CHƯƠNG 9: CON MỒI
Căn biệt thự nhà tôi dạo này có thêm một thành viên mới: Ba của Minh Giang.
Ông trở về từ Mỹ với hai bàn tay trắng và tấm thân tàn tạ. Số tiền 50 triệu tôi chuyển cho Giang hôm trước đã biến thành tấm vé máy bay và chi phí đưa ông về.
Sự hiện diện của ông khiến Giang càng thêm áp lực chứng tỏ bản thân. Và "Vision Capital" – cái bẫy tài chính mà tôi và Quân giăng ra – xuất hiện đúng lúc như một chiếc phao cứu sinh vàng ròng.
Nhờ sự sắp xếp ngầm, Giang nhận được hàng loạt dự án freelance "thơm" từ các công ty ma. Hắn cày ngày cày đêm. Tiền bắt đầu đổ về tài khoản của hắn – những đồng tiền sạch do chính hắn làm ra từ năng lực chắp vá của mình.
Thay vì đưa cho tôi để trả nợ cũ, Giang dồn tất cả vào tài khoản đầu tư ảo trên web của Vision Capital. Hắn muốn dùng tiền đẻ ra tiền, muốn một ngày nào đó ném cọc tiền vào mặt tôi để rửa cái nhục ở rể.
Bữa cơm tối hôm đó, Giang đặt mạnh chiếc điện thoại lên bàn, màn hình sáng rực biểu đồ xanh lè.
"Ba mẹ xem," Giang nói, giọng đầy tự hào. "Con vừa chốt lãi đợt một. Lãi 30% trong vòng hai tuần. Số tiền này hoàn toàn là tiền con làm dự án. Con đã bảo rồi, thời của con tới rồi."
Tôi ngồi bên cạnh, lặng lẽ và miếng cơm trắng. Trong lòng thầm nhếch mép. Cứ dồn đi Giang. Anh càng tự tin đó là tiền anh làm ra, thì lúc mất trắng anh càng đau.
Khi túi tiền rủng rỉnh và cái tôi được vuốt ve, Giang bắt đầu chán nản với không khí lạnh lẽo ở nhà. Tôi – người vợ lúc nào cũng co rúm sợ hãi, ngoan ngoãn nhưng vô hồn như một cái xác không hồn – không còn đủ sức hấp dẫn hắn. Hắn cần một sự ngưỡng mộ mới, một luồng gió tươi trẻ.
Và hắn tìm thấy nó tại tiệc cưới của một người bạn đại học cũ.
Hôm đó tôi lấy cớ mệt không đi, Giang đi một mình. Trong bộ vest bảnh bao, phong thái tự tin của một "nhà đầu tư công nghệ", hắn nhanh chóng tăm tia được một cô gái trẻ ngồi cùng bàn.
Đó là Tuệ Nhi. Cô gái 22 tuổi, vừa du học Anh về, xinh đẹp, toát lên vẻ đài các của con nhà gia giáo nhưng ánh mắt lại ngây thơ như một chú nai tơ.
Giang tiếp cận Nhi bằng sự ga lăng từng trải. Hắn kéo ghế cho cô, lấy nước cho cô, và bắt đầu câu chuyện bằng những trải nghiệm "khởi nghiệp" đầy hào nhoáng.
"Anh tài giỏi thế này, chắc chị nhà tự hào lắm nhỉ?" Nhi hỏi xã giao.
Giang khựng lại một giây, rồi nhìn Nhi bằng ánh mắt sâu thẳm, pha chút buồn man mác: "Anh chưa có vợ. Anh mải mê sự nghiệp quá, ngoảnh đi ngoảnh lại đã ngoài 30, vẫn đi về lẻ bóng. Đôi khi cũng muốn tìm một người để chia sẻ, nhưng khó quá em ạ."
Lời nói dối trơn tru không chút vấp váp. Hắn giấu nhẹm chiếc nhẫn cưới vào túi quần từ lúc nào không hay.
Tuệ Nhi tin sái cổ. Cô bé bị cuốn hút bởi vẻ chín chắn, thành đạt và sự "cô đơn" đầy lãng mạn của Giang.
Họ trao đổi số điện thoại. Và từ đó, những cuộc hẹn hò lén lút bắt đầu. Giang dùng chính tiền lãi rút ra từ Vision Capital để đưa Nhi đi ăn nhà hàng Pháp, tặng hoa nhập khẩu. Hắn đang sống một cuộc đời trong mơ: Tiền bạc rủng rỉnh, tình nhân trẻ đẹp, vợ ở nhà thì sợ sệt nghe lời.
Tôi lờ mờ đoán được Giang có người khác qua mùi nước hoa lạ và những lần về muộn. Nhưng tôi không đánh ghen. Tôi bận rộn với việc thu lưới cùng Quân.
