⋆𐙚₊˚⊹♡"Em học được cách yêu thương từ anh, học được cách tha thứ từ anh, và học được cách trở thành một người tốt hơn nhờ có anh."_____________________________lời nhắn nhủ của mình: mình có skip hơi nhanh nên xin bạn đừng ngạc nhiên đó là thói quen của mình hoặc đơn giản là mình bí, mình viết vì họ nên có gì hãy nhẹ nhàng với mình. Xin cảm ơn vì bạn đã đọc fic của mình⋆𐙚₊˚⊹♡…
dăm ba câu chuyện tình yêu của bọn chíp bông.giờ ngẫm lại, chúng nó đang ở cái tuổi mà chẳng phải sợ cái đéo gì.xếp hạng ấn tượng nhất (ghi làm kỉ niệm tại không nhớ mốc thời gian)#2 sanegiyuu#1 genmui#3 sliceoflife#6 schoollife#1 zennezu#1 uzuiren#1 tankan#1 inoaoi#3 obamitsu…
Cách yêu của Vương Sở Khâm thật ra rất khác với cách yêu của Tôn Dĩnh Sa. Sở Khâm ấy mà, khi hắn muốn được ăn cùng Dĩnh Sa, hắn sẽ nấu thật nhiều thật nhiều vô, sau đó liền cứng họng mà nói "Hôm nay anh nấu bị nhiều quá, em phải ăn giúp anh thì khi xuống địa ngục mới không bị phạt" Trái lại, Tôn Dĩnh Sa thì khác. Cô biết mình đáng yêu, lại càng rõ hơn việc đối phương luôn chiều chuộng cô vô điều kiện, cũng vì thế cho nên mỗi lần muốn cùng anh ăn, cô sẽ làm nũng mà đòi anh mua đồ ăn cho. Tất nhiên, dù không ai nói, nhưng toàn bộ đồ ăn được đặt về đều không có hải sản "Anh ơi, chúng mình ăn cùng nhau nhé? Em muốn được ăn cùng anh" Vương Sở Khâm có chết cũng chẳng chịu nói ra cảm xúc thật của mình, mà Tôn Dĩnh Sa thì lại là kiểu người có gì nói đó. Vậy câu nói "Anh thích em", liệu hắn có đủ dũng cảm để nói, hay lại một lần nữa giấu nhẹm đi những cảm xúc rung động đầy mãnh liệt của một người con trai?*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
nam mô đừng đến tay chú và anhnam mô đừng đến tay chú và anhnam mô đừng đến tay chú và anh•điều quan trọng phải nói 3 lần🥹• btwđọc vuigóp ý thân thiện càng vuigóp idea iu lun🫶Có thể OOC đó ạ.…
Về một mùa hè không có Draco của Harry Potter.Category: BL, OOC, Slice of Life, Daily life with flashbacks, Angst, Hurt/Comfort, Major character death, Postwar…
Tình yêu giữa Tôn Dĩnh Sa và Vương Sở Khâm như một tách trà ấm, mang đến cảm giác an yên và gần gũi. Nó không vội vã, mà là sự đồng hành thầm lặng, nâng đỡ nhau trong những lúc khó khăn. Như trà ấm trong mùa đông, tình yêu ấy sưởi ấm trái tim, giúp họ vượt qua thử thách và làm mọi lo toan nhẹ nhàng hơn. Chính trong những khoảnh khắc giản dị bên nhau, họ nhận ra rằng tình yêu là sức mạnh giúp họ kiên cường và vững bước về phía trước.…
Tựa phụ: Một ngày nọ, định mệnh bước qua cánh cửa nhà tôiTên gốc: 回到最爱的那天 (Hồi đáo tối ái đích na thiên)Tác giả: tcsdllCouple phụ: Dụ Văn Ba x Sử Sâm MinhSummary:Gặp gỡ Lâm Vĩ Tường là câu chuyện vừa đẹp đẽ vừa kỳ lạ.Một ngày nọ, Lưu Thanh Tùng tan tầm về đến nhà, phát hiện có một con chó hình người máu chảy đầm đìa nằm trước cửa, miệng thì thào gọi tên anh:- Lưu Thanh Tùng... %#[^(&*((# Tôi về rồi ((*%^%$*"@$^Giây phút ấy, tiếng chuông của chiếc đồng hồ số mệnh bắt đầu điểm.Từ đó trở đi, phiền toái theo anh bước vào cửa nhà.Người dịch không giỏi tiếng Trung nên chỉ có thể đảm bảo 60 - 70% độ chính xác của bản dịch, tuy nhiên sẽ cố gắng hết sức để giữ đúng và đủ nội dung truyện.Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang sang trang khác hoặc chuyển ver dưới bất kỳ hình thức nào.…
Vì một lí do nào đó, cô lấy anh. Sau cùng vẫn li hôn."Chồng cũ" nghe thật chói tai, vậy mà cô vẫn gọi. Làm sao cô từ bỏ được một người khi đã yêu sâu đậm?…
Myungsoo rất ít uống say, dù có say cũng không quậy không phá, còn có thể gượng đưa từng bạn bè lên xe rồi mới về nhà cuối cùng. Ji yeon- tôi thì khác, tôi là loại bốc đồng, vui vẻ là phải tìm rượu uống, hò hét rất to, lại gục sớm nhất. Có điều tôi là người có nguyên tắc, xung quanh toàn người tôi tín nhiệm tôi mới dám làm càn, đến bữa tiệc không quen là tôi chỉ cầm chén, người khác nói thế nào cũng không uống. Myungsoo tỏ ý hết sức hài lòng.Có ngày cùng bạn tụ tập về, tôi tâm huyết dâng trào, đòi cùng hắn diễn "cưỡng bức dân nữ". Myungsoo lập tức đáp ứng, đang chuẩn bị cưỡng bức lại bị tôi đẩy ra: "Không không, hôm nay Myungsoo anh đóng dân nữ".Myungsoo suy nghĩ một lát: "Được!"Sau đó Myungsoo này nhanh nhẹn cởi quần áo, nằm trên giường vẫy tay với tôi: "Lưu manh Ji yeon mau tới đây".Mẹ kiếp! Dân nữ gì mà dâm thế, lưu manh làm sao chịu nổi? Thế là tôi ngẩn ra, nghĩ một hồi lâu không biết nên hạ thủ thế nào."Lưu manh còn chờ cái gì nữa?"Tôi nằm sấp trên người Myungsoo, ngơ ngác hỏi: "Lưu manh bình thường cưỡng bức thế nào?"Myungsoo hớn hở ra mặt , nói: Để anh dạy em Yeonie, sau đó nhanh chóng lật người lên trên.…