Chapter 8

Bạn vẫn có thể nhớ rõ ngày cuối cùng của mình tại nơi làm việc. Đó cũng là một trong những kỷ niệm đẹp nhất mà bạn có với chồng mình.
Một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra từ bạn sau đó là tiếng cười nhẹ khi bạn thấy kết quả QC của dự án cuối cùng tốt hơn mong đợi. Bạn yêu công việc của mình rất nhiều. Bạn cảm thấy hồi hộp và tự hào mỗi khi làm được điều gì đó có thể giúp đỡ mọi người và hỗ trợ những anh hùng như chồng và bạn bè của bạn trong các trận chiến của họ. Bạn không thể kìm được nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt khi đeo thiết bị lên.
Nó trông giống mọi chiếc vòng tay khác nhưng chiếc này được làm từ tơ của nhện vỏ cây Darwin . Độ bền có thể sánh ngang với nhôm hoặc thép nhưng nó nhẹ hơn gấp nhiều lần, cảm tưởng như không đeo gì ở tay vậy. Ngoài việc nó trông khá đẹp và sang trọng ra thì nó mỏng đến mức bạn có thể dễ dàng giấu nó đi hoặc phối với bất kỳ trang phục nào. Bạn sẽ không bao giờ nghi ngờ rằng đó là một thiết bị, một khi được kích hoạt, có thể tác động lên các dây thần kinh cột sống để vô hiệu hóa trong ít nhất một giờ và tiêm cho ddoois phương một chất vô hiệu hóa quirk.
Bạn đã bị mê hoặc bởi phát minh nhỏ của mình đến mức thậm chí không nhận thấy Shoto bước vào phòng thí nghiệm cho đến khi anh ở ngay sau lưng , vòng tay qua eo bạn.
"Ai làm cho em cái đó?" Anh hỏi, vuốt tóc bạn trước khi hôn lên vai. Bạn giật mình một chút nhưng bình tĩnh ngay lập tức khi cảm nhận được mùi hương quen thuộc của anh . Bạn quay đầu lại để chạm vào môi anh trong nụ hôn ngắn và nụ cười ngọt ngào 'Em về rồi'.
"Anh và em đã làm." Bạn thì thầm , luồn ngón tay của mình qua phần tóc sau đầu anh . Khi anh để lộ ra một biểu cảm bối rối rất dễ thương, bạn cười khúc khích và cắn môi.
"Đây là thiết bị mới nhất của em. Nó vừa được thông qua QC và cấp phép sáng nay. Nhưng em không nghĩ rằng mình sẽ tái sản xuất. Em muốn nó là của riêng mình." Bạn lại cười khi cởi nó ra và xoay trong tay.
Shoto cũng cười toe toét khi nhìn vào thứ đó, ngạc nhiên trước tài năng của bạn. " Đó làm gì? Anh đã tham gia vào việc này như thế nào?" Anh hỏi, tựa cằm vào vai bạn.
"Đó là sự kìm hãm, đối với quirk và sức mạnh thể chất . Anh có nhớ mình đã nói rằng anh muốn em được an toàn hết mức có thể? Anh mong có thể bảo vệ em ngay cả khi anh không ở bên cạnh em ? " Bạn dừng lại để bắt gặp ánh nhìn của anh ấy.
Lông mày của Shoto nhướng lên khi anh ấy quay lại nhìn bạn. "Ừ .. nhưng-" Hơi thở anh đột ngột như dừng lại, mắt mở to. Todoroki nhớ lại cuộc trò chuyện đó. Và nếu anh nhớ không lầm thì đó là lần anh yêu cầu bạn nghỉ việc vì anh muốn tạo nên một gia đình với bạn.
"Chờ đã, em yêu- Em đang nói vậy ..?" Anh ta cứng người lại, xoay người bạn lại và nắm lấy khuôn mặt bạn. Đôi đồng tử dị sắc của anh bắt đầu mờ đi như những bong bóng hy vọng trong lồng ngực. Thực tế bạn có thể thấy có vẻ như chồng bạn đang bắt đầu suy nghĩ. Vậy nên bạn chỉ biết gật đầu, không thể kìm nén được khuôn mặt đang nở nụ cười toe toét trên môi.
"Đây là nó. Đây là dự án cuối cùng của em." Bạn thì thầm, nắm lấy một tay anh trên mặt mình để hôn lên đốt ngón tay của anh. "Em sẽ nghỉ việc."
