Câu truyện là điều tôi muốn viết tiếp sau câu chuyện tình yêu đã kết thúc của bản thân. Là những điều tôi muốn tiếp tục xảy ra nhưng tạo hoá không cho phép. Chúng tôi đã kết thúc, nhưng tôi muốn câu chuyện của chúng tôi sẽ tiếp tục ở một thế giới khác. Tô Mặc Mặc trong truyện sẽ thay tôi hoàn thành những mẩu chuyện mà tôi và anh chưa hoàn thành.Tô Mặc Mặc sẽ thay tôi làm đám cưới cùng anh ấy, trải qua những ngày tháng bi ai hoặc vui vẻ cùng anh ấy,Tô Mặc Mặc sẽ thay tôi yêu anh ấy.Tô Mặc Mặc sẽ làm tốt hơn tôi. Tôi viết vì tôi yêu anh ấy nhưng không được bên anh ấy, vì tôi chỉ còn cách này để bên anh ấy một chút.…
Vào mùa hè năm ấy, tôi gặp cậu trong một khoảnh khắc nhất thời. Nhưng, tôi đã lỡ thích cậu ngay từ lúc chúng ta chạm mắt nhau rồi. Thích thầm cậu hai năm trời, chẳng biết tên của cậu là gì cả, chỉ thầm thương ở trong lòng. ________Đầu năm học, thầy chủ nhiệm thông báo có học sinh mới chuyển đến. Cậu ấy là Lê Minh Đức, học sinh cá biệt nhưng nhà rất giàu và cũng rất đẹp trai. Tôi chợt liếc mắt lên, thân hình ấy, giọng nói ấy thật quen thuộc đến mức tôi không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc này. Cậu ấy ngồi cùng bàn với tôi, dáng vẻ lưu manh này khiến lũ con gái trong lớp chẳng rời khỏi mắt. "Tại sao cậu lại chọn ngồi cùng bàn với tôi?" Tôi khẽ hỏi cậu bạn một hồi lâu. "Chọn ngồi cùng cậu thì còn có lí do? Không phải là chúng ta đã quen biết từ trước sao?"Tôi ngạc nhiên, trợn tròn mắt. Bốn chữ "quen biết từ trước" này khiến tôi suy nghĩ cả buổi học, ngẩn ngơ chẳng có chữ nào vào đầu cả. Có lẽ nào, cậu bạn tôi thầm thương hai năm trước bây giờ lại xuất hiện? Không thể nào, tôi phải tìm hiểu. Thật khó để xác định, vì khi ấy tôi còn chả biết tên của cậu là gì thì lấy đâu ra bằng chứng để xác minh là đúng hay không đây? ________"Vì sao lúc đó anh vẫn nhớ mặt em?""Không biết, chắc do trí nhớ thông minh?""Vậy tại sao anh lại chọn ngồi cùng bàn với em?""Hửm, thích thôi. Lúc đó anh không quen ai cả, em là lựa chọn tốt nhất rồi đó vợ à."…
Đây là câu chuyện về cuộc đời của một cô gái hướng nội. Ở lớp thì lủi rủi 1 mình, không nói chuyện cười đùa, ngày nào cũng 1 mình đến lớp rồi lại lủi thủi về 1 mình. Nhưng ở nhà lại như 1 con người khác vậy, cười đùa rất vui vẻ, nói chuyện rất nhiều...…