Chương 3
Hàn Thời nhìn trợ lý chật vật lôi hai túi đồ to đi, ánh mắt xuyên qua thân ảnh cậu ta, xuyên về sáu năm trước, nhìn thấy chính mình, cũng như thế, mang theo hai túi đồ to, mờ mịt đứng tại nơi phim trường ấy.
Nhiều lần rồi, mỗi lần đều là thế này, mỗi một lần đều thế này...
Trước đây như thế, bây giờ cũng vậy.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
"Hôm nay, nhiệm vụ của chúng ta cần các đôi vợ chồng tách ra để thực hiện!" Sắp xếp ổn thỏa phòng ở cho mỗi cặp vợ chồng trong làng du lịch xong, MC cười híp mắt, phát cho mỗi người một tấm thẻ nhiệm vụ.
Mưa tạnh trời trong, phỏng vấn riêng đã kết thúc, nhóm khách quý đều được mời đến phòng tiếp khách ở làng du lịch.
Hàn Thời quẫn bách trưng cả gương mặt đỏ bừng ra, ánh mắt mơ mơ màng màng, cả chặng đường đi không dám đối diện với Lịch Phong.
May là nhiệm vụ hôm nay buộc các cặp phải tách ra, chỉ chạm mặt chốc lát, hai người đã bị từng người đạo diễn của mình dẫn đi hai chỗ khác nhau.
Đạo diễn không rõ Hàn thiếu gia vì sao tự dưng mất hứng, chân bước mà như đạp trên băng mỏng, dọc đường theo Hàn Thời đi nhận nhiệm vụ vẫn không dám lên tiếng, mãi đến lúc đi tới phòng rút thăm rồi mới dám lấy can đảm giới thiệu, "Chủ đề hôm nay của chúng ta là... Niềm vui bất ngờ giữa vợ chồng với nhau."
Hàn Thời còn đang bận suy nghĩ chuyện vừa rồi, đỏ mặt lớn tiếng hỏi, "Niềm vui bất ngờ gì cơ?"
"Nghĩa là mỗi người nhận một phần công việc ngẫu nhiên, sau một ngày hoàn thành, chúng tôi sẽ căn cứ theo mức đột hoàn thành công việc của mỗi người mà phát tiền công, phần tiền công này ngài có thể tự do sử dụng! Muốn mua gì cũng được." Đạo diễn thầm phán đoán tâm tư tính toán, dè dặt đề nghị, "Có thể lấy số tiền này để mua quà tặng người yêu đó."
Hàn Thời giật mình.
Yêu cầu của đoàn ghi hình cực kì nghiêm ngặt, để chương trình đủ hiệu quả, trong lúc ghi hình nghệ sĩ không được phép chi tiền của mình ra, lần trước đi miếu Quan Âm, Hàn Thời muốn mua cho Lịch Phong một tấm bùa bình an cũng không được, lần này...
Hàn Thời mơ hồ nảy sinh một tí mong đợi, "Lịch Phong... Cũng sẽ mua cho tôi ư?"
"Đúng vậy đó!" Đạo diễn thấy Hàn Thời chịu hợp tác, an tâm lại, nhiệt tình làm quân sư, "Làng du lịch này có vài móng đồ lưu niệm có thể mua được! Đương nhiên, nếu cảm thấy quá bình thường không đủ mới mẻ, cũng có thể vào thôn tìm mua thử, tôi nghe nói chỗ này bán đồ thủ công mĩ nghệ rất nhiều, hẳn sẽ có không ít thứ đáng mua, tìm một cái gì đó mua tặng (*) Lịch Phong làm quà ha, coi như kỷ niệm."
(* Chỗ này Mạn tỷ ghi là Hàn Thời, mà tui thấy không hợp lý lắm nên tự ý sửa thành tên Lịch Phong nhe, ai có suy nghĩ khác có thể góp ý nè. Xia xìa <3)
Hàn Thời chỉ chần chờ một lát, kéo kính râm xuống, "Chỗ này có bán pháo hoa không?"
