Dạo này Irene rất khó gặp được Seulgi. Lúc tập luyện chung cũng không thấy em ấy, mỗi đứa lại có một lịch trình riêng nên hầu như là không thể nói chuyện, chứ nói gì đến hẹn hò. Irene cảm thấy rất khó hiểu bởi vì nhóm của cô đâu phải chỉ mới bận gần đây. Không biết con gấu này lại định bày trò gì nữa đây.…
Tác giả: QueSeraCp: Hâm Lâm (Đinh Trình Hâm x Hạ Tuấn Lâm)Hướng thanh thủy, thể loại ABOGiới thiệu: Tại cấm địa trong tim, tôi từng lặng lẽ cất giấu một đóa hoa hồng.*Bản dịch đã có sự cho phép của tác giảChỉ đăng ở wattpad, không đăng ở bất cứ nơi nào khác, vui lòng không re-up dưới mọi hình thức.P/s: Mình mới lên thuyền cặp này vẫn còn rất nhiều bỡ ngỡ, ai rảnh hoan nghênh đến nói chuyện soi đường với mình nha^^…
TÁC GIẢ: ĐÀO CHI YÊU (桃之幺)Edit: _GinL_Tình hình bản gốc: Hoàn (4 chương - 42 hồi + 1 PN)Tình hình Edit: Hoàn (01/05/2020)Mỗi ngày đều rất hung dữ tạc mao công x Mỗi ngày đều rất thích khóc thuận mao thụNhẹ nhàng, hỗ sủng, ngọt ngào, trúc mã trúc mã, hỗ dưỡng thành, không có pháo hôi, 1x1, HE===Diễn viên chính: Kỳ Minh x Đường MiểuVai phụ: Khúc Dao, Từ Giai Kỳ, Đường Chiến===Văn án:Khi bọn họ còn nhỏ:Đường Miểu: Ô ô ô QAQKỳ Minh: Đừng khóc!Đường Miểu: Bọn họ... bọn họ cướp kẹo của em...Kỳ Minh: Khóc cái gì mà khóc? Có biết phiền lắm không? Không được khóc!Cho nên... đáng chết, rốt cuộc là ai cướp đẹo của Đường Thủy Thủy!Siết tay!Sau khi bọn họ lớn lên ------Đồng học hỏi: "Người kia làm gì thì cậu nhất định sẽ không có cách?"Kỳ Minh: KhócĐường Miểu: Tôi thích anh ấy mắng tôi.Ước nguyện duy nhất của cuộc đời này, cùng một người đến trường, bên một người đến bạc đầu.…
[Trong khoảnh khắc mất mát tột cùng, độ tuổi, chức vụ, và sức mạnh của hắn đều trở nên vô nghĩa]Fic hiện đã được đăng song song trên AO3!Toicodonqua...chỉ cần 1 cmt thôi các con vợ ơi...*ôm chân người đọc*…
"Đoàn khi": Trọng sinh? Tui là đoàn khi hay là đoàn sủng? Bọn họ hình như hơi lạ..."Đồng đội bình thường": Minh tinh Hạ Nhi cũng biết dịu dàng, cũng có thể chậm rãi tốt hơn.-----------Tên gốc: 《团欺》和《素人队友》Tác giả: 七(休假版)ID: emptycity56052Nguồn: LofterTrans: Hoa Rơi Vô Tình (Hoa Hoa)*Mình chỉ sở hữu bản dịch, tác phẩm là của tác giả, cả tác giả và người dịch đều không sở hữu nhân vật, vì thế xin đừng gán ghép lên người thật.*Bản dịch chỉ đăng ở 2 nơi: Wattpad @hejunlindejiejie2002 và Trang cá nhân @hejunlindejiejieXin đừng re-up dưới mọi hình thức, mình cảm ơn.*Mình không biết đã có ai dịch bộ này chưa, nếu ai đã đọc rồi thì có thể bỏ qua ạ, mình dịch vì đam mê và muốn lưu giữ kỷ niệm thôi.*Đây là fic về TNT, có tag alllâm nên ai không thích hay anti thì có thể bỏ qua, đừng buông lời cay đắng, cảm ơn các bạn nhiều.…
Thành Công, công tử nhà giàu được nuông chiều, vì giúp bạn mà gả vào một gia tộc quyền quý có liên quan đến hoàng thất. Cậu không chịu nghe lời, suốt ngày tìm cách trốn khỏi phủ, gây náo loạn khắp nơi. Xuân Bách, con trai trưởng của gia tộc, ban đầu chán ghét Thành Công vì tính cách bướng bỉnh, nhưng dần bị cuốn vào sự ngang ngạnh và thông minh của cậu. Từ đối đầu, cả hai dần hiểu nhau, cùng vượt qua những âm mưu nơi hoàng cung.ĐÂY LÀ FIC CHUYỂN VERLink fic gốc: https://www.wattpad.com/story/387587233?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details&wp_uname=nganie20…
