câu 9
…
Lúc 6 tuổi nó cùng ba mẹ ra sân bay chuẩn bị đi mỹ , vô tình trên đường đi nó bắt gặp hắn đang nằm bất động trên đường đầy máu me . Trong khoảnh khắc đó nó cùng ba mẹ phải bỏ lại chuyến đi mỹ để đưa hắn vào bệnh viện . Sau này nó mới biết được hắn là cậu con trai của người bạn thân của ba , nó và hắn dần dần chơi thân với nhau . Nhưng tới ngày nó và gia đình cũng phải đi mỹ , trước khi nó đi hắn đã cho nó một sợi dây chuyền khắc tên của hắn còn hắn thì đeo sợi dây chuyền khắc tên của nó do hắn tự thiết kế . Đối với nó sợi dây chuyền rất quan trọng vì đây là kỉ vật cuối cùng để khi lớn lên biết đâu nó và hắn lại gặp lại thì sao?…
Một thanh niên bình thường không có gì gọi là nổi bật một lần xuyên không tới dị giới và bất ngờ trở thành người thừa kế vương quyền.Thoạt nghe thì có vẻ rất chi là tốt đẹp như sự thật là cả một chặng đường khó khăn, ai có thể nỗi được. Còn không muốn sung sướng thì cứ như vậy mà quay về, quy ẩn,...Tác giả: Vị LươngThể loại: Cổ Đại, Dị Giới, Đam Mỹ, Xuyên KhôngNguồn: reviewhontap.wordpress.com…
Tình yêu ngớ ngẫn của hai người ngốc WARNING:KHÔNG ÁP DỤNG VÀO NGƯỜI THẬT LÀ TÁC PHẨM CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG.…
khi mà tôi không biết tâm sự với ai series sẽ kết thúc khi mà tôi hết thích anh…
Tác giả : Huyền Trang Chuyển ver : DonaSteward951 Mày có biết vì sao tao luôn bắt nạt mày hết lần này đến lần khác không?""Vì sao?""Cũng bởi vì mày dốt chứ sao?""...""Nhưng không ngờ anh đây lại thích tính cách của mày"Cô chưa từng sợ điều gì, chỉ sợ mỗi mình hắn…
Ổ viết challenge 30 daysdont judge me plsCouple : Pitcest (Pit x Dark Pit) From : Kid Icarus Uprising…
nói về câu chuyện tình của anh chàng toshi hide và cô nàng kinako manariđây là lần đầu tiên viết truyện nên đừng ném đá nhá…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…
Lại là đồng nhân OP thôi... ( Ta không phải người giỏi đáp ứng kì vọng nên xin đừng quá mỏi mắt chờ mong)…