Chapter 9.1

"Làm thế nào mà mẹ có thể vượt qua chuyện đó vậy ạ?"

Bạn từng hỏi bà ấy một câu hỏi luôn làm bạn bối rối. Đôi mắt nâu xám của bà ngước lên từ chiếc váy mà bà đang đan dở để nhìn bạn. Một nụ cười ấm áp nở ra trên môi khi bà dường như đã suy nghĩ về câu trả lời của mình.

Với một tiếng thở dài, bà kết thúc việc buộc chặt cái nơ nhỏ trên chiếc váy  của chú thỏ bây giờ đã được đặt xong trên đùi và nói, "Mẹ chỉ nghĩ đến các con của mình .. và quyết định nhìn nhận nỗ lực của Enji để xây dựng lại gia đình của thay vì sống trong quá khứ. . "

Khi lông mày của bạn nhíu lại, bà mỉm cười hơn và đưa tay ôm má bạn. "Mẹ biết điều đó rất khó để hiểu bây giờ, con yêu." Bạn quan sát mẹ chồng khi bà đặt tay lên bụng bạn.

"Nhưng đối với những đứa bé của con, không gì là không thể".

-

Hiện tại,bạn nhận ra mình đã hoàn toàn hiểu lời nói của Rei. Khi ngồi trước những tờ giấy ly hôn và bản sửa đổi mà bạn đã thực hiện chỉ đêm trước, bạn sẵn sàng loại bỏ tất cả chỉ vì bạn thấy thoáng qua nỗi đau mà Yukio sẽ trải qua nếu bạn quyết định ly hôn.

Một ngày khác lại ló rạng khi nhìn ra cửa sổ, một ngày khác để tìm ra điều gì sẽ tốt nhất cho bạn và con trai. Bạn vùi mặt vào tay mình, cảm thấy ngột ngạt và bị mắc kẹt. Vấn đề của bạn dường như không có giải pháp phù hợp.

Bạn có nên ở lại và tha thứ cho Shoto nhưng sống với phần còn lại của cuộc đời với nỗi lo liệu mình có thể còn tin tưởng anh không? Hay bạn sẽ ly hôn và bắt đầu lại cuộc đời nhưng đánh đổi bằng hạnh phúc của con trai bạn nếu bé hiểu nhầm lý do bạn chia tay bố nó?

"Y / n?"

Bạn nghe thấy giọng nói bị bóp nghẹt của Shoto trong hành lang. Khi bạn nhìn lên, anh mở cửa phòng khách. Sự nhẹ nhõm tràn ngập khi anh ấy nhìn thấy bạn ngồi bên bàn làm việc và anh hít một hơi thật sâu trước khi đi về phía bạn.

Shoto khuỵu gối xuống bên cạnh bạn và ôm bạn thật chặt. "Anh tưởng rằng em đã rời đi." Anh thì thầm, run rẩy khi anh ôm chặt hơn, rúc vào cổ bạn. Bạn thở dài và đặt một tay lên cánh tay anh, xoa nhẹ để anh thấy dễ chịu hơn. Nhưng anh không làm vậy. Hai người cứ như thế trong một lúc. Bạn ngẩn ngơ tự hỏi liệu đầu gối anh có ổn không khi giữ nguyên tư thế như vậy nhưng chồng bạn dường như đã quá mãn nguyện vì được ôm bạn.

Anh có vẻ thực sự ăn năn, bạn tự nghĩ khi gạt tóc khỏi mắt anh ta. "Sho? Giả sử em quyết định ở lại và giải quyết mọi việc giữa chúng ta, "bạn liếm môi và nhìn anh chăm chú," Anh sẽ làm thế nào để khiến em tin tưởng lần nữa? Hoặc quên đi những chuyện anh đã làm với em? " Nước mắt đọng trên mi khi bạn thừa nhận, "Bởi vì em đã suy nghĩ về nó .. và em không thể nghĩ ra bất cứ điều gì."

