Cậu bé không biết mình là ai. Sinh ra vốn không giống sinh linh của mạnh đại lục Cửu Trọng, vốn đã có sẵn ý thức có thể giao tiếp với mọi loại sinh linh nhưng không nhớ bản thân là ai. Từ đó bắt đầu tu luyện để tìm ra chân tướng. Sau khi biết mình là ai, tìm hiểu rõ nguộn ngành của thế giới cậu quyết định sáng tạo ra quy tắc riêng để đứng trên đỉnh cao hướng đến sự bất tử.…
Truyện kể về cuộc sống của Lan Vy-một cô gái xinh đẹp nhưng sống dưới thân phận một đứa con trai.Cô đã yêu thầm Quốc Khánh suốt 7 năm qua khi cô và người mẹ nuôi sống và làm việc tại gia đình Khánh,cô luôn ao ước được anh nói lời yêu với mình nhưng Khánh luôn luôn thờ ờ,lạnh nhạt với cô khiến cô lúc nào cũng cảm thấy tự ti về chính tình yêu cô dành cho anh trong nhiều năm qua.Từ khi cô học tại lớp 12D1 cùng với 20 chàng trai dữ tợn,họ đã cho cô những giây phút tình bạn đẹp đẽ và tình yêu ngọt ngào Khải dành cho cô.…
#dammy #doanvan #heĐam mỹ, 1x1 Tác giả mạng bệnh tâm lý thụ x Ông chủ tiệm cafe côngVăn án: Giang Thanh Yến trong một lần bị chuốc say thì vô tình lên giường với một người xa lạ. Còn bị người ta tìm đến cửa đòi cậu chịu trách nhiệm??? Cố Sầm x Giang Thanh Yến…
Nhân gian có niềm vui nhưng cũng có lệ sầu. Kì lạ khi hạnh phúc cũng ở nhân gian mà đớn đau cũng trong nhân gian. Dưới đây là những truyện xưa tích cũ lão nhân gia ghi chép lại.…
Em có một giấc mơ, đó là mỗi sáng thức dậy được nhìn thấy anh nằm bên cạnh, chỉ cần nhẹ nhàng bình lặng, sống một cuộc sống hài hòa. Không có thế giới điên đảo này, không có môn toán cao cấp, không có kì thi đại học năm ấy, cũng không có suy tính gì về tương lai. Một lúc nào đó, em mong được nhìn thấy anh.Rồi em cũng đã thấy, thời gian lúc đó muốn ngưng đọng lại, đông cứng như tảng băng, nhưng anh lướt qua em, rồi đi mất. Có lẽ, ai cũng vậy. Cũng nên có cuộc sống riêng, công việc bận rộn phải làm. Thực sự em không là gì, không là ai mà để có quyền sáo trộn thứ đã vốn đi vào quỹ đạo, một lí lẽ bình thường của thế giới này.Chúng ta không ai đúng, không ai sai, chỉ có mối tình đầu trong mỗi người luôn là tín ngưỡng đẹp nhất, luôn là hoàn hảo, hoàn hảo đến mức ai cũng muốn gìn giữ không cho thứ gì khác vấy bẩn, sẽ rất để tâm đến tình cảm đối phương, để tâm từ những thứ nhỏ nhặt. Em nghĩ, nếu đổi lại, hai chúng ta yêu hai người khác đã không cố chấp như vậy, chúng ta sẽ dễ dàng chấp nhận con người họ hơn, dường như thể chỉ cần bên nhau là đủ, không cần một tình yêu nồng cháy hay sâu nặng gì nữa hết. Lúc nghĩ vớ vẩn em lại tự hỏi, chúng ta có thể lại nắm tay nhau nữa không? Nhưng em bỗng dưng lại cảm thấy ớn lạnh. Có thể nhiều khả năng là không thể, và cũng không nên là như vậy nữa rồi. " Tạm Biệt"-------------…