Chương 4 Tiệc rượu
Thái Anh dọn dẹp xong phòng ốc, sắp xếp hết thảy bình siêu tốc với đồ dùng vệ sinh cá nhân rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng Kỳ Duyên đâu nên đành phải ra ngoài tìm.
"Chị ơi?"
Kỳ Duyên đang rửa tách với đĩa ở phòng ăn, nghe thấy có người gọi bèn đáp một tiếng, cẩn thận đặt đồ về lại chỗ cũ sau đó mới tiến về phía phòng ngủ của mình.
"Chị, sao mắt chị đỏ thế?" Thái Anh quan sát Kỳ Duyên một lượt, quan tâm hỏi han.
Động tác đóng cửa của Kỳ Duyên không khỏi khựng lại, cô đi dạo một vòng quanh phòng, tỏ vẻ thản nhiên trả lời, "Chắc là do lông mi rụng rơi vào mắt đấy, chị bị ngứa nên mới dụi vài lần."
"Vâng." Thái Anh cũng không suy nghĩ sâu xa.
Cô nàng bước vào nhà vệ sinh ngăn cách bằng cửa kính, dùng nước ấm cọ bồn rửa tay, chu đáo bảo, "Chị, dù sao lần này cũng sẽ phải nán lại đây lâu lâu nên em đổi hết chăn ga gối đệm trên giường rồi đấy ạ, nếu chị mệt thì nằm nghỉ ngơi đi, cứ an tâm."
Kỳ Duyên cởi áo khoác, ngồi lên giường rũ mi cười, "Cực cho em rồi."
Bôn ba vất vả xong lại phải gượng ép nở nụ cười quả thật rất mệt mỏi. Đáng tiếc, cô lại chỉ có thể trốn ở trong này hồi sức để sắp tới còn phải đeo mặt nạ lên đối nhân xử thế.
"Chị này, trước đây ấy... chị với cô Minh Triệu cũng như thế này ư?" Hiện không có người ngoài, Thái Anh không nhịn được bèn hỏi ra thắc mắc từ nãy đến giờ giấu trong lòng.
"Sao tự dưng lại hỏi vậy?" Kỳ Duyên nghiêng đầu, không trả lời mà hỏi ngược lại.
Thái Anh lau xong bồn rửa tay thì chuyển sang cọ bồn cầu, nghiêm túc đáp, "Em cảm giác lời giải thích của trợ lý Lạp hơi giả. Trong cả hai lần mở cửa, cô Minh Triệu đều mặc nguyên một bộ quần áo, không những vậy còn rất phẳng phiu chỉnh tề, trông không giống một người mới rời giường tẹo nào."
Cô nàng đã theo Kỳ Duyên hơn một năm, vô cùng rõ ràng rằng có rất nhiều người luôn tỏ ra ngạo mạn khinh thường Kỳ Duyên trước khi cô giành được thị hậu Bạch Tượng. Tình huống giống như ban nãy cũng không phải chưa từng có. Minh Triệu với Lệ Sa kẻ xướng người họa, xem chừng bên kia cố tình chèn ép ức hiếp người khác.
Thái Anh luôn toàn tâm toàn ý hướng về Kỳ Duyên nên đương nhiên cảm thấy bất bình thay Kỳ Duyên, bèn nhắc nhở, "Chị, chị cân nhắc một chút về mối quan hệ giữa chị với cô Minh Triệu nhé."
Nụ cười nhạt của Kỳ Duyên cứ thế tiêu tan ở khóe môi. Mặc dù không muốn thừa nhận, cô vẫn chẳng thể trốn tránh được đi đâu, lời nói dối của cô đã bị đâm thủng.
Cô rũ mi trầm mặc một lát mới chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhìn về phía Thái Anh, nghiêm túc nói, "Thái Anh à, cô Minh Triệu không giống những người khác đâu."
