc con nhỏ kia quá hấp dẫn, phóng đãng trên giường nên gã ta mới bị nó ăn sạch nhỉ?

Nghĩ tới đó, Nguyệt Minh lại cười khẩy, lộ rõ vẻ khinh bỉ. Ngồi bật dậy và lấy khăn ướt lau mặt, Nguyệt Minh ôm Hạ Vũ thêm một cái cuối

- Vậy mày định làm gì? - Hạ Vũ thắc mắc, giọng lộ rõ vẻ lo âu

- Về nhà. Tao mệt quá rồi. Gửi tao toàn bộ những hình ảnh mày có đi Hạ Vũ. Tiền hoá đơn hôm nay tao sẽ chuyển khoản

Nguyệt Minh nói, sau đó đứng dậy, xách chiếc túi và đi mất. Hạ Vũ đứng đó nhìn bóng dáng bạn mình đi mất không khỏi thở dài

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top