Chuyện là chàng Kang Daniel hai mươi mốt tuổi chưa từng chính thức yêu người nào đã cảm thấy rung động với một người. Người đó dĩ nhiên là Hwang Minhyun rồi! Câu chuyện này ngôn ngữ có hơi trẻ trou mong mọi người chấp nhận ( ' ∀ ')ノAuthor: Chouu (Blue Moon)DO NOT BRING OUT WITHOUT PERMISSION !!!…
"Mắc cái mẹ gì mà hỏi quài vậy?""Do em thú vị, anh thích em mà."Thú vị mả cha nhà anh. Nụ cười trên mặt Youngjae tan biến gần như ngay lập tức, nét mặt cậu dần đanh lại. Một ánh mắt hình viên đạn từ vị trí của Choi Youngjae gửi tới Shin Junghwan, với mục đích cảnh cáo đừng đi quá bất cứ một giới hạn nào nữa.Vẻ mặt dần không thể quan tâm hơn, Youngjae cất giọng với sự khinh ghét chẳng chút giấu giếm,"Bữa xém đi bán muối mà vẫn chưa chừa thật hả, hay chính vì vụ đó nên giờ đầu anh có vấn đề?"Lời nói như nhát dao đâm thẳng của cậu chẳng làm Junghwan bối rối một tẹo nào, khóe môi anh càng nhếch lên cao."Một người giây trước thì bảo ghét cay ghét đắng anh, giây sau lại nhảy từ tầng bốn mươi để cứu mạng anh, anh sợ bản thân sẽ khó cưỡng lại lắm."__________________________________________Youngjae cố gắng cứu mạng Junghwan và đã hối hận ngay khi họ chạm mặt nhau lần nữa vào Giáng sinh. °𝒂𝒖: 𝗻𝘆𝘂𝗽𝗽𝗮𝗻𝗴𝘇 on ao3°𝒕𝒓𝒂𝒏𝒔𝒍𝒂𝒕𝒐𝒓: 𝘄𝗲𝗺𝗲𝘁𝗮𝘁𝟵𝟱*bản dịch đã có sự cho phép của tác giả gốc…
Hongjoong phải giải quyết những việc mà anh không hề mong muốn, chẳng hạn như việc gặp gỡ một chàng người cá dễ thương trong bể bơi của mình và cuối cùng anh cũng có tình cảm.Top! Hongjoong.Bottom! SeonghwaTruyện được dịch dưới sự cho phép của tác giả ^^…
thể loại: dark, ma thuật, non-romance.summary: 8shorts cùng phù thủy điều ước Seonghwa, chủ nhân tiệm cầm đồ Dream [Mộng].warning: siêu dark.all credit to me, do not reup, trans ver, translate or something like that!…
những đoạn imagine bạn x treasure vì không ai đánh thuế trí tưởng tượng cả ✨tất cả đều là chất xám do tớ nghĩ ra. vui lòng không đem đi đâu khi chưa có sự cho phép của tớ…
Jung Wooyoung bị thách tỏ tình crush của mình để rồi sau đó cậu lại là người bị chú ý ngược lại, Jung Wooyoung hối hận nhưng hình như mọi việc đã quá muộn màng rồi?…
Pairing: Junghwan x YoshiCategories: sinh viên x sinh viên, đại học, HE, fluff, pretend cpWarning: OOCSummary:"...Even if I live countless times, once again.Won't appear, wouldn't even disappearIt was such a love to me..."…
Author: Tiệm Bánh Bao Mật Ong Số 805Pairings: Onghwan, (!slight) NielwinkRating: GCategory: ngụ ngôn, thú cưng, ngọt, hường, cute moe kawaii =)))Disclaimer: tác giả chỉ sở hữu cốt truyện, không sở hữu nhân vậtSummary: "Có một anh mèo mun ôm nỗi tương tư với em chuột béo."…
"Sao Youngjae không tham gia buổi thử vai?""Vai Hoàng tử Bạch Mã á?" cậu hoang mang hỏi rồi lại cười nhẹ. "Tiền bối, em không thể nào đọ lại anh cho vai diễn đó được.""Không." Junghwan cắt ngang. "Ý anh là Lọ Lem. Sao em không thử vai?"Youngjae nuốt khan một tiếng, cổ họng cậu khô lại trước khi bập bẹ vài chữ."Vì em là nam...?" "Đã là 2025 rồi mà, Youngjae." Junghwan thở dài nhưng ánh mắt vẫn giữ nét sắc bén, gần như đáng sợ. "Lọ Lem là nữ hay nam thì cũng không còn quan trọng nữa.""E-Em không-" Cậu lại thở hổn hển."Em không nghĩ mình trông sẽ đẹp khi mặc một chiếc đầm..."_____________________Câu chuyện về biên kịch Choi Youngjae trở thành Lọ Lem trong chính vở kịch mùa đông của mình. °𝒂𝒖: 𝗻𝘆𝘂𝗽𝗽𝗮𝗻𝗴𝘇 on ao3°𝒕𝒓𝒂𝒏𝒔𝒍𝒂𝒕𝒐𝒓: 𝘄𝗲𝗺𝗲𝘁𝗮𝘁𝟵𝟱*bản dịch đã có sự cho phép của tác giả gốc…
Hồi Kim Eunbyul tốt nghiệp trung học cơ sở, cô vô tình bị kích ứng mạnh gây ra thương tích nghiêm trọng, vậy nên cô tạm thời không thể nói ra tiếng, thành một bé câm.Vừa vào trung học phổ thông, năm đầu tiên, cô vẫn chưa thể mở miệng nói thế nên thành dị loại, thành một đề tài bàn tán và châm chọc, đưa tới vô số kì thị từ bạn học trong lớp lẫn mọi người.Rồi năm sau, năm lớp 11, cô gặp được một người, một nam sinh đẹp trai vô cùng, cử chỉ ưu nhã, chuẩn mực, là nam thần trong trường học, là đối tượng thầm mến của các nữ sinh, tên So Junghwan nhưng đối với Eunbyul mà nói, Junghwan là người đầu tiên che chở bảo vệ cô, cười với cô, giảng đề cho cô, cùng cô ăn cơm trưa.Thời niên thiếu niên mập mờ mãnh liệt mà mông lung, năm lớp 11 ấy, trong nhật ký của Kim Eunbyul tràn ngập ba chữ 'So Junghwan'.Cô không cầu mong xa xôi rằng Junghwan thích mình, chỉ là không nghĩ tới, năm lớp 12 ấy, lại vô tình bắt gặp 'diện mạo chân thật' của cậu ở hành lang.Dưới vẻ bề ngoài ưu nhã thanh khiết lại văn nhã bại hoại, cậu bất cần đời cười thành tiếng với đám bạn bè của mình, nói -"Con nhỏ câm đó đã bắt đầu thích tao rồi, đánh cược dừng tại đây, ở với cậu ta quá chán rồi."Eunbyul không thể nói chuyện, nhưng vẫn có thể khóc.Từ đó về sau, cô không cho cậu thêm một cái nhìn nào nữa.Mãi cho đến khi đại thiếu gia So giễu cợt, nóng nảy, trào phúng, lật bàn, xin lỗi, thậm chí còn làm đủ các loại hành động tự mình hại mình, cuối cùng vẫn vô dụng. Cậu không thể không quỳ một gối trước mặt Eunbyul, hốc mắt đỏ bừn…