Shoto bắt gặp ánh nhìn của bạn và sau đó nhìn vào hư không khi anh chân thành cố gắng đưa ra câu trả lời. Cuối cùng, khi anh bắt gặp ánh mắt của bạn lần nữa, anh trông có vẻ khó khăn khi thú nhận, "Anh cũng không biết nữa, em yêu." Sau đó, anh ấy nắm lấy khuôn mặt của bạn, ôm bạn một cách thật tinh tế, ngón tay cái của anh chạm vào môi dưới của bạn.

Bạn chỉ nhìn chằm chằm vào anh, không thể phân biệt những gì để tin tưởng nữa. Shoto vòng tay quanh bạn một lần nữa, sợ rằng bạn sẽ biến mất nếu anh buông tay chỉ một giây. "Anh biết anh đã làm tổn thương em rất nhiều, anh biết tất cả là lỗi của bản thân và anh biết không có lời xin lỗi nào có thể làm vơi đi nỗi đau mà em đang cảm thấy bây giờ. Nhưng anh vẫn yêu em rất nhiều, Y / n. Anh thực sự vẫn vậy." Shoto thì thầm.

"V-và anh .." anh hít một hơi thật sâu và hôn lên vai bạn, đôi mắt nhắm nghiền lại khi anh  lẩm bẩm, "Anh sẽ để em đi nếu em quyết định giải quyết mọi chuyện bằng ly hôn." Shoto khóc nức nở và trái tim bạn đau nhói khi nhìn thấy người đàn ông bạn yêu thương tan vỡ. "Nếu em hạnh phúc hơn và nếu điều đó tốt hơn cho Yukio, thì," Anh nuốt nước bọt và cố tỏ ra kiên quyết với những gì mình sắp nói nhưng những giọt nước mắt rơi ra từ đôi đồng tử dị sắc và giọng nói ấp úng đã phản bội anh, "Anh sẽ để em đi."

Bạn rời mắt khỏi anh và lặng lẽ thổn thức. Shoto ôm má bạn và mong bạn nhìn vào ánh của anh. Anh ấy hít một hơi run rẩy và ngước nhìn bạn với đôi mắt đầy hy vọng.

"Nhưng Y / n, nếu vẫn còn cơ hội. Nếu em vẫn yêu anh, dù chỉ một chút, anh đang cầu xin em." Shoto thì thầm đứt quãng,đôi môi run rẩy và mắt van xin, "Làm ơn ở lại với anh được không?"

"Hãy giải quyết vấn đề này. Chúng ta đừng vứt bỏ gia đình này." Anh lầm bầm, nếm những giọt nước mắt mặn chát của mình khi chúng lã chã rơi nhiều hơn.

-

Bakugo đang nhìn chằm chằm vào thông tin liên lạc của bạn một lần nữa trong ngày, các ngón tay giật giật khi  anh cố ngăn mình nhấn nút gọi lần thứ một trăm.

Bạn đã không liên lạc với anh trong nhiều ngày và ngày mai là sinh nhật của Yukio rồi. Bakugo bắt đầu tự hỏi liệu tất cả những gì anh nghe ngóng vài ngày qua có phải là sự thật không. Rằng bạn và thằng khốn Icyhot đó đang 'nhóm lại ngọn lửa sau nhiều năm chung sống' hay một điều gì đó tệ hơn? Anh thậm chí còn nhìn thấy bạn xuất hiện trên những tờ báo lá cải ngu ngốc cùng với tên Icyhot như thể không điều gì xảy ra.

Đối với những người không biết, bạn có vẻ vừa trải qua một ngày khác với gia đình nhỏ của mình. Nhưng Bakugo hiểu bạn. Nhìn một lần là anh biết bạn đã trải qua những đêm thức trắng để khóc ròng. Chỉ cần một cái nhìn và anh có thể biết rằng bạn đang không ổn mặc dù bạn tỏ ra bình thường.