"Có nghĩa là-?" Todoroki nhìn vào mắt bạn, tim anh ấy như muốn vỡ tung ra. Bạn lại gật đầu, lần này nước mắt lưng tròng.
"Chúng ta đang có một thiên thần nhỏ, Sho." Bạn hầu như không thể nói hết câu khi giọng vỡ ra thành tiếng thì thầm. "Em đang có thai." Và chồng bạn, bây giờ là cha của đứa con trong bụng, nhìn bạn hoàn toàn sốc.
Lần đầu tiên trong đời, bạn thấy Todoroki Shoto rơi nước mắt. Anh ấy khuỵu gối xuống, sờ cái bụng phẳng lì của bạn, bàn tay vuốt ve nó và vòng qua eo của bạn, thật nhẹ nhàng.
"Chúng ta sắp có em bé?" Anh hỏi lại, ngước nhìn bạn với đôi mắt đầy hy vọng. Khi bạn gật đầu lần nữa, anh ấy bật ra một tràng cười run rẩy, môi áp vào bụng của bạn. "Anh sắp làm bố." Anh tuyên bố một lần nữa, thực tế hét lên vì vui mừng khi anh đứng dậy để chạm vào khuôn mặt của bạn. Bạn bật ra cười khúc khích khi anh ôm bạn vào lòng thật chặt và bắt đầu đặt lên mặt bạn bằng những nụ hôn phớt, có vẻ như anh đang là người đàn ông hạnh phúc nhất hiện tại và anh vui mừng khôn xiết.
Dự án của bạn ban đầu được phác thảo dưới tên Yukio có nghĩa là ' sợi dây', giống với thiết kế của nó . Tuy nhiên, dự án ấy chưa bao giờ được cấp bằng sáng chế vì bạn quyết định giữ lại nó như một kỷ niệm cho quyết định từ bỏ sự nghiệp để trở thành một người mẹ và một người nội trợ tận tụy theo mong muốn của Shoto.
Yukio sau này đã trở thành tên của con trai bạn vì bé được sinh ra vào đợt tuyết đầu tiên của cuối năm đó. Người bảo vệ nhỏ của bạn đã ra đời.
Bạn chưa bao giờ nghĩ rằng bạn sẽ sử dụng phát minh nhỏ của mình với trường hợp này.
Bạn thực sự hy vọng mình sẽ không phải là vậy.
Nhưng khi bạn nhận lấy cú tát, như một bả năng,bạn lấy thứ từ cổ tay của mình, kích hoạt nó và vòng qua cổ cô ấy.
---
"Shoto đang ở đâu ?? Anh ấy ở đâu-" Momo tròn mắt khi tay bạn đặt lên cổ cô ấy. Cô thở hổn hển giữa câu nói khi cảm thấy có thứ gì đó lạnh và mỏng thắt chặt đường thở của mình. Momo rên rỉ, cảm thấy sức lực đang dần cạn kiệt.
"Tôi đã cảnh cáo cô rồi." Bạn sôi sục, thở hồng hộc khi thả tay ra và kéo lấy cổ áo khoác của cô. Momo không thể hiểu tại sao cô dường như không thể cử động, mắt ngấn nước khi cố gắng thở.
"Cô đã làm gì??" Momo rên rỉ, với lấy cổ tay của bạn một cách yếu ớt khi bạn dễ dàng kéo cô theo bạn qua bãi cỏ.
"Tiết kiệm hơi thở của mình đi. Tôi đang thương hại cô. Nhưng tin tôi đi, tôi sẽ không cần lâu như vậy để vượt lên trước cô đâu" Bạn khạc nhổ, phớt lờ những nỗ lực yếu ớt của cô để cào vào cánh tay bạn.
"Y / n!"
Bạn quay lại thì thấy Shoto đang đi ra từ cửa trước, bạn cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy anh ấy không còn bế Yukio nữa. Cảnh tượng đó sẽ khiến con trai bạn đau đớn và có thể bạn sẽ giết Shoto vì điều đó nếu anh ta ngu ngốc để Yukio nhìn thấy hoặc nghe thấy bất kỳ điều gì trong chuyện này.
"Vào nhà đi, Sho." Bạn nghiến răng nghiến lợi nói, thở mạnh khi Momo vừa nói với anh y, vừa ra hiệu cho chồng bạn đến cứu cô ấy. Bạn trừng mắt nhìn Shoto, không cho anh bước thêm bước nữa. Cuối cùng thì đó là tất cả những gì bạn thực sự cần để quyết định. Đôi mắt của Todoroki mở to, lướt qua giữa bạn và Yaoyorozu trong hoảng loạn.