Đạo diễn đi theo nhất thời không phản ứng kịp, Hàn Thời nói, "Tôi... tôi định mua chút ít pháo hoa, tối nay phóng."
Đạo diễn không rõ suy nghĩ của Hàn Thời sao lại lướt nhanh như bay vậy, anh trai quay phim bên cạnh lại nghe ra được, cười nhắc nhở, "Phim của Lịch Phong, 《Khói lửa 》 sắp công chiếu."
Đạo diễn lúc này mới vỡ lẽ, lòng thầm khen Hàn Thời nói cho cùng đúng là kinh nghiệm tham gia chương trình thực tế rất phong phú, mua chút pháo hoa để tối phóng, vừa lãng mạn, vừa tạo hiệu quả truyền hình tốt, thêm nữa còn tuyên truyền giúp được phim mới của Lịch Phong, vội vàng cười cổ vũ, "Đúng đúng đúng! Cái này hay, pháo hoa chắc chắn có mà, Hàn Thời cố lên, xong công việc nhận tiền lương là mua được rồi!"
Khóe môi Hàn Thời hơi cong lên, trong lòng rất đắc ý.
Chương trình kì này mà lên sóng, xem ai còn có thể nói cậu và Lịch Phong chẳng có lãng mạn.
Tâm tình Hàn Thời tươi sáng lên, trên đường đi nhận nhiệm vụ còn huýt sáo mấy câu, trong lòng cậu đã bắt đầu tính toán xem tối nay phóng pháo hoa sẽ nói gì với Lịch Phong, mãi cho đến tận lúc nhận thẻ ghi nhiệm vụ...
"Đi làm cu li cho thợ gạch trong thôn." Mặt Hàn Thời không biến sắc, đọc từng chữ một, "Dỡ gạch từ xe tải xuống sau đó chuyển đến chỗ giàn giáo, mỗi viên gạch trả thù lao bảy xu rưỡi, làm vỡ một viên, bồi thường năm xu."
Bảy tám nhân viên đi theo, "..."
Hàn Thời nhìn đạo diễn, ỉu xìu nói, "Mấy người dùng quá trời tiền mời tui tới, mỗi lần là để tui làm gia súc đó hả?"
Các nhân viên công tác đều phụt cười, đạo diễn nhìn ra Hàn Thời không phải là giận thật, bình tĩnh lại cười giải thích, "Thật là chỉ có của ngài hơi nặng chút, nhiệm vụ bọn tôi sắp xếp cũng không khó khăn gì, đều chỉ là chăn dê này, nhổ cỏ dại vân vân, chỉ không ngờ ngài lại vô tình nhận cái này..."
Hàn Thời nhận lấy bao tay và mũ bảo hộ từ nhân viên công tác, "Lịch Phong thì sao? Ảnh rút trúng cái gì đó?"
Đạo diễn gọi điện hỏi một chút, đáp, "Làm thầy giáo một ngày cho trường tiểu học trong thôn."
Hàn Thời yên tâm, "Được rồi, dẫn tôi qua đó đi, không phải là chuyển đồ thôi sao..."
Bên kia làng, Lịch Phong đang dạy một tiết toán học cho đám học sinh tiểu học.
Bọn trẻ lần đầu được quay phim, đứa nào cũng thấy mới mẻ, tự giác chăm chú nghe giảng, công việc của Lịch Phong khát trôi chảy, giữa giờ học còn dư ra một khoảng thời gian, nhận một cuộc điện thoại cá nhân.
Mục Gia Ngôn lo lắng cho Hàn Thời, rốt cuộc vẫn liên hệ Lịch Phong.
Mục Gia Ngôn khách khí vài câu, sau khi xác định sẽ không ảnh hưởng tiến độ ghi hình mới nói, "Hàn Thời cậu ta không gây phiền cho cậu chứ?"