"Em phải nhớ kỹ chuyện này, rằng nếu cô ấy có hành động gì thất lễ với chị thì nhất định là bởi chị của quá khứ, hoặc do hiện tại chị có những điểm chưa đủ tốt. Chị không hy vọng vì chị mà cô ấy bị điều tiếng xấu."
Thái Anh cứng người, sửng sốt trước dáng vẻ nghiêm túc hiếm thấy của Kỳ Duyên. Cô nàng nâng khóe miệng, vừa tủi thân vừa có vẻ chán nản đáp, "Em biết rồi, chị Kỳ Duyên, em sẽ không ra ngoài nói lung tung đâu. Em chưa từng..."
Cô nàng còn chưa dứt lời đã bị động tác xoa đầu của Kỳ Duyên xen ngang.
"Đương nhiên chị biết Thái Anh nhà ta giữ mồm giữ miệng nhất rồi, thế nên dù nói với em chuyện gì thì chị cũng rất yên tâm."
Kỳ Duyên ngồi xổm xuống bên cô bé, giành lấy chiếc khăn trong tay cô, phụ giúp việc lau khô bồn cầu, dịu dàng bảo, "Hơn nữa thật ra cô Minh Triệu là người trong nóng ngoài lạnh, em tiếp xúc lâu với cô ấy chắc chắn sẽ hiểu."
Như để tăng thêm sức thuyết phục, Kỳ Duyên bổ sung, "Em xem, nhất định em không biết đâu, ban nãy lúc em ở trong phòng, cô Minh Triệu còn chuẩn bị trà nóng cùng với bánh cho chị ăn cơ mà." Cô chắp tay trước ngực, nở một nụ cười xinh đẹp, áy náy nói, "Xin lỗi nhé Thái Anh, chị lỡ ăn hết mất rồi."
Nhờ sự mềm mại của cô mà Thái Anh xóa tan được hết ấm ức. Cô bé mím môi rồi bật cười, coi như nhường cho Kỳ Duyên cái thang leo xuống, "Bánh gì thế, có ngon không ạ?"
"Bánh chocolate đen, cũng... không quá ngon." Dư vị đắng ngoét lập tức trở về khiến hàng lông mày thanh tú của Kỳ Duyên không khỏi nhíu lại.
Thái Anh "xì" một cái mới thẳng thắn hỏi, "Cô Minh Triệu không rõ khẩu vị của chị à?"
Kỳ Duyên sững sờ, sau đó mới nổi lên nghi ngờ, cũng đúng, đến cả Lệ Sa còn nhớ, vậy có khi nào Minh Triệu cố tình không?
Nhưng cô chưa kịp suy ngẫm thêm thì điện thoại di động để trong túi xách đặt ở đầu giường reo vang.
Kỳ Duyên đứng dậy tiếp điện thoại ở bên ngoài, trao đổi vài câu liền đáp ứng xong mở tủ quần áo.
Thái Anh thấy thế bèn hiểu ý giúp cô kéo rèm cửa, sau đó rời khỏi nhà tắm.
Cúp điện thoại, Kỳ Duyên lấy ra trang phục chuyên viên tạo mẫu đã chuẩn bị từ trước rồi bước vào nhà tắm. Cô vừa thay quần áo vừa thông báo với Thái Anh, "Thái Anh này, giờ chị xuống bàn tiếp chuyện ban nãy dở dang với mấy người bên chị Ngụy, buổi tối còn dùng bữa với phía bên đầu tư cùng đạo diễn. Em mà xong hết việc rồi thì đi ăn cái gì ngon ngon đi nhé, rồi cứ việc ra ngoài dạo chơi, hiện tại chị cũng không cần gì cả."
Thái Anh không an tâm bảo, "Không cần em đưa đón chị sao?" Cô bé nhớ lại hình ảnh Kỳ Duyên uống rượu tại một bữa tiệc trong quá khứ, thành thử trông như lâm đại dịch.
"Không cần đâu, có chị Ngụy nữa mà, em yên tâm." Kỳ Duyên đáp. Sau đó vẻ mặt cô như trở nên càng thêm nhu hòa, "Cô Minh Triệu cũng ở đó."