Trước sự vui mừng của bạn và sự thất vọng cay đắng của Momo, Todoroki quay trở lại nhà với vẻ mặt đau khổ. Momo sau đó hét vào mặt anh ta, cầu xin anh ta, để 'về nhà' với cô ấy. Và sau đó, nhận lấy một cái tát từ bạn.
Cô ngã trên mặt đất một cách bất lực và bạn cảm thấy có chút tội lỗi trong mình. Bạn vừa kìm hãm quirk và sức mạnh thể chất của cô. Đây là chơi xấu, bạn biết điều đó. Nhưng cô đã làm cái quái gì vậy. Cô ta hú hí với chồng bạn sau lưng khi bạn đang ở nhà chăm con.
Và bây giờ, cô có gan đến nhà bạn và tấn công bạn? Như thể cô chưa từng thiếu tôn trọng hoặc làm tổn thương bạn đủ nhiều? Như thể bạn chưa từng cảnh báo cô ấy?
"Trả lại anh ấy cho tôi !!" Cô hét lên và bạn nhìn chằm chằm vào cô, bối rối.
"Trả lại anh ấy ?? Shoto vẫn là chồng tôi. Anh ấy chưa bao giờ là của cô." Bạn lẩm bẩm. "Cô không hiểu sao? Anh ấy đã lén lút làm chuyện đáng xấu hổ với cô suốt một năm và giờ muốn quay lại với tôi như chưa có chuyện gì xảy ra. Như thể hai người đã không dành cả năm trời để phản bội tôi vậy." Bạn bật ra một tiếng cười nhạt. "Làm sao cô còn có thể tin tưởng anh ấy? Làm sao có thể còn muốn anh ấy khi bây giờ chính anh muốn quay lại với cuộc sống như trước kia?"
Momo hét lên một tiếng như bị bóp nghẹt khi cố gắng lao vào bạn. Tất nhiên trong tình trạng hiện tại của cô ấy bạn dễ dàng tránh được. "Anh ấy yêu tôi! Anh ấy không còn yêu cô nữa!" Bạn thở dài và bắt lấy cánh tay của cô ấy khi cô ấy cố gắng đánh bạn một lần nữa.
"Đừng thao túng anh như cách mà cô từng làm với những người khác trong cuộc đời tôi!" Momo khóc khi đầu gối của cô ấy dường như mềm nhũn. "Đừng cướp đi mọi thứ của tôi! Đáng ra cô phải đứng về phía tôi! Không phải cướp đi những người tôi yêu! Tôi đã cho cô một mái ấm,một gia đình mà cô lại phản bội tôi!"
Bạn đã đỡ được cơ thể trước khi cô ấy ngã xuống đất. Momo khóc nức nở, nước mắt rơi xuống ướt nhẹp áo sơ mi khi cúi xuống dựa vào bạn. Bạn nuốt khan khi nhìn xuống cô, trái tim tan nát của bạn chỉ càng thêm đau đớn.
" Tôi phản bội .. cậu?" Bạn hỏi trong sự hoài nghi. "Tôi cướp lấy tất cả của cậu?" Một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi bạn khi vén những sợi tóc lòa xòa trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy. "Momo, anh chỉ yêu mình em thôi."
"Tôi luôn luôn chống lưng cho bạn. Bạn là người đã đẩy tôi ra xa .." Hàm bạn siết chặt và lỗ mũi của bạn bùng lên khi bạn kìm lại sự tức giận đang tuôn ra từ bạn. "Cô là người đã ngủ với chồng tôi." Những tiếng nức nở tuôn trào trong bạn khi bạn lặp lại, "và tôi chỉ từng yêu bạn."
Momo khóc nức nở khi bạn lắc đầu, nhìn cô ấy với ánh mắt bố mẹ luôn dành cho cô.
Với sự thất vọng.
"Cậu là người đã phản bội tôi. Và tôi không nghĩ rằng tôi có thể tha thứ cho cậu vì điều đó." Bạn tắt thiết bị vòng qua cổ cô ấy. "Không phải vì cậu ngủ với chồng tôi. Mà vì cô đã cướp đi một gia đình trọn vẹn và hạnh phúc của con trai tôi". Từ từ bạn đứng dậy, nhẹ nhàng buông cô ấy ra khi những tiếng nức nở tiếp tục tuôn ra từ hai người.