"Không có." Lịch Phong khựng lại, thấp giọng nói, "Trái lại là tôi, chưa trôi chảy quen thuộc lắm, có phần phỏng vấn kia không được tốt."
Mục Gia Ngôn cười cười, "Không sao cả, nếu thật có chỗ không tốt, tổ làm phim tự nhiên sẽ cắt thôi, chỉ là... Lịch Phong, cậu gần đây có xem tin tức giải trí sao? Về phần chương trình này của hai người."
"Chưa xem qua." Bộ điện ảnh của Lịch Phong đã sắp đến kì ra mắt, thời gian vốn rất chặt, để dành đủ thời gian cho chương trình thực tế, Lịch Phong càng phải chen nhét lịch trình muốn bể mất, nào có thời gian xem những thứ ấy. Lịch Phong nhíu mày, "Sao vậy?"
"Cũng không có gì, đều chỉ là việc nhỏ." Mục Gia Ngôn châm chước nói, "Chỉ phải... Hai người các cậu không phải đang tham gia chương trình thực tế này sao, thời điểm ly hôn, liệu chúng ta có thể..."
"Có thể." Lịch Phong đáp ứng thẳng thắn, "Sau này kéo dài nửa năm một năm đều có thể, tôi có thể tùy theo sắp xếp của bên cậu."
Mục Gia Ngôn thở phào một cái thật to, cảm kích nói, "Cảm ơn cảm ơn, thật xin lỗi, tôi đây vẫn còn lo cậu không vui."
Mục Gia Ngôn cảm kích là thật sự tận đáy lòng, trước khi làm hợp đồng kết hôn thì hai bên thật ra không sớm đặt ra ước định gì, nhưng Lịch Phong kiềm chế bản thân quá mức nghiêm ngặt, ba năm chẳng bao giờ xảy ra chuyện xấu gì khiến Hàn Thời lúng túng. Trái lại Hàn Thời, không thể tránh khỏi bị moi móc tin tức bày vẽ linh tinh, thường xuyên tuôn ra scandal với một số người đâu đâu. Chẳng nói đâu xa, chính tự Mục Gia Ngôn đây, ngay lúc Hàn Thời vừa ra mắt đã lén dùng loại chuyện này để tăng thêm độ nổi cho Hàn Thời đó thôi.
Bây giờ ngày ly hôn kéo dài thêm, không chỉ cần phải xin Lịch Phong sắp xếp công việc cho khớp, ngầm bên trong, đời sống cá nhân của Lịch Phong cũng phải tiếp tục giữ nguyên tình trạng hiện tại.
Lịch Phong vào cái tuổi này, có thể vì hợp đồng hôn nhân mà giữ mình trong sạch thế cũng rất không dễ, Mục Gia Ngôn bất đắc dĩ cười, "Hàn Thời là như vậy đó, muốn làm là làm, cũng chẳng quan tâm sắp xếp của người khác, lại thêm phiền cho cậu."
Lịch Phong không để bụng, "Tuổi cậu ấy còn nhỏ, thích mới mẻ, chuyện bình thường mà."
"Cậu ta thật cũng chẳng đơn giản chỉ vì mới mẻ." Chuyện chính nói xong, Mục Gia Ngôn do dự mà định nói đỡ, "Lịch Phong... Cậu đừng nghe người khác nói mò, Hàn Thời thật ra không giống người ta nói là làm việc không đàng hoàng không đủ bình tĩnh, cậu ấy thật ra... Rất một lòng, rất bảo thủ."
Bảo thủ...
Lịch Phong khựng lại, nhớ tới tiết mục phỏng vấn của Hàn Thời sáng nay, mỉm cười, "Xem biểu hiện nhìn không quá giống... Xem ra tôi không hiểu rõ cậu ấy lắm."
Mục Gia Ngôn nghe Lịch Phong cười liền biết đứa ngốc Hàn Thời này bình thường bị người ta túm chặt biên chuyện nhiều lắm, khiến Lịch Phong hiểu lầm.
