;offgun; - /vũ trụ ngừng trôi/
lowercase oochalf textfic half longfic…
lowercase oochalf textfic half longfic…
Khi ta đôi mươi, nhiệt huyết cháy phừng, cảm xúc dạt dào thúc đẩy chúng ta chạy tìm tinh quang lấp lánh mang tên tình yêu.Khi ta đôi mươi là những vết xước chạm trổ nơi con tim, là những đau lòng chẳng thể xoa dịu, là những lần trốn tìm không thể đếm siết.Cô viết lại và lưu giữ ở đây, khoảng khắc rung động, tổn thương, chữa lành... Chỉ để nhắc mình vì cuộc sống là một hành trình dài cháy khét khó quên!…
Rich Kids…
nothing.…
Ai đó-Mộc tô Lýlink truyện dịch: https://hoptacxauonn.wordpress.com/category/moc-to-ly-ai-do/(BẢN CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA NHÀ DỊCH, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI ĐÂU)…
Ngắn gọn thôi! :ĐI BỤI!…
Nhật kí của Trang.…
- Shou Tenkubashi Không Biết Cách Giao Tiếp- Tác giả: RavioliWraught- Link ao3: https://archiveofourown.org/works/56858593- Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả vui lòng không mang đi đâu. Mọi người có thể vào đường dẫn để ủng hộ tác giả.- The translation has been authorized by the author, please do not take it anywhere. Everyone can follow the link to support the author. Thank you. Tóm tắt:"Vậy... cậu đang làm gì thế?" Gunji hỏi, những ngón tay vô thức đan vào nhau-thói quen quen thuộc mỗi khi cậu trở nên bồn chồn. "Tớ chỉ muốn được ở gần cậu." Hoàn hảo. Gunji khẽ cứng người. "Và... tại sao lại như vậy?" "Bởi vì tớ thích cậu." Shou mỉm cười, chắc chắn rằng lần này cậu đã chạm đến trái tim người kia.…
Lee Sangwon, đối với Zhou Anxin có thể gọi là tình đơn phương đầu. Lần đầu thấy anh qua màn hình, Anxin cảm thấy anh thật ngầu quá đi mất, nhảy cũng thật là tài, mặt mũi cũng xán lạn. Nhưng đối với thế giới của cậu thiếu niên đó, Lee Sangwon cũng chỉ là một cái tên lướt qua trong phút chốc. Cho đến ngày vị thần tình yêu trên trời cao kia, bỗng nhớ ra còn một mối lương duyên năm nào mà ngài đã bỏ quên mất.Ngay từ điểm bắt đầu đã khác biệt. Anxin vẫn còn hơi mông lung với quyết định rời xa gia đình ấm áp của mình, đến một vùng đất mới và tìm lại ánh sáng rực rỡ năm nào trên sân khấu mà em đã quên mất mình để đâu. Còn Sangwon, anh muốn thực hiện lời hứa, ước mơ của chính anh từ thuở mười mấy đôi mươi, viết cho giấc mộng năm nào một cái kết viên mãn rồi đặt bút viết tiếp một chương mới trong đời.Trong một dòng thời gian khác, có lẽ Lee Sangwon và Zhou Anxin chỉ là hai cái tên lướt qua đời nhau, tuy biết đối phương có tồn tại nhưng chẳng tìm thấy một giao điểm nào. Nhưng thần tình yêu muốn sửa chữa lại sai sót năm đó của mình, ngài nối lại đoạn tơ hồng đứt đoạn năm nào. Sợi chỉ dẫn lối cho hai kẻ người phàm bước vào đời nhau, và ngay khoảnh khắc lần đầu họ nhìn nhau, Anxin nghĩ mũi tên của ngài đã chính xác xuyên qua lồng ngực em.…
um... lần đầu viết mong mọi người ủng hộở đây có đam…
Một vài câu chuyện "nhẹ nhàng" dành cho hai người tớ thương yêu._Just for Yuta and Mark_…
Khi người quái dị viết ra tác phẩm quái dị.... Có thể nói đây là tác phẩm đầu tay của tớ , khi tớ nghe con bạn hủ nữ kể về truyện qq gì mà nó viết mà tớ không nhớ nữa :3 Truyện này chắc chắn sẽ có một số lỗi, mặc dù tớ đã chuẩn bị tất cả một cách kĩ càng nhất. Các bạn khi đọc nếu thấy có phần thiếu logic hay sai lỗi chính tả thì có thể cmt vào giúp mình để tác phẩm đầu tay này được hoàn thiện nhất có thể nhé.Lời cuối chúc các bạn có những khoảnh khắc đọc truyện vui vẻ. Long Thành, ngày 23 tháng 6 năm 2016…
Mối tình của tôi và anh trắc trở đến mức tôi nghĩ mình sẽ bỏ cuộc:)…
Đoản nhỏ thoii…
Thanh xuân của chúng ta là gì? Là những ngày cùng nhau tắm mưa trên con đường đến trường quen thuộc, là cùng nhau lén giáo viên ăn trong lớp, hay những lần trèo tường trốn học đi chơi. Truyện sẽ là những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, là những câu đối đáp của bạn nữ chính và nữ chính dở hơi!…
Tận thế đến tới mông rồi cơ mà không hiểu sao vẫn có chi tiết cẩu huyết trong này ạ :))))Tác giả: Là tôi 🙂 Đừng mang đi nơi khác mà chưa có phép…
về những cảm xúc của bản thân...cũng có thể là những phút ảo tưởng làm cho bản thân cảm thấy vui vẻ hơn, mình chỉ viết để đấy thôi hi vọng là sẽ không ai đọc được những dòng ngu ngốc bên trong.…