Chỉ khi đó, Momo mới hiểu được mức độ nghiêm trọng của mọi việc cô ấy đã làm với bạn. Sau đó, cô mới nhận ra rằng con quái vật trong câu chuyện của cô chính là .. cô. Ghen tuông, hơn thua,khao khát sự chú ý đã luôn đeo bám cô.
"Tôi đang trong quá trình ly hôn. Nếu lúc đó chồng tôi vẫn muốn cô, thì cô có thể có được anh ấy. Tôi không quan tâm." Khi bạn bước đi, ánh mắt của Momo vẫn dõi theo bạn, lẩm bẩm những lời mà giờ đây cô nghĩ bạn xứng đáng.
"Tôi xin lỗi." Cô giận dữ, cố gắng đuổi theo bạn nhưng thậm chí không thể đứng vững được. Tuy nhiên, cô vẫn khóc khàn khàn, "Y / n, tôi rất xin lỗi !!"
Bạn đóng cửa và bắt gặp ánh mắt đồng cảm của Kenshin-san. Bạn cố gắng tỏ ra ổn mặc dù cảm thấy như trái tim mình đã bị xé toạc lần thứ một trăm. "Vui lòng nhờ một trong những tài xế đưa Yaoyorozu-san về nhà." Bạn thì thầm trước khi vô hồn bước lên cầu thang.
Mắt bạn loé lên khi thấy bóng dáng chồng mình trên đầu cầu thang. Khuôn mặt của anh bị chôn vùi trong đôi tay của chính mình khi anh ngồi đó, khom người lại. Cơ thể của anh ấy run lên khi những tiếng nức nở thành tiếng tuôn ra từ anh.
Lần thứ hai trong đời, bạn chứng kiến cảnh Shoto rơi nước mắt. Bạn không còn đủ sức để tức giận nhưng bên trong bạn như bị đốt cháy bởi vì, anh ta đang khóc lóc thảm thiết vì cô ấy sao?
"Cô ấy vẫn ở trước cửa nhà. Nếu bây giờ anh ra ngoài thì có lẽ anh vẫn có thể gặp được và đưa cô ấy về nhà." Bạn lầm bầm, không buồn lau những giọt nước mắt đã rơi trên má khi cố gắng đi qua anh. "Đi đi, tôi với cô ta xong rồi."
Trước sự ngạc nhiên của bạn, anh dừng bạn trên đường đi của bạn, ôm lấy bạn khi tiếp tục khóc nức nở trước bạn. Đôi tay run rẩy của anh ấy nắm lấy hông bạn khi anh ấy bắt đầu xin lỗi rối rít.
"Tất cả là lỗi của anh." Anh thở hổn hển, cảm giác tội lỗi ăn mòn cả cơ thể. "Anh xin lỗi, Y / n. Anh rất xin lỗi. Em không đáng phải chịu những điều này." Bạn nhìn chằm chằm vào anh và lắc đầu khi thở dài. Khi bạn cố gắng rút ra, anh cố gắng níu kéo, ôm chặt lấy bạn như thể cuộc sống của anh ấy phụ thuộc vào điều đó. "Làm ơn, anh thực sự xin lỗi, Y / n. Anh biết có lẽ em sẽ không tin anh, nhưng anh vẫn yêu em. Rất nhiều."
"Anh đã nói là không còn nữa. Chỉ hơn một tuần trước. Anh quên rồi sao?" Bạn hỏi. Hàm siết chặt khi nhìn xuống anh và bắt gặp ánh nhìn của anh. "Anh đã nói, 'Tôi không còn yêu em nữa.' và khiến tôi cảm nhận được điều đó mỗi ngày kể từ hôm ấy. "
"Anh nói điều đấy mà không suy nghĩ gì, bởi vì anh muốn cho em cảm thấy những gì anh cảm thấy." Anh lắc đầu nguầy nguậy. "Nhưng anh hối hận rồi. Y / n, làm ơn?"
" Anh cảm thấy gì ??" Bạn hỏi một cách ngờ vực, nhìn mông lung về phía trước. Anh cảm thấy như bạn không còn yêu anh nữa? Cánh tay bạn buông thõng bên hông và chồng ôm bạn chặt hơn. "Và làm ơn làm gì, Shoto? Tôi đang ly hôn với anh. Đó không phải là điều anh muốn sao?"