Không trách Lịch Phong, loại tiểu thịt tươi có đủ nóng sốt, có người chống lưng như Hàn công tử đây, cho dù gắn mác có chồng, vẫn sẽ không thể tránh bị người bu bám ăn theo, ba người thành hổ, trong giới không ít người đều cho rằng cậu và Lịch Phong chẳng qua là chơi đùa thôi, dù là ai cũng sẽ không tin đứa ngốc Hàn Thời này đến bây giờ vẫn là trai tơ đây.
"Tin tức lá cải vân vân... Người ngoài giới thì không rõ được, cậu lại còn có thể không biết sao?" Mục Gia Ngôn cười khổ, "Tôi thật không phải muốn nói tốt cho Hàn Thời, cậu ấy thật sự là..."
Lịch Phong không cảm thấy Mục Gia Ngôn có gì cần nói xin lỗi, giữ mình trong sạch là chính anh tự nguyện, anh từ trước đến nay không muốn xin Hàn Thời cái gì, cũng chẳng hề cảm thấy Hàn Thời đã làm sai điều chi, Lịch Phong nhớ tới Hàn Thời dạo trước liên hệ mình nói gần đây lộ mặt không đủ, cho rằng Mục Gia Ngôn là muốn xin hỗ trợ, để leo lên đầu đề vài ngày, hiểu rõ đáp, "Yên tâm, trong khoảng thời gian này thông báo cá nhân có thể toàn bộ giao cho phía bên cậu."
Mục Gia Ngôn nghĩ càng nói càng sai, bất đắc dĩ cười, khách khí vài câu liền cúp điện thoại.
Lịch Phong ngắt máy, trợ lý của anh không nhịn được than phiền, "Ngày ly hôn đột nhiên kéo dài còn chưa nói, lại còn muốn biên lại phần tuyên truyền điện ảnh mới của ngài, cái tên đại diện này thật là..."
"Tai vách mạch rừng." Lịch Phong liếc mắt nhìn trợ lý, thản nhiên nói, "Chương trình thực tế là do tôi đồng ý, có phải cậu còn muốn quở trách luôn cả tôi không?"
Trợ lý ngậm miệng, Lịch Phong nhớ lại vừa nãy Mục Gia Ngôn nói cái gì mà tin tức về chương trình thực tế này, trong lòng lờ mờ thấy có gì không đúng, nói, "Tìm cho tôi một vài phần bình luận trên mạng về... Chương trình thực tế giữa hai tôi."
Trợ lý vâng dạ.
Lịch Phong không đi cùng lộ tuyến với Hàn Thời, ekip của anh không đặt trọng tâm vào việc giám sát và quản lý trên mạng, đến khi tin tức mạng được chuyển tới điện thoại Lịch Phong, Lịch Phong một mình xem điện thoại di động, im lặng một lúc lâu.
"Mệt chết rồi..."
Sắc trời dần tối, Hàn Thời cũng chẳng ngại bẩn, cụt hứng ngồi thụp dưới đất, dựa tường, cố sức gỡ bao tay ra, đau đến mức hít hà mấy tiếng.
Trợ lý Hàn Thời đến gần xem lại càng hoảng sợ, "Ông trời tôi ơi! Anh ơi hai tay anh toàn... toàn là bọng nước!"
"Phí lời!" Hàn Thời đau quá nhịn không nổi nữa bùng phát, làm được hai tiếng đồng hồ hai bàn tay quý giá của cậu đã mài ra bọng, hỏi lại thử, vậy mà mới dời không tới một ngàn viên gạch, tính luôn số gạch bất cẩn làm vỡ phải đền tiền, khó lắm mới kiếm được hơn năm mươi đồng, Hàn Thời tức tới mức bữa trưa cũng không ăn, cắn răng làm hết cả buổi chiều, hiện tại hai tay đã sớm nhìn không ra, Hàn Thời chẳng đoái hoài đến đau đớn, sốt ruột thúc giục, "Mau tính tiền! Tui còn chờ mua đồ đây này."