Thái Anh nghe vậy thì cũng không còn bất an, gật đầu coi như chấp nhận sắp xếp. Chờ Kỳ Duyên rời đi rồi cô mới nhớ ra quên chưa dặn chị Kỳ Duyên đừng vội uống rượu trước khi chưa ăn ít đồ lót dạ.
Cô nàng cầm điện thoại lên định gửi tin nhắn nhắc Kỳ Duyên thì đột nhiên chợt nhận ra: Ey hey hey hình như cô Minh Triệu đã giúp chị ấy lót dạ rồi phải không nhỉ.
Trùng hợp hay sao?
Thái Anh gãi mũi, bán tín bán nghi đặt điện thoại xuống.
Kỳ Duyên rời khỏi phòng ngủ liền nhìn lướt qua cánh cửa khép kín phía đối diện, do dự một chút rồi mới bỏ đi.
Để Triệu nghỉ ngơi thêm một lúc đi, chốc nữa phải đi xã giao chắc sẽ mệt lắm đây.
Lúc quay trở lại phòng hội nghị, hai giáo viên hướng dẫn khác là Lê Thanh Hòa và Đỗ Long đều đã có mặt. Kỳ Duyên thấy tình hình hiện tại không tiện, sợ bôi đen Minh Triệu nên cố tình chưa cho Trần Đức Sinh lời giải thích, mấy người vào sau đó cũng bắt đầu tập trung thảo luận kịch bản với các vấn đề liên quan.
Không lâu sau, bầu trời bên ngoài những tấm cửa kính lớn tối sầm lại. Trần Đức Sinh nhìn điện thoại xong khéo léo đề nghị, "Mọi người xem này, chúng ta đã bận rộn quên cả thời gian mất rồi. Bên phía Lão Chu cũng đã chuẩn bị xong xuôi, dù sao những việc này cũng không vội, đưa các thầy cô giáo đi tẩy trần quan trọng hơn, chúng ta đi dùng bữa trước đi."
Mọi người ngầm hiểu ý bèn khách sáo vài câu rồi rời khỏi phòng họp.
Bữa tiệc được đặt tại một nhà hàng danh tiếng cách khách sạn khoảng mười phút lái xe, không gian lịch sự tao nhã. Lúc đoàn của Kỳ Duyên đến nơi, trên băng ghế đã có sẵn mấy người đàn ông trên diện tây trang dưới đi giày da, bên cạnh còn có một đôi nam nữ dựa sát vào một ông lớn hàn huyên thân thiết.
Kỳ Duyên vừa nhìn đã nhận ra đôi nam nữ kia là hai trong số sáu người ở lại chương trình đến phút chót đời trước.
Chẳng trách cả hai có thể trụ đến phút cuối, Kỳ Duyên cười thầm trong lòng.
Thâm nhập giới giải trí đã nhiều năm, cô không còn phải cô bé bỡ ngỡ cái gì cũng ngây ngô của ngày trước, vậy nên làm gì có chuyện còn phải bất ngờ vì những chuyện đen tối phía đằng sau như thế này.
Hiển nhiên những người ở bên cô cũng đã tê liệt trước những cảnh tượng như thế này. Ai nấy đều giả bộ bận mải buôn chuyện xong lần lượt an tọa.
Kỳ Duyên không trông thấy Minh Triệu.
Ngay ở thời điểm Kỳ Duyên suy đoán xem liệu Minh Triệu có tham dự bữa tiệc này hay không thì Minh Triệu dẫn theo Lệ Sa khoan thai đi đến.
Cô mặc váy dài chậm rãi bước đi, sau đó nhân viên phục vụ giúp cô kéo ghế, là vị trí còn trống ngay bên cạnh Kỳ Duyên.
"Ngại quá đi mất, tôi đến trễ rồi." Minh Triệu vén tóc về sau tai, để lộ ra chiếc khuyên nhỏ dài, cử chỉ tao nhã lịch thiệp.
