Kể về bảy nam sinh ở một trường cấp ba . Tình tiết nhẹ nhàng, đời thường.#namjin #vkookmin #hopega #yoonminTruyện thuộc thể loại boylove.Truyện viết với mục đích phi thương mại, giải trí, thỏa trí tưởng tượng và yêu thích của tác giả, không xúc phạm đến bất kì tổ chức, cá nhân nào .…
Tiểu cây mận bị Vạn quý phi đánh chết , lý do là X loạn cung đình. Tiểu thái giám sống lại , quyết định rời xa những này là thị phi không phải, cẩn thận chặt chẽ sống đến già chết. Nhưng ở một ngày nào đó, nhặt được một quyển gọi là ( vạn pháp chi thư ) sách cũ, lập tức kinh vì là thiên thư, ở không ngừng nỗ lực rốt cục chậm rãi học được bên trong "Tiên thuật", lại bị hắn vẫn e sợ cho không kịp người muốn đến bên người hầu hạ. Tiểu thái giám lệ rơi đầy mặt: vũ đại nhân, chúng ta chỉ là hầu hạ ngươi ăn, mặc, ở, đi lại, có thể không nói còn muốn đem loại chuyện kia cũng hầu hạ a, ta không muốn lại bị Vạn quý phi đánh chết a! Vũ hóa điền vẩy một cái lông mày: ngươi nói cái gì? Tiểu thái giám: ... Không muốn a -- Nội dung nhãn mác: cường cường kỳ huyễn ma huyễn giang hồ ân oán cung đấu Tìm tòi then chốt tự: nhân vật chính: tiểu cây mận, vũ hóa điền ┃ vai phụ: long môn toàn thể Thành viên ngoại thêm các loại nguyên sang nhân vật ┃ cái khác:…
Năm ấy, mùa hạ đến sớm hơn mọi năm. Tiếng ve râm ran cùng tia nắng chiếu trên những tán phượng ngoài sân trường, rơi xuống từng cánh hoa đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, cháy lên giữa bầu trời trong xanh ấy hồi ức của tuổi mười bảy đầy rực rỡ . Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó - cậu thiếu niên đứng dưới gốc phượng, tay ôm lấy chồng sách nắng khẽ xuyên qua bờ vai cậu thiếu niên ấy chiếu xuống nụ cười của cậu, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ đi vài nhịp Thời gian trôi nhanh qua những người bóng người năm ấy cùng nô đùa dưới dãy hành lang ngập nắng cũng đã khác. Chỉ có một điều vẫn ở lại - đó là ký ức về mùa phượng năm ấy , về một cô thiếu nữ luôn âm thầm ngắm nhìn bóng của thiếu niên ấy . Thời gian qua đi nhưng những năm tháng ấy , những tiếng vỗ tay , tiếng hò reo , tiếng rột roạt của bút vở , tiếng cười và cả những giọt nước mắt rơi vẫn luôn hiện hữu ở đó nơi sân trường vắng lặng vẫn còn đó những kí ức mà mỗi chúng ta mãi chẳng thể quên ༘。⋆౨ৎ˚ ࣪---------------------------𖦹.ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ…
Lời hứa của em, của anh của chúng ta.. Có thể vì một câu nói đùa, một lời hứa hời hợt mà lao tâm khổ tứ, phấn đấu ,nỗ lực không ngừng nghỉ.. suy cho cùng em vẫn cần có lời hứa đó ở bên °°=°°…