Đạo diễn đi theo cả ngày nay vẫn sợ Hàn Thời dứt gánh không làm, hiện tại như trút được gánh nặng, đi hỏi giùm Hàn Thời, chạy trối chết, lấy được một trăm bốn mươi đồng tiền công về cho Hàn Thời.
Hàn Thời đứng dậy phủi phủi đất, định đi mua pháo hoa, nhân viên công tác lại ngăn cản, bảo cậu phải xử lý vết thương trước, Hàn Thời chỉ đành bảo trợ lý đi mua, đầy đầu trợ lý hiện giờ chỉ có vết thương trên tay Hàn Thời, choáng váng cả đầu óc, lại hỏi mua bao nhiêu, Hàn Thời chửi tục mấy câu, lại cười, "Còn muốn ăn bớt? Mua hết mua hết, nhanh nhanh mua trở về đây."
Trợ lý vâng dạ đi ngay.
Hàn Thời gọi mọi người đang vây quanh lên thẳng xe bảo mẫu, lúc xử lý vết thương còn chẳng chịu ngồi yên, quay cửa xe xuống bắt chuyện với đạo diễn, "Xếp thêm mấy cái máy quay vô phòng tôi nữa! Bốn cái... À không, ít nhất sáu! Một hồi nữa phóng pháo hoa phải quay cho đẹp tí ha."
Đạo diễn và camera man buồn cười, luôn miệng đáp ứng.
Xử lý xong vết thương, Hàn Thời chẳng cảm thấy mệt mỏi, chạy về khoảnh sân nhà nhỏ cậu và Lịch Phong được phân đến, chờ Lịch Phong trở về.
Đạo diễn đi theo làm việc không tệ, trong phòng ngoài phòng đã sắp xếp thêm máy quay, Hàn Thời thật hài lòng.
Lịch Phong hôm nay cũng kiếm tiền, không đúng... Cũng mua cho mình gì đó ha?
Tiền kiếm được chắc chắn cũng chẳng bao nhiêu, cơ mà Hàn Thời không mấy bận tâm, cho dù chỉ là một cái nhẫn cỏ thôi, đó cũng là tấm lòng mà đúng không?
Hàn Thời nằm trên ghế dựa ngay cửa, khóe miệng không kiềm được lại cong lên.
Sắc trời hoàn toàn ngả đen, Hàn Thời nhìn xung quanh, rốt cuộc nghe thấy thanh âm của nhóm người Lịch Phong, vội vàng chỉnh lại sắc mặt giả vờ không quan tâm mấy.
Nhóm người Lịch Phong đi qua cổng rào, Hàn Thời ngước mắt nhìn từ trên xuống dưới Lịch Phong, thấy hai tay Lịch Phong trống trơn, do dự, chậm rãi ngồi thẳng người.
Lịch Phong nhìn hai bàn tay lấm tấm của Hàn Thời, lông mày nhíu lại.
Hàn Thời bâng quơ hỏi, "Anh hôm nay... Đi làm việc gì vậy?"
"Công việc của Lịch Phong hôm nay rất có ý nghĩa." Đạo diễn đi theo Lịch Phong cười nói, "Thay cho giáo viên dạy toán đang bị bệnh trong thôn dạy học cả ngày nay, hồi trước không biết, Lịch Phong thật giỏi toán, dạy rất ra dáng nha."
Hàn Thời chần chờ nói, "Cũng có... Tiền lương chứ?"
"Có chứ." Đạo diễn đi theo Lịch Phong càng nghĩ càng thấy nhóm của mình đã thăng hoa cả chủ đề hôm nay thật đã quá, nhịn không được liền khoe khoang, "Tròn một trăm đồng, chúng tôi quyên tặng ngôi trường đó rồi!"