" Chim khôn hót tiếng rảnh rang, người khôn ăn nói dịu dàng dễ nghe"Đức Duy tay trong tay với ly vang trắng, khẽ nhìn xuống phía dưới, nơi có người con gái đang cố cướp lấy thứ vốn đã yên vị ở một nơi quá xa tầm với." đứng xéo thôi em, vì mình có xứng đéo đâu mà"…
Tôi tin rằng người Việt xa xứ đặc biệt nhớ những bó rau của quê hương. Ai đi xa rồi mới hiểu việc mua một bó rau của xứ ta khó nhường nào. Những loại rau chỉ khu vực nước mình mới có như rau cần, rau ngổ, rau muống thì đã đành, nhưng cả những loại rau phổ biến khắp thế giới tuồng như cũng không đúng hẳn hương vị trong tuổi thơ. Điển hình là bó hành chẳng hạn. Khó mua là một, không thể thay thế là hai. Thịt thà cũng có nhiều thứ đặc sản khó thay thế - ví như gà Đông Tảo, bò tơ Tây Ninh, lợn mán Tây Bắc, hay cá anh vũ Phú Thọ. Nhưng nhìn chung, những loại chất đạm này có thể được thay thế và ăn vẫn ở mức chấp nhận được. Rau thì không. Món ăn đòi rau nào thì ta nhất định phải mua rau nấy. Bún cá phải ăn với thì là; phở gà nhất định phải có hành và thêm tí lá chanh; thịt bò xào thì khó lòng thiếu rau cần nước. Đổi thành loại rau khác là vị khác hẳn ngay. Thế nên, khi tìm được một bó rau của quê hương trên đất khách, tôi lại cảm thấy lòng mình xanh mát, khoan khoái khó tả. Màu xanh này là màu xanh của tuổi thơ, của đất Việt nhiều mưa um tùm cây cối, của tấm lòng người Việt thương yêu những điều bình dị nhất. Tập tùy bút này được viết ra là để chia sẻ những tâm tình xanh tươi, thiện lành ấy.…
"Cậu biết đấy, nếu không phải vì cái hợp đồng ngu ngốc này, tôi thà đeo xiềng còn hơn.""Ngày mai em sẽ đi, trả lại tự do cho anh, cho chính mình. ""Nếu sau này anh trở thành bác sĩ giỏi nhất, còn em là nhà thiết kế trang sức nổi tiếng, chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau chứ?""Đừng có chết ... nếu anh dám chết ... em ... em sẽ hận anh suốt đời."*"Lỡ một ngày anh có lạc lối ... nhớ bật cái này lên, em sẽ tìm tới anh."*…
Chuyện là bạn Min mượn điện thoại của V rồi trốn trong WC để tự sướng mà quên xoá sau khi trả, thế là bạn V đăng ngay lên twitter cùng dòng cảm ơn. Sau khi bạn Min phát hiện thì giận lắm, thế là tối hôm đó về nhà...Thể loại: Boy x BoyWarnning: 18+, fic có sử dụng một số từ ngữ nhạy cảm không phù hợp cho người dưới 18 tuổi.Author: Ấu Lăng…
Tzuyu lạnh lùng, còn Sana ấm áp.Tzuyu tĩnh lặng như mặt trăng, còn Sana rực rỡ như thái dương.Vậy mà Tzuyu lại yêu Sana. Một tình yêu dịu dàng và da diết.Những ai tiếp xúc với họ đều biết điều này. Trừ Sana. Sana nghĩ rằng việc cô và Tzuyu ở bên nhau là điều bình thường và hiển nhiên. Cô nghĩ đó là vì họ là những người bạn cực kỳ thân với nhau.Tzuyu biết Sana đang nghĩ gì nhưng cậu không lấy làm phiền lòng. Bởi vì Tzuyu biết, Sana chắc chắn không thể sống thiếu cậu. Cậu chỉ đang đợi thôi.…