chuyện tình đôi ta
hmm,tôi không chắc lúc tôi viết truyện này tôi có ổn không nữa...…
hmm,tôi không chắc lúc tôi viết truyện này tôi có ổn không nữa...…
Xin chào mọi người đây là truyện đầu tay của mình mong mọi người đón xem Truyện chưa được sự cho phép của tác giảTruyện gốc: BỘ ĐỀ NÀY KHÓ QUÁ RỒI - tác giả: MỘC QUA HOÀNGEdit: Dtrzuc Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, vườn trường, hoán đổi linh hồn, hỗ xuyên, huyền tưởng không gianNhân vật chính: Quế Ngọc Hải, Nguyễn Văn Toàn Giới thiệuMột người là học sinh cực kì ưu tú, trò cưng của tất cả các thầy cô, một người lại là kẻ phá phách, học hành không ra gì nhưng gây chuyện lại là tay thiện nghệ, giáo viên nhắc tới đều đau đầu.Hai người trái ngược hoàn toàn, thế mà lại dây dưa cùng nhau, trải qua một sự kiện thần kì khó lường....Học bá công, sát thủ all-kill các bảng xếp hạng, nhiều lần đứng nhất x Học tra thụ, cúp học đánh nhau, không có ý định học hành.Văn Toàn lớp 11-7, là "anh đại" học tệ nhất trong lịch sử trường cấp 3 Lục trung Lâm Giang, mỗi môn chia đều khoảng 30 điểm, thông báo xử phạt cầm đến mức đau tay.…
tu tiên hiện đại vô ưu vì một cái bí cảnh mà nhân sinh hỗn loạn Tinh Dạ biểu thị : " má nó "3 cái kẻ cùng xuyên trầm mặc ....không sao , chỉ là một cái mạt thế cỏn con đánh quái , thăng cấp , cưu mang mỹ nam là điều dễ như nhắc cái ngón tay…
fic này có đường cẩn thận sâu răng…
Một thằng đàn ông suốt ngày bám theo cậu gọi mỹ nhân mỹ nhân! Một đôi bạn thanh mai trúc mã theo đuổi một tình yêu lộn xộn, một cô bé kiếm sĩ cực kì tài năng,... rất nhiều rất nhiều câu chuyện tình oái oăm, những tình huống bế tắc. Những bang hội suốt ngày tụ tập gây sự, cãi vã, trai giành gái, gái giành trai, trai giành trai với gái 🤧🤧🤧 nói tóm lại đây là một câu chuyện phức tạp và dễ hiểu (!?).Đây là một câu chuyện về cuộc phiêu lưu của một chàng trai trong thế giới ảo đầy quái thú... Thế thôi! Tác giả: Phong Hoa....(Giới thiệu viết khá lộn xộn sặc mùi teenfic nhưng không phải! Tác giả viết rất nghiêm túc và không teenfic! Tác giả tuy già và cô đơn nhưng tác giả không bị rớt não! Xin cảm ơn và hãy theo dõi!)Xin chào, cũng hơn 6-7 năm rồi mình mới viết lại. Câu cú không như xưa 😂😂😂 rất mong các bạn đọc có thể quan tâm và phản hồi. Xin cảm ơn! Tạm thời phần mô tả sơ xài, mình sẽ chỉnh lại khi câu chuyện đã theo đúng hướng....…
em đã từng yêu anh đã từng đặt rất nhiều hi vọng vào trong anh từng mong muốn anh và em sẽ hạnh phúc với nhau mãi mãi và giờ thì sao cũng chỉ là chữ "ĐÃ TỪNG" mà thôi .. Em sẽ kể lại nhưng khoảng khắc chúng ta gặp , yêu , rồi xa nhau như thế nào...Em vẫn để đây để tưởng nhớ lại câu chuyện về mối tình đầu của em..…
tác giả: điên quăng tử thuần phun tào khinh hài kịch ngụy trạch đấuAbu gia tộc lại một cái JP đến địa cầu !ngoại tinh tiểu chiến sĩ a bộ sạch sẽ một lần sai lầm ở lại địa cầu...... vũ khí lạnh thời đạithân phận là xã hội phong kiến mỗ không chịu coi trọng tiểu thứ nữmộc văn hóa mộc quan niệm mộc kinh nghiệm càng mộc có tự giácđịa cầu cổ nhân VS ngoại tinh con nhócrốt cuộc ai là ai ngoại tinh nhân?!…
ko biết nói j hết mong mọi ng đọc…
Tìm về ngày tháng tuổi thơ…
Alice Hardgore - đây không phải cái tên thật của cô- cái biệt danh này được những đứa trẻ và người dân trong ngôi làng đó đặt ra. Alice đã từng là một cô bé hồn nhiên, trong sáng. Nhưng tất cả mọi thứ đã thay đổi sau khi bước chân ra khỏi Cõi Mộng (Wonderland) ... '' Alice đã thay đổi quá nhiều và không còn là cô bé hồn nhiên ngày xưa"... Nhưng lại một lần nữa, Hardgore Alice lại quay trở về Wonderland, nhưng không phải Alice năm xưa nữa mà là ai?…
Ngày 28/8, tôi nhận được lá thư từ người anh hai đã mất một tháng trước."Xin lỗi vì mấy lần em viết thư anh không hồi âm được". "Cuối cùng thì xấp giấy viết thư Hope tặng cũng có ích rồi. Là lần đầu tiên anh viết thư như vậy đó""Đã gần một năm rưỡi mình chưa nghe giọng nhau nhỉ""Nghe cái giọng khoẻ khoắn của Hope qua điện thoại làm anh cũng cảm thấy yên tâm. Ba mẹ dạo này không thấy mặt Hope cũng lo lắng lắm. Kỳ này hẹn ngày 29/8, 12 giờ đi sở thú.Lịch ra chap : chưa xác định…
-"Có những mùa thương nhớ đã đi quaTôi để lại thanh xuân dưới sân trường lặng lẽ...Có những năm tháng cứ trôi qua thật khẽ,Cho những khoảng trời, còn đó chẳng gọi tên!"…