Tui viết văn có dở thì mọi người vẫn ném đá nhẹ tay nhé.Tên khai sinh: Đừng ngủ nhé.Vừa tra vừa không tra công x có chút ngốc ngốc thụChuyên mục spoiler:A Thác là một sai lầm, trong mắt Đoàn Trạch Dương, nó làm gì cũng sai.Thở cũng sai, nói cũng sai, ngay cả sự tồn tại của nó cũng là một sai lầm.Nhưng Đoàn Trạch Dương hận chết nó lại không dám giết nó, còn phải ở bên nó mỗi ngày là chuyện gì?Truyện rất ngắn nên sì poi ít thôi không là lòi đuôi, mọi người đọc truyện vui vẻ...…
một cô gái với mái tóc màu xanh lục dài ngang lưng sống ở một miền quê xa xôi hẻo lánh mang trong mình giọng hát thiên thần với niềm đam mê cháy bỏng, nhưng mẹ cô rất yếu mà ở làng quê không có bác sĩ, nhà lại nghèo, cô quyết định lên thamhf phố kiếm việc. Nhờ sự giúp đỡ của mẹ cô đã cho cô địa chỉ nhà của bác cô ở thành phố rộng lớn. Vậy cô sẽ phải đối mặt với những thử thánh gì…
vào buổi tối cô hẹn anh ra "Lưu Thiên Vũ tôi đã lấy hết tất cả tấm lòng của mình để yêu anh !... Nhưng anh lại ghét bỏ tôi , từ giờ trở về sau tôi không muốn có bất kỳ liên quan gì tới anh nửa. Đừng xuất hiện trước mặt tôi!!! " . Từ lúc đó cô quyết định sẽ không yêu hắn ta thêm lần nào nửa !Nhưng cô không biết hắn đã yêu cô nhưng không muốn thừa nhận đến lúc cô bỏ đi thì hắn lại muốn tóm cô lại nhưng không kịp . " Hạ Tiểu Nhiên em tưởng thoát được tôi sao ?! Tôi sẽ lật hết cái thế giới này lên để tìm bằng được em lúc đó tôi sẽ chói em bên cạnh tôi đến hết cuộc đời này!!!!" Sau 3 năm cô trở thành một minh tinh tài giỏi , xinh đẹp , nổi tiếng nhưng lại lạnh lùng. Khiến hắn đứng ngồi không yên vì sợ bị cướp . Liệu Lưu Tổng có thể kéo cô về được không ? À nhon mọi người 👋 vì đây là lần đầu ad viết truyện nếu có gì sai sót thì các bạn nhớ nhắc ad để ad sửa nha . Vì ad còn phải đi học nên thứ bảy hoặc chủ nhật mới có chap mới nha 😢 cảm ơn mọi người nhiều 😘 À còn nửa truyện này không tới 100 chap đâu . Và diễn biến rất hay mong mọi ng nhớ bình chọn và ủng hộ nha 😚 yêu yêu 😄…
Đối với Kiên, hôn nhân là điều gì đó thật gàn dở và trói buộc. Dù đến tuổi anh hầu hết bạn bè đã lập gia đình, Kiên cũng không hề cảm thấy cô đơn. Đam mê duy nhất của Kiên là công việc và kiếm tiền, là hoàn thành một thương vụ khó khăn sau đó lặng lẽ nhẩm đếm số tiền tăng dần trong tài khoản. Anh hài lòng với việc trở về nhà một mình sau một ngày dài mệt mỏi. Dù đi khắp các khách sạn hạng sang ở Hà Nội với không thiếu những cô gái đẹp, Kiên chưa từng đưa ai về nhà. Những cô gái bám lấy Kiên đều đẹp đẽ, chu toàn và thật sự yêu anh, Kiên đón nhận sự dâng hiến của họ nhưng chưa từng dùng tình yêu đáp lại, nên họ cũng lần lượt bỏ đi, và Kiên hài lòng vì điều đó, bởi thực lòng anh ghét sự trói buộc. Anh có thể vui chơi qua đường chứ không cam tâm buộc mình dừng lại gắn bó với bất kỳ ai.Thế nhưng chiều hôm đó, sau buổi họp muộn, Kiên không trở về nhà cũng không tìm một cô gái nào đó vui chơi như thường lệ. Anh lái xe lòng vòng trên phố, ngẫm nghĩ về cô gái bé nhỏ đã đối chất với anh 2 tiếng đồng hồ trong buổi ộp vừa qua. Kiên cũng không ngờ rằng người con gái có nhan sắc bình thường nhất trong những người tiếp cận anh sau này lại là người ở lại trong tim anh cuối cùng. Tối hôm đó, lần đầu tiên trong ba mươi sáu năm cuộc đời, Trần Trọng Kiên nhẩm thầm một cái tên phụ nữ xa lạ trước khi chìm vào giấc ngủ: Đặng Huyền Châu.…
"em không thuộc về thời đại này"(*), nàng nhìn say đắm."chị cũng nói rồi, em không thuộc về thời đại này, nhưng em thuộc về mùa hè của mọi thời đại. buồn là hạ tàn rồi, tiệc cũng đã tan. nên em phải về thôi"(*) từ lời thoại: "you don't belong to this century" - Daisies (1966), produced by Vera Chytilová. ảnh: pinterestđăng tải duy nhất trên wattpad.…