công thích bách,chỉ tiếc rằng... bách coi công như bạn thân.một bộ truyện khá buồn(2-3 chap) nói về masonb dựa theo trí tưởng tượng từ tác giả.lowercase, real-life…
- Name : - Char : Kurokawa Izana x Sano Manjirou- Warning : OOC.- Nội dung : " Thế giới này tôi chỉ cần em là đủKhông đúng, em là cả thế giới của tôi. "📌Các bạn nào không thích hoặc đây chính là NOTP của các bạn thì vui lòng thoát ra.Nhà tớ yêu hòa bình và ghét chiến tranh nên mong các cậu sẽ không làm gì tổn thương đến đứa con tinh thần của tớ.…
💋 Mô tả: Đây là các truyện ngắn về các cặp đôi ThiNơ, GiMon, LeyUp, KenRa, và NaUp trong nhóm P336. HE hoặc SE tùy tâm trạng! Mọi người ủng hộ nhé!!🚨 Lưu ý: Lấy = xin + ghi nguồn🚨 Có ý kiến gì cứ thoải mái bày tỏ#P336#Dulee2007Start: 19/4/2019End: 28/12/2019…
Tôi đã viết truyện, viết thơ với tất cả tấm lòng mình. Tất cả những nội dung khác, tôi gộp vào thành "Tản mạn" - vốn là một thuật ngữ không chính xác lắm. Đó là những bài văn ngắn nêm nếm chút bông đùa gượng gạo, cũ kỹ, được hình thành từ kinh nghiệm sống ít ỏi và hời hợt của bản thân tôi.Nay, tôi muốn viết một tập "tùy bút" nửa vời với chủ đề ẩm thực. Và chắc chắn phải là ẩm thực Việt Nam, bởi vì cách ăn, cách nấu, cách nghĩ của tôi không chạy thoát mảnh đất cong dài ấy được.Nói về ẩm thực Việt, người ta đã tung hô Hà Nội tinh tế và Huế kiêu kỳ rất nhiều lần; cho nên, với cương vị là một người Sài Gòn, tôi muốn "giành" lại chút công bằng cho mảnh đất miền Nam.Ẩm thực Sài Gòn rất đặc biệt. Hà Nội và Huế nổi tiếng với những món ăn sẵn có ở địa phương hoặc ở các vùng lân cận, nhưng Sài Gòn thì không hẳn. Ẩm thực miền Tây Nam Bộ chỉ là một phần nhỏ mà thôi. Những phần còn lại, nếu truy ra nguồn gốc thì sẽ có rất nhiều xuất xứ, từ miền Bắc, miền Trung cho đến Trung Quốc và cả Campuchia. Cái tên "Sài Gòn trăm mấy phố phường" là để gợi nhắc về sự đa dạng đó chứ hoàn toàn không có ý xúc phạm nhà văn Thạch Lam - vốn là một tác giả tôi rất kính trọng. Đây chỉ là sự...ăn-theo-có-thiện-chí của một người quý ông Thạch Lam mà thôi.…
🍂 Hán việt: Yểu điệu như nàng, tâm vô cấm kị🍂 Tác giả: Chiếu Vô Miên🍂 Editor: Heo Hư Hỏng🍂 Bìa: Kengbe2004🍂 Tình trạng: cv chưa hoàn, edit đang lết🍂 Số chương: Updating🍂 Nguồn convert: Trinhhshinn2703/ hdlinhhh🍂 Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Cao H, ngọt sủng, Ngược, Cổ xuyên kim, Cẩu huyết, NP, Cường thủ hào đoạt, Mary sue, Tra nam tiện nữ, Thế thân,...🍂 Ngày mở hố: 30/4/2023🍂 Ngày lấp hố: Updating…
Source: https://www.facebook.com/gocuamocĐộ dài: 21 chươngNhân vật chính: Tống Uyển, Diệp Gia ThụThể loại: Hiện đại, ngược, BE* Truyện ngược, có máu chó, nam nữ không sạch sẽ cũng không thuộc tuýp ngoan ngoãn, các bạn cân nhắc kĩ trước khi nhảy hố, tránh nói lời cay đắng.…
CHUYỂN VERPark Sungho đáng thương suốt ba năm tiểu học bị Đại ma vương cùng lớp, hàng xóm cạnh nhà chèn ép đủ điều, khổ không sao nói nổi.Vì một lần chơi trò chơi gia đình với Đại ma vương, từ đó nghiễm nhiên trở thành 'bà xã' của cậu ta, hơn nữa còn bị cướp đi nụ hôn đầu!Cứ nghĩ cả đời không thể nào thoát khỏi trò chơi của Đại ma vương, thì một ngày thần may mắn đã mỉm cười với tiểu Sungho, Park baba chuyển công tác, cả nhà tiểu Sungho phải dọn đến thành phố lân cận.Park Sungho vui mừng đến rơi lệ, ngày chia tay viết lại trong vở bài tập của Đại ma vương một dòng ― Trò chơi kết thúc, tạm biệt Đại ma vương!Chỉ có điều, Park Sungho hoàn toàn không ngờ đến, mười lăm năm sau gặp lại, Đại ma vương nghiến răng nghiến lợi nhìn Sungho, phun ra vỏn vẹn bốn chữ ― Kết thúc cái rắm!Nguồn: knimare2014.wordpress.comThể loại: Boylove, hiện đại, phúc hắc công, đáng yêu thụ, hoan hỉ oan gia, hài hước, HE.Couple: Myung Jaehyun x Park Sungho CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ NÊN NGHIÊM CẤM MỌI NGƯỜI MANG BẢN CHUYỂN VER ĐI NƠI KHÁC ‼️…
Tôi tin rằng người Việt xa xứ đặc biệt nhớ những bó rau của quê hương. Ai đi xa rồi mới hiểu việc mua một bó rau của xứ ta khó nhường nào. Những loại rau chỉ khu vực nước mình mới có như rau cần, rau ngổ, rau muống thì đã đành, nhưng cả những loại rau phổ biến khắp thế giới tuồng như cũng không đúng hẳn hương vị trong tuổi thơ. Điển hình là bó hành chẳng hạn. Khó mua là một, không thể thay thế là hai. Thịt thà cũng có nhiều thứ đặc sản khó thay thế - ví như gà Đông Tảo, bò tơ Tây Ninh, lợn mán Tây Bắc, hay cá anh vũ Phú Thọ. Nhưng nhìn chung, những loại chất đạm này có thể được thay thế và ăn vẫn ở mức chấp nhận được. Rau thì không. Món ăn đòi rau nào thì ta nhất định phải mua rau nấy. Bún cá phải ăn với thì là; phở gà nhất định phải có hành và thêm tí lá chanh; thịt bò xào thì khó lòng thiếu rau cần nước. Đổi thành loại rau khác là vị khác hẳn ngay. Thế nên, khi tìm được một bó rau của quê hương trên đất khách, tôi lại cảm thấy lòng mình xanh mát, khoan khoái khó tả. Màu xanh này là màu xanh của tuổi thơ, của đất Việt nhiều mưa um tùm cây cối, của tấm lòng người Việt thương yêu những điều bình dị nhất. Tập tùy bút này được viết ra là để chia sẻ những tâm tình xanh tươi, thiện lành ấy.…