"Chết tiệt." Anh rủa thầm, bàn tay vuốt tóc đầy bực bội.

Bakugo thậm chí còn không biết bằng cách nào anh có thể đến được trước cửa nhà bạn. Khỉ thật, anh không nên hành động thiếu suy nghĩ như vậy, anh không muốn khiến bạn căng thẳng hơn những gì bạn đã phải chịu đựng. Nhưng anh không thể kìm hãm bản thân, anh chỉ muốn trực tiếp thấy bạn. Sau khi anh tự mình xác nhận rằng bạn quyết định quay trở lại với cái thằng khốn nạn đó, thì anh  sẽ không ngăn cản bạn. Nhưng nếu Bakugo biết đó là sự ép buộc hoặc ràng buộc từ chồng bạn, Bakugo sẽ không ngần ngại làm điều gì đó.

"Bakugo. Cậu đang làm gì ở đây?" Dòng suy nghĩ của anh bị gián đoạn khi cánh cửa trước được mở ra bởi Todoroki.

Bakugo nghiến chặt hàm khi cố nghĩ xem nên nói gì. Tao đến đây để gặp vợ của mày? Để xem mày có đang bắt cô ấy làm con tin không? :)) Chúa ơi, anh đang suy nghĩ thiếu thông suốt,điều mà rất ít khi xảy ra với anh. Với một tiếng thở dài, Bakugo hỏi, "Y / n đâu?"

Anh thấy mình cau có khi Todoroki nhìn lại vào trong một giây trước khi đóng cánh cửa sau lưng anh khi bước ra ngoài. "Em ấy bận." Shoto trả lời cộc lốc, khoanh tay "Cậu cần gì ở vợ tôi ?" Bakugo gần như chế nhạo suy nghĩ nhấn mạnh của mình, phải, bây giờ.

"Bakugo. Tôi biết cậu đang làm gì. " Todoroki lắc đầu. "Tôi biết cậu yêu Y / n. Cho dù đó là tình bạn hay hơn thế nữa, tôi không quan tâm. Nhưng Y / n sẽ luôn đặt gia đình của cô ấy lên trên hết và chúng tôi vẫn đang cố gắng hoàn thành công việc này, "Todoroki nghiến chặt hàm. "Vì vậy, nếu cậu thực sự muốn những gì tốt nhất cho cô , cậu nên từ bỏ ."

Bakugo day sống mũi, một nụ cười gượng gạo trên môi. "Nhìn này, thằng khốn. Tao không cố gắng gì cả. Tao chỉ ở đây để gặp Y / n."

Todoroki định trả lời thì cánh cửa bật mở. "Ồ tốt quá, câuh ở đây." Bạn nói, đứng sau Icyhot và cười toe toét với anh  như thể bạn đã mong đợi anh ấy từ nãy giờ.

"Chúng ta sẽ dùng xe của tớ hay của cậu?" Bạn hỏi Bakugo, giao tiếp bằng ánh mắt và cầu nguyện để anh ta hiểu được điều đó. May mắn thay, Bakugo đã ngận ra và lẩm bẩm, "Của tao. Nhanh lên và rời khỏi đây thôi. "

"Chờ đã-" Shoto nắm lấy cổ tay bạn, lo lắng hiện lên khuôn mặt điển trai của anh . "Em đi cùng cậu ấy à?"

"Chúng em sẽ đến trại trẻ mồ côi nơi em từng ở để Bakugo có thể gặp những đứa trẻ mà anh ấy sẽ nhận đỡ đầu. Hai đứa cũng sẽ mua sắm một chút cho các giải thưởng trò chơi vào ngày mai." Bạn nói và nở một nụ cười, hỏi, "Hôm nay anh sẽ không ngại đón Yukio từ trường và đưa con đến gặp anh em họ của bé ở Fuyumi-nee, phải không?"