Hàn Thời sững người một thoáng, gật đầu, "Nên... nên vậy."
Các nhân viên công tác theo Lịch Phong chốc lát đã tản đi, ánh mắt Lịch Phong từ đầu đến cuối cứ dừng mãi trên tay Hàn Thời, chờ người ta đi rồi, mới đến gần cúi đầu nhìn, nhíu mày, "Hai tay sao lại thành ra thế kia?"
Hàn Thời nhớ tới hơn một trăm đồng pháo hoa của mình, tâm tình lại nhảy nhót, cậu muốn tặng cho Lịch Phong một niềm vui bất ngờ, ngó trái ngó phải mà hỏi anh, "Thế... Anh có mệt không?"
"Không mệt." Lịch Phong còn muốn nói gì nữa, bên ngoài trợ lý của Hàn Thời đã lôi theo một túi đồ đi vào.
Hàn Thời nhảy vọt lên, chạy ra tiếp.
Trợ lý Hàn Thời mặt xám mày tro, ngượng ngùng, "Anh ới..."
Hàn Thời nhìn trợ lý kéo theo hai bao tải pháo kép, "..."
Hàn Thời không biến sắc mặt xốc lên một dây pháo kép mỗi viên to đùng, cứng ngắc hỏi, "Cái này cmn là pháo hoa?"
"Trong thôn thật sự không có chỗ chuyên bán pháo hoa, chỉ có pháo, chuyên cung cấp cho... Tiệc tùng trong thôn thôi." Trợ lý của Hàn Thời hận không thể tự sát tạ tôi, "Em em... Hiện giờ lái xe chạy về Bắc Kinh! Còn... Kịp không?"
Kịp cái beep!
Uể oải cả một ngày tất cả trào lên, Hàn Thời như đã mất hết sức lực, "Cậu đi nghỉ đi."
Trợ lý áy náy không thôi.
Hàn Thời nhìn trợ lý chật vật lôi hai túi đồ to đi, ánh mắt xuyên qua thân ảnh cậu ta, xuyên về sáu năm trước, nhìn thấy chính mình, cũng như thế, mang theo hai túi đồ to, mờ mịt đứng tại nơi phim trường ấy.
Nhiều lần rồi, mỗi lần đều là thế này, mỗi một lần đều thế này...
Trước đây như thế, bây giờ cũng vậy.
Hàn Thời kéo khăn đắp lên che mặt mình, ngồi tại ngưỡng cửa, chẳng muốn nói gì nữa.
Trợ lý Hàn Thời lúng túng đứng một hồi, thả đồ xuống đi mất.
Hàn Thời buồn bực không lên tiếng, trong lòng nghẹn một hơi không thở ra được.
Lịch Phong, vì sao theo đuổi anh cứ khó như vậy?
Sao mà cứ khó như vậy chứ?
Lịch Phong hoang mang im lặng một hồi, anh nhớ tới đã đáp ứng với Mục Gia Ngôn sẽ dời chuyện ly hôn sau nửa năm một năm nữa, định thương lượng vài câu với Hàn Thời.
Hợp đồng kết hôn là không thể lộ ra, Lịch Phong tắt micro cá nhân, cởi áo khoác canh đúng đắp lên vị trí camera có thể quay đến Hàn Thời, lại đi tới bên người Hàn Thời, vừa muốn mở miệng, chẳng biết vì sao, nhìn Hàn Thời ngồi xổm như thế, trong lòng Lịch Phong có chút buồn phiền, dằn xuống không đề cập tới chuyện kia nữa, vẫn là nên hỏi thăm xem tay cậu ta bôi thuốc thế nào rồi.
Lịch Phong không biết Hàn Thời vì sao lại khó chịu, suy nghĩ một chút mới thấp giọng hỏi, "Đau?"
Lịch Phong rất hiếm khi nói chuyện như thế với Hàn Thời, Hàn Thời vừa nghe một tiếng này, mũi đã xót xót.