"Không còn nữa." Anh rùng mình. "Anh
đã không nhận ra những gì quan trọng. Anh..Anh đã quá hồ đồ." Khuôn mặt Shoto nhăn lại, như thể việc diễn tả suy nghĩ của mình thành lời đang làm anh đau đớn. "Đột nhiên có Yukio. Và con trai chúng ta cần tất cả thời gian và sự quan tâm của bạn, nhưng anh cũng cần em!" Shoto sụt sịt và nhìn xuống.
"Sau đó anh và cô ấy bắt đầu tranh cãi về những điều nhỏ nhặt nhất, những trận đánh nhau ngu ngốc này cứ chồng chất lên nhau và điều tiếp theo mà anh biết, em luôn ngủ quay lưng lại với anh, từ chối sự đụng chạm của anh. Anh đã làm cái quái gì thế này? "
" Không được ngủ với người khác !!" Bạn hét lên, đẩy anh ta. "Chúa ơi, Sho." Bạn vùi mặt vào tay mình, cố nén lại tiếng nức nở. "Anh nghĩ rằng những trận cãi nhau đó không giết chết tôi? Anh nghĩ rằng tôi thích việc hai ta lên giường với những cuộc cãi vã không được giải quyết?"
"Anh đã quá ích kỷ, giờ anh mới nhận ra điều đó. Và anh rất hối hận vì đã làm tổn thương em trong suốt quãng thời gian ấy. Nhưng làm ơn đi, Y / n. Anh có thể thay đổi." Anh thì thầm, đứng thẳng và cao hơn bạn. Shoto ôm lấy khuôn mặt của bạn và muốn bạn bắt gặp ánh nhìn của anh. "Làm ơn, tha thứ cho anh. Đưa qnh trở lại, anh cầu xin em." Anh nuốt nước bọt thật mạnh và cúi xuống cắn lấy môi bạn mà không do dự.
Bạn đã không thể né đủ nhanh. Ngay cả khi bạn đã rút ra, anh vẫn giữ chặt khiến bạn không thể di chuyển được một inch. Nhưng bạn sẽ không mắc phải những sai lầm tương tự. Bạn quay đầu đi trước khi Shoto có thể hôn sâu hơn.
"Dừng lại, Shoto!" Bạn phản đối và ép mình ra khỏi tầm tay của anh ấy. Bạn hoàn toàn ngạc nhiên khi anh ấy bắt đầu lăn lộn, khuỵu gối và khóa tay quanh hông bạn.
"Không, không, không. Làm ơn, đừng bỏ anh, Y / n." Anh nói, thổn thức vỡ òa. "Đừng rời xa anh."
Tại thời điểm này, bạn đã đẩy anh ấy ra với tất cả mọi sức lực nhưng anh vẫn tiếp tục đeo bám và lấp lửng về việc muốn bạn quay lại như thế nào. Bạn sững người và cảm thấy máu mình đông lại khi nghe thấy một giọng nói nhỏ giữa những lời van xin và rên rỉ của chồng bạn.
"Mẹ?"
Bạn quay đầu về hướng nghe thấy giọng con trai mình. Trái tim của bạn gần như nhảy ra khỏi lồng ngực khi bạn nhìn thấy anh ấy đứng ở cuối hành lang, khuôn mặt đẫm nước mắt và bối rối, chú thỏ nhồi bông trong tay anh ấy.
"Con yêu." Bạn thở hổn hển, gần như xô nga Shoto khi bạn chạy đến bên cạnh Yukio.
"Mẹ đi đâu vậy?" Bé con thốt lên, sự sợ hãi hiện rõ trong mắt thằng bé khi bé chặt bạn. Bạn lắc đầu nguầy nguậy và lau má cho con, chỉ để nước mắt của bạn rơi xuống.
"Gì cơ? Không! Mẹ ở đây." Bạn sụt sịt. "Mẹ sẽ không rời xa con, được chứ? Mẹ sẽ luôn ở bên bé con, cho dù có chuyện gì đi nữa."
"Nhưng papa nói." Bé thút thít. Sau đó, tay bé đưa ra cho Shoto khiến bạn ngập ngừng quay lại nhìn chồng khi anh đi về phía bạn và Yukio một cách thận trọng.
"Papa, đừng khóc. Mama ở ngay đây, thấy không?" Trái tim bạn như vỡ òa khi thấy Yukio ôm bố và lau nước mắt bằng đôi tay nhỏ bé của mình.