Trước khi Shoto có thể trả lời, bạn đã mặc áo khoác và đeo ví lên vai. "Ừm, chắc chắn." Shoto ngập ngừng lẩm bẩm: "Mấy giờ em sẽ về nhà?"

"Em không biết. Nagano cách đó 3 giờ lái xe." Bạn nhún vai. "Có lẽ là khoảng nửa đêm?"

Shoto nghiến chặt hàm nhưng vẫn gật đầu, lẩm bẩm, "Được rồi." Bạn cũng gật đầu, nở một nụ cười mỏng manh với anh. "Anh có thể gọi cho em nếu anh cần bất cứ điều gì. Tất cả đồ của Yukio cho giấc ngủ tối nay đã được chuẩn bị trong túi của con ở cạnh giường ." Bạn đã không bỏ lỡ cách mà chồng bạn nhìn chằm chằm vào Bakugo khi anh ấy rướn người để hôn môi bạn.

"Đừng lo lắng, anh sẽ chăm sóc con trai của chúng ta." Shoto thì thầm dựa vào thái dương của bạn, cánh tay ôm lấy eo bạn. Bạn hơi cau mày và bước ra khỏi sự đụng chạm của anh ấy. "Cảm ơn. Chúng em sẽ bắt đầu ngay bây giờ. " Bạn lúng túng nói và đi đến xe của Bakugo.

Bakugo định làm theo thì chồng bạn gọi theo anh ta. "Và Bakugo, hãy chăm sóc vợ tôi." Giọng điệu nghiêm khắc của Todoroki khiến Bakugo chọc lưỡi vào má mình. Một nụ cười nhếch mép nham hiểm cong lên khi anh ta đợi bạn vào trong xe của. Ngay sau khi bạn vào , anh quay lại với Shoto và châm biếm,

"Tao làm như vậy chưa đủ với mày sao?" Phản ứng của Todoroki là khiến anh thích thú đến nỗi Bakugo không thể chỉ dừng lại ở đó. Vì vậy, trước khi quay trở lại xe của mình, anh nói thêm,

"Thư giãn đi. Tao sẽ chăm sóc tốt cho vợ mày, Icyhot. Tốt hơn bao giờ hết, đó là điều chắc chắn. "

-

"Nói cho tao biết chuyện gì đang xảy ra? Chúng ta thực sự đang lái xe đến Nagano? " Bakugo hỏi khi bắt đầu chạy ra đường chính. Khi bạn không trả lời, anh quay sang bạn và thấy bạn đang dựa vào ghế với đôi mắt nhắm nghiền. Nếu không phải vì biểu hiện nhẹ nhõm trên khuôn mặt của bạn, anh ấy sẽ gọi bạn lần nữa.

Thay vào đó, anh thở dài và sờ soạng nắm lấy tay bạn. "Có tao ở bên ,mày sẽ không sao đâu. " Anh đảm bảo với bạn. Bạn siết chặt tay anh lại và nhìn anh đầy hối lỗi. "Tớ xin lỗi. Vì đã lợi dụng cậu và nói dối. Tớ đang tìm một cái cớ để ra khỏi nhà và may thay, cậu đã đến rất đúng lúc. " Một tiếng cười ngắn ngủi thoát ra khỏi bạn khi bạn nhận ra, "Cậu dường như luôn làm như vậy. Thật kỳ lạ."

"Tao đã phát triển một cảm giác chết tiệt, đặc biệt đối với những rủi ro của mày." Anh  trêu chọc "Và đừng lo lắng về điều đó, không sao đâu." Bakugo thở dài và bạn nhìn thấy vẻ mặt cau có của anh ấy sâu hơn khi anh ấy hỏi, "Chờ đã, Yukio có biết hôm nay mày không đón nó không? Mày có muốn gọi cho nó trước không?"

Bạn gật đầu và lấy điện thoại của mình. Khoảng thời gian này, lớp học của con trai bạn đang vào giờ ra chơi. Hoàn hảo. Bạn gọi điện đến trường và hỏi cô giáo xem bạn có thể nói chuyện với Yukio không, vài phút sau, bạn nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ của bé và một nụ cười trên môi bạn.