Tối thứ Sáu. Tôi đến văn phòng luật của Quân để bàn về giai đoạn tiếp theo: "Vòng gọi vốn VIP" – cú chốt hạ để lột sạch tài sản của Giang.
Vừa bước vào phòng, cơn mưa rào ập xuống khiến người tôi hơi ướt và lạnh run. Tôi hắt hơi một cái, cơ thể gầy gò co lại theo phản xạ.
Quân đang ngồi xem hồ sơ, thấy vậy liền đứng dậy. Anh không nói gì, lặng lẽ đi tới chỉnh nhiệt độ điều hòa tăng lên, rồi lấy chiếc áo khoác dạ của mình khoác nhẹ lên vai tôi.
"Ngồi đi. Đừng đứng đó kẻo cảm," giọng anh trầm ấm, không vồ vập nhưng đầy quan tâm.
Tôi ngồi xuống ghế sofa, cảm nhận hơi ấm và mùi hương gỗ tùng dễ chịu từ chiếc áo của Quân bao bọc lấy mình. Nó khác hẳn mùi rượu và mùi dục vọng nồng nặc của Giang. Nó sạch sẽ và an toàn.
Quân đi pha một tách trà. Anh cẩn thận thả vào đó vài bông cúc khô và một chút mật ong.
"Uống đi," anh đặt tách trà nóng hổi vào tay tôi. "Trà hoa cúc giúp an thần, dễ ngủ. Dạo này nhìn em hốc hác quá. Mắt thâm quầng cả rồi."
Tôi nâng tách trà lên, hơi nước bay lên làm mờ kính mắt. "Em ổn mà. Chỉ là... đôi khi nhắm mắt lại, em vẫn thấy sợ."
Quân biết tôi đang nói về điều gì. Anh biết về những đêm Giang say rượu và bạo hành tôi.
Anh kéo ghế ngồi đối diện, giữ một khoảng cách lịch sự nhưng ánh mắt thì như muốn ôm lấy tôi.
"Hạ này," Quân nói khẽ. "Kế hoạch đang đi đúng hướng. Giang đã cắn câu sâu rồi. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, em sẽ thoát khỏi địa ngục đó. Hãy cố gắng lên."
"Em biết. Nhưng nhiều lúc em thấy mình dơ bẩn quá Quân ạ. Em..."
Tôi nghẹn lời, cúi gầm mặt.
Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay đang run rẩy của tôi. Quân không nắm chặt, chỉ chạm nhẹ như một điểm tựa.
"Em không dơ bẩn," Quân nói, giọng kiên định chắc nịch. "Em là nạn nhân, và em là một chiến binh. Vết thương trên người em rồi sẽ lành. Còn sự dơ bẩn... nó thuộc về kẻ gây ra tội ác. Đừng bao giờ tự trách mình, Hạ ạ."
Tôi ngước lên nhìn anh. Trong ánh đèn vàng dịu của văn phòng, đôi mắt Quân sáng lên sự bao dung vô bờ bến. Anh không nhìn tôi bằng sự thương hại, mà bằng sự trân trọng.
Anh đứng dậy, đi tới tủ lạnh lấy ra một hộp vitamin. "Anh mua cho em cái này. Vitamin tổng hợp cho phụ nữ. Em nhớ uống đều đặn. Phải khỏe thì mới chiến đấu được."
Tôi cầm lọ thuốc, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Giang ép tôi uống thuốc kích dục để thỏa mãn hắn. Còn Quân đưa tôi vitamin để tôi khỏe mạnh.
Hai người đàn ông. Hai cách đối xử. Một người là địa ngục, một người là sự chữa lành.
"Cảm ơn anh, Quân," tôi mỉm cười, nụ cười thật lòng nhất sau bao ngày tháng tăm tối.
"Về nhà đi kẻo muộn hắn lại nghi ngờ," Quân tiễn tôi ra cửa, che ô cho tôi ra tận xe taxi. "Nhớ khóa cửa phòng ngủ cẩn thận. Nếu có biến, gọi anh ngay lập tức. Anh luôn để chuông 24/24 vì em."
Tôi gật đầu, ngồi vào xe. Nhìn qua kính chiếu hậu, tôi thấy Quân vẫn đứng đó dưới mái hiên, dõi theo chiếc xe cho đến khi khuất bóng.
Trái tim tôi, vốn tưởng đã chết lặng, bỗng đập lại những nhịp đập yếu ớt nhưng đầy hy vọng. Tôi biết mình không đơn độc.
Và ngoài kia, Minh Giang vẫn đang say sưa trong men say tình ái với cô nhân tình bí ẩn, không hề hay biết chiếc thòng lọng đang dần siết chặt vào cổ mình.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top