nnndld
đăng để đọc off…
Một mẫu GL của 1 bạn trẻ và một bạn quỷ hút máu, 1 trong 2 tác phẩm đầu tay của tui nên không tránh khỏi sai sót. Tuy đã để drop khá lâu nhưng lần này tôi sẽ cố gắng đưa con thuyền này về bến.…
Khi màn đêm buông xuống, chính là thời điểm cho các thế lực siêu nhiên bắt đầu trỗi dậy...…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…
tớ ship cp này từ lúc mới xem bóng đá cơ, mà lúc ấy máu hủ chưa có dồi dào .-. sau khi xem xong world cup mới quyết định viết vì cp này tớ hard ship lâu rồi. và vẫn như mọi khi, đây chỉ là fanfiction, tớ viết đoản này chỉ muốn thoả nỗi niềm hủ của tớ. nếu không thích các cậu có thể click back.#hitw…
bộ tranh Les Dalton x Cookie Run:Kingdom cùng với truyện viết thử…
"Mày đã bao giờ nghĩ đến lúc mày chết chưa, Declan?" tôi nhìn lên khoảng trời trong veo qua lớp kính mát sậm màu, nói.Đầu tôi tựa trên vai Declan và đầu Declan dựa trên vai tôi. Chúng tôi đang nằm ngược nhau trên tấm thảm picnic kẻ ô đỏ thẳng trải giữa thảm cỏ công viên. Bây giờ là 4h chiều, nắng không còn gắt nữa, tôi cũng đáp lại tôi, thở dài một cái.Tôi nheo mắt, nói tiếp"Ý tao là mày có nghĩ ảnh thờ của mày đã được chụp rồi không?"Người Declan hơi cựa nhẹ, những gì tôi nói hẳn vừa làm nó thấy ngứa ngáy."Hả? Mày định giết tao à?" đầu nó hơi ngửa, quay sang tôi. Mái tóc lượn sóng màu vàng tơ ngang vai của nó óng mượt hơn con gái vậy, cứ sáng lên trong nắng...Chuyện Declan đến từ Anh Quốc gặp Dillon đến từ Unicornland.…
cô ấy như sương như giónằm trong lòng, nhưng cứ ngỡ hư không…
Hôm nay mình đọc được một truyện ngắn nho nhỏ của CurableMustardCrisps, nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng cũng rất buồn. Tựa như chính bản thân mình sau thứ 6 ngày 13 đó. Mình rất thích, và đã xin phép bạn ấy được dịch và chia sẻ với mọi người.bản dịch đầu tay còn nhiều vụng về trúc trắc, mình quyết định giữ một vài từ ngữ theo đúng dạng Hán Việt để mọi người dễ liên tưởng hơn.Mong đem chút tình yêu đến cho mọi người.…
quang anh thích đức duy, ai cũng biết.đức duy không thích quang anh, ai cũng biết. đức duy yêu quang anh, không ai biết.…
Rất nhiều OTP từ Đông Nam Á đến Việt Nam:)))rất nhiều đếm rụng tay:))hết vô đọc tui xoá bộ kia rồi:))…
Cậu không cần biết, tôi thích cậu.Chỉ cần cậu biết , tôi vẫn luôn tồn tại trong quãng thời gian cậu thích một người khác."Thiên Yết.""Hả?"" Cự Giải đang khóc."Cậu lao đi như cơn gió, lòng ngực tôi nặng nề . Hứa với lòng, chỉ rộng rãi lần này nữa thôi."Thiên Yết.""Hả?""Cự Giải vẫn đang mắc mưa ở nhà xe."Trên đầu bỗng lạnh, cả cơ thể ướt sũng tôi mới giật mình nhận ra cây dù ấy không thuộc về mình.Đã dặn lòng đừng tham lam, vậy mà lại quên mất. Kết quả thì sao? Bản thân phải tự gánh lấy hậu quả thôi.…
Không phải truyện.…
Kiều Oanh có một người mẹ phi thường, có thể nhớ rõ đường phố bằng việc nghĩ lại xem đã đi xem bói hay làm lễ ở khu vực đó hay chưa.…
Bế anh Cường, em NguyênTất cả là ẢO GIÁC 😵💫 Tên là thật, người là GIẢ 😳 Những gì xảy ra điều là GIẢ 🫂Hoàn toàn KHÔNG CÓ THẬT☹️Chỉ là sự TƯỞNG TƯỢNG 🥺…
Jin và Namjoon và gia đình nhỏ đầy bận rộn của họ.Tác giả: kissingandcryingNgười dịch: Lishrayder - Audrey…
"tại sao anh lại quan tâm em như vậy? "- Tác giả : _hanihann…
[Book 1]Yesterday's Tomorrow - Hôm qua lại nhắc đến sớm mai.Một ngày họ ước hẹn, một trò chơi của cựu thám tử và một tên đạo chích.-"Chắc là cậu ta sẽ quay về sớm thôi." Cậu lẩm bẩm, bước vào nhà vệ sinh để thay đồ. Dù gì đi chăng nữa thì anh ta chắc cũng sẽ không đi luôn đâu.Nhưng mọi thứ diễn ra lại hoàn toàn trái ngược so với suy nghĩ của cậu. Anh ta đã không trở về....Dù đã gọi mấy chục cuộc điện thoại cho anh ấy, nhưng tất cả đều bị chuyển sang chế độ gửi thư thoại. Thậm chí, tên nhắn cậu gửi anh ta cũng chẳng thèm ngó đến. Hầu hết bạn học mà cậu nghĩ có quen biết đến anh ta đều bảo rằng họ đã không thấy anh ấy tham gia lớp học.Cậu nhìn vào dòng tin nhắn cuối cùng mà anh ta gửi cậu - "Nhớ về sớm đấy, ở ngoài lâu quá không chừng sẽ bệnh đấy." Trên môi xuất hiện một nụ cười, nhưng tâm trí của cậu lại khác. Lỡ như anh ta gặp phải chuyện gì...…
Lê theo Đại đội tiến quân ra Bắc, bỏ lại sau lưng rất xa những Đèo Ngang, Quán Hầu, Bãi Hà,...và cả Sơn. Cậu bỏ lại đó không chỉ những vùng trời, mà còn cả nửa tâm hồn leo lắt bập bùng và đôi mắt đen láy sáng như sao trên đồi cao xạ, vừa kiêu kỳ lại ngây thơ của Sơn. Đôi mắt ấy theo Lê vào mộng mỗi đêm bầu trời thủ đô lắng tiếng bom, làm Lê nhớ đến chàng thư sinh Hà Nội trắng nõn, xinh như con gái, hông đeo túi da bóng bẩy ngày nào trong đoàn người mới nhập ngũ. Cái dáng dong dỏng mềm mại ấy như kéo lê ánh mắt cậu theo cả đoạn đường dài từ dưới ga lên trên đồi.*Đây là fanfic của truyện ngắn "Những vùng trời khác nhau" của tác giả Nguyễn Minh Châu. Truyện viết theo góc nhìn và cảm nhận cá nhân, không mang chủ đích hạ thấp giá trị tác phẩm.*Relationship: Sơn x LêTruyện trên nền tảng này là bản repost, fic ban đầu được mình viết trên Ao3.…