"Mama." Bé thốt lên.

"Xin chào con yêu." Bạn đáp lại. "Nghe này, hôm nay papa sẽ đón con và đưa đến nhà bác Fuyumi. Mẹ muốn con gọi cho mẹ nếu con cần bất cứ điều gì, được không? "

"Vâng, mama. Mama có đi đến văn phòng của mình không?" Yukio hỏi, khiến Bakugo liếc nhìn bạn.

"Không phải hôm nay, con yêu. Mẹ chỉ cần làm một vài việc trước ngày sinh nhật của con. Nhưng mẹ sẽ đến đón con vào ngày mai sau khi con ngủ dậy và sau đó chúng ta sẽ đến tiệc sinh nhâth! " Bạn giả vờ phấn khích và tiếng cười khúc khích của Yukio cũng khiến bạn bật cười.

"Được rồi, con yêu mẹ." Thằng bé nói và bạn nắm điện thoại của mình chặt hơn trong tiềm thức khi bạn thì thầm "Mẹ yêu con".

Khi bạn kết thúc cuộc gọi và cất điện thoại vào túi, Bakugo hỏi, "Mày đã đi làm trở lại?" Bạn cười thật lòng với anh và nói, "Ừm, tớ đang lên kế hoạch. Vì bây giờ Yukio đã lớn hơn nên tớ có thể quay lại công việc của mình. May mắn là họ đã giữ lại phòng thí nghiệm cho tớ. "

"Làm ơn đi, công ty của mày có lẽ vẫn nuôi hy vọng rằng kỹ sư công nghệ chết tiệt tốt nhất của họ sẽ trở lại." Anh khịt mũi và bạn đảo mắt, cố gắng che đi vết ửng hồng trên má.

"Tớ rất vui được trở lại làm việc." Bạn thú nhận. "Tớ cảm thấy như thể kể từ khi cuộc hôn nhân của tôi tan vỡ, lấy lại sự nghiệp là một trong những điều khiến tớ muốn thức dậy vào buổi sáng ngoài việc trở thành mẹ của Yukio."

"Chà, thay mặt cho ngành công nghiệp anh hùng, chúng tôi rất vui khi có mày trở lại." Bakugo nói với một nụ cười tự hào, chìa tay ra với bạn.

"Bây giờ, mày có muốn cho tao biết chúng ta đang đi đâu không? Bởi vì tao đã lái xe vòng vòng được một lúc và tao bắt đầu thấy chóng mặt ". Anh hỏi, khiến bạn bật cười.

"Xin lỗi!" Bạn cười nhạo. "Nhưng thành thật mà nói, tớ không biết. Tớ chỉ muốn ra khỏi nhà vì Shoto đang khiến tôi phát điên với tất cả những lời xin lỗi và sự đeo bám mới này. "

Bakugo đảo mắt và thở dài. "Chà, chúng ta thực sự có thể lái xe đến Nagano. Ít nhất bằng cách đó, chúng ta sẽ không nói dối chồng của mày."

"Có chắc không? Hôm nay không có công việc sao?" Bạn yêu cầu. Sự thật mà nói, Bakugo đã rời bỏ công việc mà không cần thông báo chỉ để kiểm tra bạn và anh đã lên lịch để hoàn thành các báo cáo đang chờ xử lý về các nhiệm vụ mà anh đã thực hiện trong tuần qua.

Nhưng anh quay sang bạn và nhếch mép. "Phải." Anh ta nói, kín đáo tắt điện thoại và nhét nó vào sâu trong túi. "Tao đang đến thăm trại trẻ mồ côi mà mày đã lớn lên."

-------------------To be continue -----------------

2900 từ

Chap này bà au bắn hơn 6000 từ nên tui chia nhỏ ra

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top