Có điều rõ ràng miệng nói xin lỗi, nhưng biểu cảm trên gương mặt lại không hề áy náy chút nào. Miệng cũng chưa cười, vậy mà đã khiến cho những người xung quanh trở nên mờ nhạt kém sắc. Kỳ Duyên không khỏi cảm thấy thoải mái trước dáng vẻ ung dung cùng kiêu căng của Minh Triệu, vậy nên không nhịn được mà cứ đưa mắt trộm ngắm đối phương.
"Đang giờ cao điểm, kẹt xe là chuyện bình thường, Triệu à, cô đi phải cái cầu vượt bên kia đường đúng không." Thấy bầu không khí có vẻ nặng nề, đại diện chủ đầu tư công ty công nghệ & kỹ thuật Tân Hỗ - Trần Phi ngồi ở vị trí chủ trì bèn lên tiếng, coi như bù vào lý do Minh Triệu đến muộn.
Minh Triệu chỉ cười nhạt. Lệ Sa ngồi kế bên hiểu chuyện liền giúp cô đỡ lời, "Tổng giám đốc Trần phán đoán chuẩn xác quá, chúng em xuất phát từ sớm cơ, không ngờ lại bị chặn lại ở đầu bên kia một lúc rõ lâu."
Cô nàng ngưng một chút mới đứng lên rót rượu cho từng người trên bàn, cười nói, "Nếu có trách thì phải trách em, chọn sai đường nên mới khiến mọi người phải chờ, dạ dày chị Triệu nhà em không được tốt lắm nên phải tránh uống rượu, có gì để em thay mặt chị Triệu uống một chén coi như chịu phạt." Dứt lời, cô nàng nâng chén một hơi cạn sạch.
Có hai nhà đầu tư trông có vẻ còn non trẻ thì mới giao thiệp với người trong giới giải trí chưa lâu cho nên chỉ biết Minh Triệu là ảnh hậu trẻ tuổi nổi đình nổi đám mấy năm gần đây. Bọn họ ban đầu cho rằng Minh Triệu cố tình đến muộn nhằm làm bộ làm tịch hòng nâng cao giá trị bản thân, có điều chứng kiến thái độ của Trần Phi thuộc Tân Hỗ liền âm thầm thay đổi ý kiến - xem ra người phụ nữ này không đơn giản chút nào.
Cũng may Minh Triệu không bằng lòng thì vẫn bằng mặt. Bọn họ không soi xét được gì ở Minh Triệu thì còn phải giữ mặt mũi cho Trần Phi, thế nên chẳng dám yêu cầu đương sự Minh Triệu nhận lỗi. Thấy Lệ Sa cũng đã phải tự phạt một chén, một người trong số các nhà đầu tư bèn thuận theo tình thế thốt lên "Được!", khéo léo điều chỉnh bầu không khí trong phòng, "Tiểu cô nương này hào sảng ghê, cơ mà mọi người thử nói xem liệu một chén thế kia đã đủ chưa nhỉ?"
"Sao mà đủ được, chí ít cũng phải chơi hẳn ba chén chứ?" Một người đàn ông bụng phệ phụ họa.
"Tổng giám đốc Phan định bắt nạt tiểu cô nương đấy à, cô bé còn chưa ăn uống gì đâu, ngài phải thương hoa tiếc ngọc chút chứ." Ngụy Di Chân đích thân giúp Kỳ Duyên sắp bát đũa, sau đó cười đùa hỗ trợ Lệ Sa giải vây.
"Được rồi, Lão Phan đúng là thích ức hiếp người khác. Thế này đi, nếu ông muốn xem tiểu cô nương uống rượu thì đợi chốc nữa tôi bảo Tiểu Liễu kính mấy người một chén là được." Một người đàn ông ngồi gần Lão Phan vỗ vai cô gái trẻ tuổi kế bên mình, cô gái lập tức phối hợp, phô bày ra một nụ cười mềm mại quyến rũ.
