[Long Vân Lân Nguyệt] Ngược sáng
"Mẹ nó, cái thằng này bị cái gì ấy nhỉ? Cứ làm người ta thấy kỳ kỳ."…
"Mẹ nó, cái thằng này bị cái gì ấy nhỉ? Cứ làm người ta thấy kỳ kỳ."…
"Gregory hả? Xem ra cậu kẹt lại ở đây nhỉ?""Freddy đồng ý giúp cậu? Cũng không lạ lắm" "Vanny? À phải rồi, nhớ tránh xa ả đó một chút.""Cậu hỏi tại sao tôi biết nhiều vậy à? Hmm, nói thế nào bây giờ.... Cứ cho là tôi rất có kinh nghiệm đi.".Hơn ba mươi năm dài đằng đẵng, là để đợi hừng đông.…
Lân lờ đờ mở mắt, tay quờ quạng định ôm cái eo quen thuộc của Long như mọi khi.Nhưng mà...Ủa? Eo đâu? Sao toàn lông là lông thế này?…
trai tồi x trai ngoanhappy valentine's day nghiêm cấm không đem fic ra múa trước chính quyền, mọi tình tiết trong truyện là hư cấu, ooc!…
first time abo…
kh khác gì bản cũ, nhưng bản cũ bị j đó tui kh thêm dô list cho dễ kím dc nên tui up lại cho đỡ trôi, ai chưa đọc thì có thể ngó thử…
Hmm đọc đi rồi biết…
Duy Lân không còn muốn lấy xoa đầu làm phần thưởng cho nó, cậu muốn đây trở thành điều hiển nhiên mỗi khi cậu gặp Long.______________________________________________________OneshotNgày viết: 20/02/2026…
inspired by 'nhiều hơn' - low gwarnings: ooc, lowercase. cân nhắc trước khi đọc.…
"về những chuỗi ngày ngọt ngào của quả nho cầu vồng ở xứ sở hạnh phúc không một bóng người."***warning: lowercase.…
Lân ốm rồi.…
Tôi là một cô gái đến từ thế kỉ 21, vào một ngày nọ phát hiện mình đã xuyên không vào Harry Potter. Và gánh trên vai một sứ mệnh nặng nề. Ôi ! Mệt quá đi. --------Đây là sản phẩm đầu tay của mình và mình cũng không giỏi văn, mong các bạn thông cảm. Mình sẽ ra chương mới sớm nhất có thể. Start : 9/9/2021Finish : ?/?/?…
"Không phải trái đất đâu. Là tôi bị cậu hút đấy, đồ ngốc ạ."…
Múa cho đến khi nào hai bố lò vi sóng…
Truyện này tui chỉ viết tiếp P3 do p1,2 tui bị mất nick (p1,2 ở tài khoản tên là my_ angel_hope nha)🍀🍀🍀#Andy…
Cop từ nhiều nguồn để tiện học tập…
tớ là đặng đức duy, tớ là sứ giả hoà bình.…
Chúng ta mất 4 năm cấp 2 để kì vọng vào 3 năm học cấp 3. Chúng ta mất 3 năm cấp 3 để khát khao về 4 năm đại học. Chúng ta mất 4 năm đại học để nhớ về 7 năm trung học. Cuối cùng chúng ta mất cả đời để tưởng niệm về tuổi trẻ của chúng ta...…