"Papa có gặp ác mộng phải không?" Lông mày của Shoto nhướng lên trước lời hỏi thăm của cậu con trai 4 tuổi. Khóe miệng anh nhếch lên khi cố kìm nước mắt. Anh ấy cảm thấy như mình đang sống trong một cơn ác mộng thực sự ngay bây giờ với tất cả hậu quả của những hành động bốc đồng đuổi kịp anh . Anh vẫn giả vờ cười và nói, "Đúng vậy. Papa vừa có một giấc mơ tồi tệ. Papa xin lỗi vì đã đánh thức con, con trai."
"Không sao đâu, papa." Yukio nói với một nụ cười nhỏ trước khi quay sang bạn. "Mama, con ngủ trên giường của papa với mama tối nay được không? Con sẽ chia sẻ bé Bunny với papa để papa không gặp phải những giấc mơ xấu xí nữa."
Bạn cảm thấy cổ họng của khô lại. Bạn đã không đến phòng ngủ cũ của mình trong nhiều tuần, không ngủ chung giường với Shoto kể từ khi bạn nhận ra anh ta đã làm ô uế nó bằng cách đặt một người phụ nữ khác lên đấy. Nhưng Yukio chạm vào má bạn và hỏi, "Mama, làm ơn?" Vì vậy, mặc dù bạn cảm thấy đau đớn khi quay lại đó nhưng bạn đã nói có.
Shoto nhìn bạn gật đầu lia lịa và anh biết chính xác bạn đang nghĩ gì. Anh muốn nắm lấy tay bạn và tiếp tục cầu xin sự tha thứ của bạn nhưng bạn đã quay lưng lại với anh khi bế Yukio trên tay để đi vào phòng ngủ chính. Nước mắt anh ấy trào ra khi nhìn bạn và Yukio lên giường với anh lần đầu tiên sau một thời gian dài.
Bạn cố gắng vùi mặt vào tóc Yukio để không nhìn chồng mình, nhưng bạn vẫn thấy anh rùng mình khi nhìn chằm chằm vào bạn một cách khao khát. Cánh mũi anh phập phồng khi nước mắt chảy ra từ khóe mắt, qua sống mũi cao và xuống thái dương.
"Papa, không sao đâu. Mama ở ngay đây. Con ở đây." Yukio thì thầm, lại với tay lên để lau nước mắt cho cha mình. Bạn cắn môi khi nhìn con trai ôm chú thỏ nhồi bông trong tay bố, ngạc nhiên trước trái tim và sự ngây thơ của con. "Bây giờ, có cả bé Bunny nữa." Yukio nói thêm. Bạn đã nhanh chóng lau nước mắt và nở một nụ cười khi Yukio quay sang .
Cả bạn và Shoto đều nhìn bé nắm lấy cánh tay của bạn, kéo qua cơ thể nhỏ bé của mình cho đến khi tay bạn chạm vào phía của Shoto. Bạn thở hắt ra. Đôi mắt của Shoto lại ngấn lệ.
"Những cái ôm của mẹ là tuyệt vời nhất. Khi con gặp ác mộng, mẹ hãy ôm con cho đến khi con chìm vào giấc ngủ". Yukio thì thầm với một cái ngáp, quay sang bạn để rúc đầu vào cổ khi bé tiếp tục nói, "Những giấc mơ xấu xa sẽ không đến bây giờ đâu, papa. Mama và con sẽ không bỏ rơi papa đâu."
Shoto nhìn chằm chằm vào bạn khi bạn nhìn xuống Yukio với vẻ mặt đầy đau khổ. Một phần trong anh nuôi hy vọng rằng Y / n của trước đây vẫn ở đó ,dưới phong thái lạnh lùng mà bạn thể hiện ra ra. Rằng cuối cùng, Y / n của anh, cô gái đặt những người cô yêu lên trên bản thân mình, Y / n mà anh biết và yêu, vẫn sẽ chọn gia đình của này.
Bất chấp nỗi sợ hãi khiến Todoroki lo lắng, lần đầu tiên, nhờ sự bảo đảm của con trai và những cái ôm ấp của bạn, anh đã ngủ một giấc ngon lành.
Trong khi bạn ... thức cả đêm để nhìn hai người bao gồm toàn bộ thế giới của bạn.
Một lý do khiến bạn phải tiếp tục sống sống, lý do còn lại khiến cuộc sống của bạn trở thành địa ngục trần gian.
--------------------End chapter 8-----------------
4051 từ
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top