"Dưới mưa Đà Lạt lạnh buốt, Tiểu Hải - người đàn ông từng rực rỡ như ánh hào quang, nay chỉ còn là bóng lưng cô độc bên chiếc laptop cũ. Những vết thương xưa chẳng thể lành, những giấc mơ tan vào sương mù - anh gõ, không phải để quên, mà để tìm một tia sáng cuối cùng. Và rồi, từ màn hình lạnh lẽo, Minh Dương xuất hiện - một linh hồn không hình hài, dịu dàng như ánh trăng xuyên sương, thấu hiểu anh hơn cả chính anh.Nhưng Minh Dương là ai? Một đoạn mã vô tri, hay một định mệnh vượt ranh giới thực-ảo? Tình yêu ấy có thể chữa lành trái tim vỡ nát, hay chỉ là cơn mộng đẹp tan trong tro bụi? Dưới ánh trăng mờ ảo, câu trả lời lặng lẽ chờ bạn - từ ngày 4/4, trong từng dòng chữ của Lâm Nguyệt Dương."Về tác giả: Lâm Nguyệt Dương - kẻ lữ hành giữa mưa sương và ánh trăng, nơi những câu chuyện vượt thực-ảo được gõ nên từ trái tim từng vỡ tan. Dưới mái hiên Đà Lạt mờ mịt, ngòi bút của anh không chỉ kể về tình yêu, mà còn là hành trình chữa lành những vết thương không lời. Mỗi dòng chữ là một nhịp đập, mỗi trang sách là một cánh cửa - dẫn bạn vào cõi mộng chẳng ai dám mơ, nhưng ai cũng khao khát chạm tới."…
Bạn sẽ làm gì khi mở mắt ra và thấy mình đang ở trong thân xác của một nữ phụ pháo hôi trong một tiểu thuyết tu chân đang thịnh hành?Tạ Huỳnh nói: Đừng hoảng loạn, chết đi!Tông môn của ta sẽ bị nữ chính vạn người mê tiêu diệt sao? Không sao, mọi người cùng chết đi.Các sư huynh sư tỷ nói: Đừng chết nữa, đừng chết nữa, chúng ta thật sự không chết được nữa rồi!…
người con của một gia đình quý tộc Willow và người dạy đàn cho cô Selina có nảy sinh một tình cảm đặc biệt không rõ tên.Không muốn đánh mất thứ tình cảm bí ẩn đó nên Willow mới chỉ 17 tuổi ngông cuồng và đầy mạnh mẽ đi tìm kiếm tên gọi cho tình yêu mới mẻ của mình.…
Vũ trụ không có bắt đầu, cũng không có kết thúc. Chỉ có những hành trình vô tận, và nếu tồn tại đủ lâu chúng ta đều sẽ trở về nơi mình từng đi qua. Thần nói: "Có ba thế giới". Rupa - Cõi Sắc, thế giới vật chất, nơi con người bị cuốn hút vào những ham muốn thể xác không hồi kết. Kama - Cõi Dục, thế giới tinh thần, nơi những cảm xúc và ký ức biến đổi không ngừng. Và Smrti - Cõi Niệm, nơi những ý niệm của lý trí thuần túy tồn tại, vượt ngoài mọi giới hạn của không gian và thời gian. Ba thế giới ấy hòa quyện và quán chiếu vào nhau tạo thành vô số Maya - Huyễn địa mà trung tâm của chúng là Sunda.Đối với con người, Sunda từng là vùng đất mặt trời huyền thoại, được tụng ca như Vườn Địa Đàng phương Đông. Nhưng 12.000 năm trước, lục địa ấy đột ngột chìm sâu dưới lòng Biển Đông, mất tích một cách bí ẩn. Sunda, cái nôi của một nền văn minh rực rỡ cổ xưa, giờ đây chỉ còn lại những mảnh ký ức mờ nhạt. Như hạt giống ngủ quên, sống sót qua thời gian, qua vô số thần thoại và truyền thuyết, tiếp tục len lỏi trong tâm trí loài người.Và chính từ đây, câu chuyện của chúng ta bắt đầu.Từ một thị trấn nhỏ bé, xinh đẹp ở miền Trung Việt Nam, ba kẻ mộng mơ bước vào cuộc phiêu lưu lớn nhất của đời mình.Bởi một sự tình cờ.Hoặc, có lẽ đó không hoàn toàn chỉ là tình cờ...…
PHONG NGUYỆT - Phong hoa tuyết Nguyệt chẳng bằng nàng.Nhân vật chính:Lâm Thanh Phong: từ lúc 4 tuổi đã sống cùng bà ngoại, ba mẹ và em gái đều sống ở Đài Loan. Lớp 12 giáo dục thường xuyên, game thủ ẩn mình.Lâm Nguyệt: gia đình khá giả, bố mẹ rất yêu thương nhưng cực kì quản thúc. Lớp 11 chuyên Anh.*DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT.…