7,228 Truyện
My life

My life

499 52 21

Nơi tâm trí mình được lên tiếng, cảm xúc được cất lời.…

1198,7

1198,7

5 1 1

1198,7 là khoảng cách giữa chúng ta.Là thách thức, cũng là khởi đầu.…

[CHUANG2021] (Tạm drop) Xứ sở thần tiên hay Xứ sở

[CHUANG2021] (Tạm drop) Xứ sở thần tiên hay Xứ sở "khùm điên"

2,126 206 8

Nơi mà cảm hứng loé lên vô cùng đột ngột.Ship nhiều cp nhưng mà mình sìn Diệp Tư nên đất của đôi này sẽ nhiều hơn chút.- Diệp Tư- Sinh Ý Hân Lung- Vũ Trụ Siêu Nhậm- Nguyên Châu Luật- Tán Tựu Hoàn Liễu- Mikazu- Cam Đáo Tu Khắc- Lâm Trận Mài Thương- Đổ Ngô Tư Nhân- Hoa Hạo Nguyệt Viễn- Cấp Tinh Cao Chiếu- Ngô Hải × Du Canh Dần- Nine × Lưu Vũ Không xé couple, không cue, không reup.DUY NHẤT TẠI WATTPAD: @Short-ca…

Tôi Chơi Hệ Dưỡng Thành Đấu Tra Nam

Tôi Chơi Hệ Dưỡng Thành Đấu Tra Nam

234 30 2

tác giả: Phan Châu Đồng Ảnh.thể loại : hiện đại, đam mỹ, ngọt, ngược, sủng, hài hước, báo thù, phản pháo. cường x cường. Nói chung là thanh niên ảo game chơi hệ dưỡng thành, dưỡng ra những thành phần bản thân không đỡ nổi.Dự là sẽ có harem nên hãy cân nhắc trước khi đọc[ ôn nhu ấm áp, chung tình, sủng vợ ] công x [ nhu nhược ? cường, yang lake, bá đạo ] thụ.văn án : dưới ánh đèn mờ ảo, cậu nhìn thấy mọi thứ đang rung chuyển. động đất sao ? không phải. Phan Anh cảm nhận được máu đang chảy từ đầu xuống ướt cả trán. cậu mơ hồ nhìn thấy 1 người đàn ông đang nắm đầu cậu như muốn lay tỉnh cậu, cơn đau kéo cậu ra khỏi mớ hỗn độn này. bên tai truyền tới tiếng nói giận dữ của người nọ.- cậu còn muốn giả vờ sao ? mau tỉnh dậy cho tôi.- chó...- cậu nói cái gì ?người đàn ông kề sát tai vào mặt cậu để nghe. Bất ngờ Phan Anh đưa tay ra túm lấy đầu hắn xoay chuyển thế cờ. bản thân mình ngồi trên người hắn.- thằng chó điên, ai cho mày chạm vào đầu tao ? biết bố mày là ai không ?vừa nói cậu vừa nắm đầu hắn nện xuống dưới đất. lực tay càng lúc càng mạnh. hắn không kịp phòng bị, cứ như vậy ngây như phỗng để cậu đánh.- tao hỏi sao mày không trả lời ? biết tao là ai không ? thằng chó rẻ rách.máu nhuộm đỏ nền nhà, không biết là máu của ai nhưng chắc chắn rằng Phan Anh đã không còn là Phan Anh nữa....- nhìn cái gì ? địt con mẹ mày.....…

Em Là Thiên Thần Nhỏ Của Đời Anh

Em Là Thiên Thần Nhỏ Của Đời Anh

0 0 2

Tống Duy Trường - Chàng trai của những đêm dài đằng đẵng nơi hộp đêm nhơ nhuốc. 18 tuổi, ước mơ vỡ vụn dưới chân những kẻ đòi nợ thuê, sau lưng anh là người mẹ quỳ gối khóc than và người cha say xỉn trốn chạy trên mái nhà. Trên vai áo anh không phải là tương lai, mà là mùi khói thuốc nồng nặc và vị đắng chát của men rượu. Trường sống như một bóng ma, bám đuổi anh là những định kiến nhơ bẩn của người đời và gánh nặng nợ nần chất chồng từ người cha quá cố.Trần Minh Khánh - Sinh viên Y khoa ưu tú, bước đi trong mùi thuốc sát trùng thanh khiết và những trang sách tri thức dày cộm. Trên vai cậu là chiếc áo blouse trắng cao cả, hơi thở mang vị bạc hà mát lạnh và cuộc sống nhung lụa của một thiếu gia tập đoàn lớn. Cậu là biểu tượng của vinh quang và ánh sáng, nơi mà mỗi bước chân đi qua đều là những lời reo tụng.Hai thế giới ấy vốn là hai đường thẳng song song, cứ ngỡ chẳng bao giờ chạm mặt. Thế nhưng, Khánh đã chọn bước vào vũng lầy mà Trường gọi là nhục nhã, dùng đôi bàn tay thanh sạch của mình để kéo anh ra khỏi bóng tối của sự tự ti.Anh yêu cậu bằng tất cả sự kiêu hãnh của một người đàn ông nghèo: Suốt những năm tháng ấy, anh chưa bao giờ để Khánh phải thiếu thốn bất cứ điều gì. Họ đã cùng nhau đi qua những ngày giông bão, từ lúc đôi tay trắng đến khi tên tuổi rạng danh. 6 năm thanh xuân đổi lấy một cái đám cưới viên mãn và sự cúi đầu chấp thuận của cả hai gia đình.( Mình chưa đủ tuổi để chạm đến ngành y cao cả, nhưng mình có niềm đam mê mãnh liệt với nó. Nên mình đã xây dựng nhân vật…

mewgulf | mở lòng một lần thử xem?

mewgulf | mở lòng một lần thử xem?

11,288 557 15

sinh tử văn ó =)))))))…

Artbook mà chả ai bao giờ xem :V

Artbook mà chả ai bao giờ xem :V

168 35 3

Tui vẽ... thì sao?…

Hoa Chuông Gió

Hoa Chuông Gió

2 0 1

Có ai từng nghe tiếng chuông gió chưa ? Nếu nghe rồi thì cảm nhận của bạn ra sao, có phải là thanh âm rất trong trẻo, thư giãn giữa những mảnh kim loại và vào thuỷ tinh, giống một bản nhạc du dương tự do theo sắc thái gió trời không ? Tôi cũng đã từng rất thích thanh âm ấy, cho đến một ngày, chỉ nghe tới nó là tôi như bị kéo lại cái ký ức quá khứ đầy tội lỗi mà chính bản thân tôi muốn kết bản án tử hình cho chính mình.Giờ đây, nó vẫn vang lên, dù không có gió nhưng nó vẫn vang, như những tiếng chuông dày xéo tâm hồn tôi sống trong tội lỗi tới cuối đời...Thể loại: Kinh dị, tâm lý.…