Độc Đạo nhân Tâm
Một bộ tiểu thuyết tu tiên nguyên tác, phong cách nghiêm túc - thiên về đạo lý, nhân quả, nhân vật chính tu độc đạo nhưng không tà ác, dùng độc để cứu người, chế ngự bạo lực, lấy độc trị độc.…
Một bộ tiểu thuyết tu tiên nguyên tác, phong cách nghiêm túc - thiên về đạo lý, nhân quả, nhân vật chính tu độc đạo nhưng không tà ác, dùng độc để cứu người, chế ngự bạo lực, lấy độc trị độc.…
Nàng vì cái gì mà luôn cô độc? Cả đời này nàng vẫn luôn tìm kiếm hai chữ hạnh phúc nhưng càng tìm chúng càng xa tầm tay. Nàng xuyên về dị giới tìm cha nương nhưng hết thảy đều là hư vô, một cái thiên la địa võng xoay chuyển càn khôn vây hãm số mệnh nàng , Sư phụ - cũng là nam nhân nàng yêu nhất, hắn cho nàng biết thế nào là hỉ, nộ, ái, ố... cho nàng một bờ vai để tựa lại... nhưng cũng vì bảo hộ nàng mà chôn thây huyễn giới!"Vì sao! Ta chỉ tìm kiếm hạnh phúc thôi vậy tai sao a..." Người nàng yêu cũng chết rồi. Người duy nhất chân chính yêu nàng ngoài bản thân nàng chết rồi. Phải hay không nàng nên nở một nụ cười đầy tuyệt vọng để không phụ lòng lũ người kia? Phải a tên nàng là Thiên Mạn Sa. Mạn Sa... Mạn Sa trong Mạn Châu Sa Hoa loài hoa của cái chết. Vậy thì bọn hắn đừng mong một người có thể thoát khỏi cái chết. Cho tới hôm nay đi tới vị trí này nàng đã cao hơn rất nhiều người có sức mạnh bảo vệ mình không cho bất kỳ ai coi thường mình nữa vậy tại sao nàng vẫn lẻ loi? Nàng biết, nàng biết chứ... càng ở vị trí cao người ta càng cô độc nhưng nàng chính là không cam tâm cả đời đều như vậy. Nàng chính là không muốn số mệnh mình mãi mãi bị lão thiên gia điều khiển chơi đùa. Nghịch thiên thì thế nào? Chỉ cần dành lại số phận mình dù có lậ đỏ cả gầm trời nàng cũng làm! Xuyên suốt hết thảy cuối cùng những tường nàng vuột mất những thứ trong tay kỳ thực ngay từ đầu nàng những tưởng vuột mất mọi thứ nhưng ngay từ đầu nàng đã chẳng có gì để vuột mất ngoài chàng...…
Quảng Trị, mùa hè đỏ lửa năm 1972. Dòng Thạch Hãn nhuộm đỏ, gánh trên mình nỗi đau của cả một dân tộc.Tại nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc ấy, định mệnh đã buộc chặt hai con người ở hai thế giới khác nhau. Một Hà Phương - nữ bác sĩ Hà thành kiêu sa, nghiêm nghị, dùng dao mổ để giành giật sự sống. Một Thanh Tâm - cô giao liên mồ côi, gai góc, lấm lem bùn đất, dùng súng đạn để bảo vệ bình yên.Họ gặp nhau giữa mưa bom, thương nhau trong hầm tối, và hứa hẹn nhau một ngày về khi đất nước thống nhất.Người ta bảo nước chảy xuôi dòng ra biển lớn. Nhưng với Thanh Tâm, tình yêu của cô là dòng sông chảy ngược. Chảy từ chiến trường khói lửa về lại Hà Nội bình yên. Chảy từ những vết sẹo chằng chịt trên da thịt về lại trái tim ấm nóng của người thương."Chiến tranh có thể lấy đi của em một phần thân thể, nhưng không thể ngăn em tìm đường trở về bên chị."Đôi lời nhắn gửi: Câu chuyện này được vẽ nên trên nền khói lửa Quảng Trị và những năm tháng thăng trầm của Hà Nội xưa. Dù đã cố gắng tra cứu, nhưng truyện chỉ mang tính chất phóng tác, lấy cảm hứng từ lịch sử chứ không phải tài liệu ghi chép. Nếu có sai sót về sự kiện hay bối cảnh, mong độc giả lượng thứ và góp ý nhẹ nhàng để tác phẩm được hoàn thiện hơn. Chúc các bạn có những giây phút đắm mình vào dòng sông ký ức này.…
Tác giả: Nàng và Đèn.Edit: Trái Bơ To.Số chương: 162 chương chính văn + 10 ngoại truyện.Thể loại: Lịch Sử, Cổ Đại, Ngôn Tình, Truyện Khác, Xuyên Không.Giới thiệu: Trong lịch sử, Đặng Anh phạm tội, chịu án lăng trì mà chết. Thế nhưng sau khi hắn chết, đại học sĩ Nội các Dương Luân lại tự tay đề hai chữ "Trí Khiết" cho hắn. Dương Uyển sống ở thế kỉ XXI đem Đặng Anh làm đối tượng nghiên cứu, tìm mày mò suốt mười năm. Mười năm học thuật, mười năm huyết lệ, sự tồn tại của Đặng Anh còn quan trọng hơn cả bạn trai nàng. Cuối cùng, trong một đại hội học thuật, nàng bất ngờ quay ngược trở về hơn sáu trăm năm trước, khi ấy Đặng Anh vẫn là một phạm nhân đang chờ hành hình. Hai mắt Dương Uyển sáng lên: "Tư liệu sống thế này thì làm gì tìm được ở đâu khác!" Đặng Anh: "Tại sao lúc nào nữ nhân này cũng cầmcuốn sổ viết bằng tiếng Anh vậy nhỉ?" Dương Uyển: "Lúc đầu, ta không muốn chen chân vào cái thời đại phong kiến này chút nào, chỉ muốn xem Đặng Anh đi hết cuộc đời bi tráng của ngài mà thôi. Sau đó, ta chỉ muốn cứu ngài, dùng tất cả những kiến thức học được và mọi hiểu biết của ta về triều đại này để cứu ngài." Đặng Anh: "Dương Uyển vì ta mà sống. Nàng đã từng nói điều này hai lần, một lần vào đêm trước khi ta bị hành hình, lần còn lại là trong chiếu ngục đầu năm Tĩnh Hòa."___________________________________________Lời tác giả: Giai đoạn triều Minh và nam chính trong truyện là hư cấu, không có thật trong lịch sử, nếu nhất định phải nói có hình mẫu tham khảo nào thì là người thợ tương t…
Đệ Nhất Đế Quốc Phò Mã…
Đệ Nhất Đế Quốc Phò Mã…