Tay không đau, lòng mới đau.
"Anh..." Hàn Thời cúi thấp đầu, một lát từ dưới lớp khăn mới buồn bực nói, "Đừng che máy quay..."
Thanh âm của Hàn Thời quá nhỏ, Lịch Phong nghe không ra, "Cái gì?"
"Đừng che máy quay... Khó lắm anh mới dỗ em một lần, mở quáy quay ra đi..." Hàn Thời lau khóe mắt đã đỏ lên, giọng khàn khàn, "Để người ta quay được cảnh anh dỗ em, được không?"
Ngực Lịch Phong đột nhiên rất đau.
Hàn Thời cúi đầu, không nhìn thấy vẻ mặt Lịch Phong, môi cậu khẽ động đậy, mệt mỏi cười khan, không nói thêm nữa, không muốn khiến bản thân mất mặt thêm.
Antifan trên mạng mắng em thành cái gì rồi... Anh không biết sao?
Đối xử với em tốt một chút đi mà... Đừng khiến em nan kham nữa, được không?
Nếu không phải vì quá thích anh... Em đường đường là một cậu ấm, cần thiết phải giày xéo mình đến thành thế này sao?
Hàn Thời nhìn hai tay cọ tới toát bọng máu, gồng cổ, liều mạng kiềm nước mắt, mò lấy một điếu thuốc ra châm lửa, cúi đầu rít mạnh một hơi, mùi thuốc lá cay nồng xông vào phổi, xông đến hốc mắt cậu đỏ bừng.
Không trách Lịch Phong.
Anh lại không hiểu.
Cũng không thích mình.
Tới đây tham gia chương trình đều chỉ vì mình đu bám không tha, mới đồng ý chịu đựng hợp tác.
Còn có thể yêu cầu thêm gì chứ?
Lịch Phong nhớ lại hôm nay vừa thấy những bình luận trái chiều về Hàn Thời trên mạng, đến tận lúc này, rốt cuộc hiểu rõ.
"Xin lỗi." Lịch Phong hít sâu một hơi, "Tôi không có kinh nghiệm, khiến cậu khó xử."
"Không có gì, là tự em làm, không liên quan đến anh." Hàn Thời thở ra một hơi dài, nhét đầu thuốc lá vào chai nước không, lau mặt một cái, đứng dậy, "Em ra ngoài tản bộ một chút ... Ế! Ưm, ưm..."
...
"Á á á á á á á á á á!!!!!!" Cùng thời khắc đó, mấy nhân viên công tác trong phòng điều khiển camera đã kinh hãi quá mức, hét chói tai không ngừng, "Lịch thần đây là để làm chi á á á á á á á!!!!!"
Trên màn ảnh, Lịch Phong nắm cả phần hông của Hàn Thời, nửa ép buộc, cúi đầu hôn lên môi Hàn Thời.
Trên màn ảnh theo dõi lớn, trong khoảnh khắc Lịch Phong nhẹ nhàng thả Hàn Thời ra, Hàn Thời mở to hai mắt, độ kinh hãi chẳng thua gì nhân viên công tác.
Lịch Phong ngước mắt, nhìn về phía màn ảnh, nhân viên công tác trong phòng điều khiển lại càng hoảng sợ, một giây kế tiếp...
Một giây kế tiếp, sáu chiếc máy quay mà Hàn Thời cố ý xếp thêm đã toàn bộ phát huy công dụng, Lịch Phong liếc mắt đã nắm hết vị trí của mấy chiếc máy quay, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm, nháy mắt nắm được góc độ quay chụp tốt nhất, đứng dậy, đỡ lên Hàn Thời miệng hùm gan sứa, chân đã hơi nhũn ra, một cánh tay đệm qua sau lưng cậu, đè Hàn Thời tựa vào bức tường loang lổ phía sau, cẩn thận tách mở hai tay bị thương của Hàn Thời, cúi đầu hôn lên.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top