Trần Phi nâng đũa, lên tiếng, "Được rồi, vừa ăn vừa nói đi, thức ăn sắp nguội hết rồi. Mọi người mau nếm thử đồ ăn do đích thân ông chủ quán này nấu đi, dạo gần đây ông ấy không hay xuống bếp nữa đâu, tôi phải tốn công tốn sức lắm mới có thể cầu được một bữa này đấy."
"Ồ? Vậy thì tôi phải nhai nuốt thật cẩn thận rồi." Có người đón ý nói hùa.
Cười cười nói nói, ăn ăn uống uống, sự việc Minh Triệu đến trễ cứ thế lu mờ. Trong bữa tiệc, lúc Trần Phi chúc rượu, Minh Triệu lấy trà thay thế, những người khác dù có là yêu tinh, chứng kiến đến Trần Phi còn chưa lên tiếng cưỡng ép thì chẳng ai dám bắt Minh Triệu phải uống rượu.
Phần cuối bữa tiệc, liên quan đến chương trình có không ít chủ đề xoay quanh Kỳ Duyên cùng hai giáo viên hướng dẫn khác, chỉ riêng Minh Triệu một thân một mình chẳng thèm đếm xỉa, tự do tự tại trong thế giới của bản thân.
Kỳ Duyên lại uống thêm một hớp rượu chát, bắt đầu cảm thấy hơi nóng bức.
Tuy Ngụy Di Chân đã giúp cô cản không ít lời mời rượu, song dù sao đời trước hai người cũng có giao tình khiến cô thật sự không tiện để đối phương một mình khổ cực xã giao, vậy nên cũng uống vào không ít.
Dạ dày hình như đang không được thoải mái. Kỳ Duyên tìm cớ trốn ra ngoài hít thở chút không khí.
Lúc đứng trong buồng vệ sinh, cô không khỏi xúc động, may mà Minh Triệu nhà mình ưu tú vượt trội, tự tin đầy mình cho nên mới không phải chịu đựng những việc thế này.
Đời trước tại sao mình lại không thể thay đổi góc nhìn để suy xét toàn diện vấn đề cơ chứ? Hoặc cũng có thể đã từng thay đổi, nhưng sau đó dường như lại lãng quên?
Cô đứng như trời trồng trong chốc lát rồi thở dài, đẩy cửa đi ra.
Không ngờ vừa ngẩng đầu lên đã thấy Minh Triệu đưa lưng về phía mình, ung dung thong thả rửa tay.
Nghe được âm thanh vang lên đằng sau, Minh Triệu dừng động tác, hơi ngước mắt lên, thông qua tấm gương lạnh nhạt chạm mặt với Kỳ Duyên.
Kỳ Duyên không khỏi lộ ra ôn hòa, tiến đến đứng kế bên Minh Triệu, nhẹ nhàng hỏi, "Cậu cũng ra đây à?"
Trong gương, Minh Triệu thu lại tầm nhìn, rút tay khỏi vòi nước. Cô giật lấy giấy lau tay, sau đó hơ dưới máy hong khô, chưa hề lên tiếng trả lời.
Ngay lúc Kỳ Duyên lúng túng cho rằng Minh Triệu sẽ chẳng đoái hoài thì Minh Triệu lại đột nhiên nghiêng đầu, khóe môi cong một độ cong trào phúng.
"Vẫn thường nghe đồn cô Kỳ Duyên mạnh vì gạo, bạo vì tiền, kể cả có uống ngàn chén cũng không say, hôm nay mới có dịp chiêm ngưỡng, quả đúng là danh bất hư truyền." Minh Triệu tỏ vẻ lãnh đạm.
Nụ cười của Kỳ Duyên tức thì cứng lại.
Tác giả có lời muốn nói: Đời trước chị Kỳ Duyên của chúng ta óc bị nhúng nước, thành ra đời sau phải truy thê đến lụt cả đê.
Kỳ Duyên online cầu cứu: có ai không, có ai giúp tôi giải nghĩa ẩn ý trong lời của Triệu được không? o(╥﹏╥)o
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top