7,866 Truyện
CANH BẠC - TÚNG LAN

CANH BẠC - TÚNG LAN

17 0 26

Văn án: Gió lạnh cuối đông thổi vào trong ngõ, Lâm Sơ nghe thấy mấy nam sinh đem cô ấy ra cá cược: "Anh Chấp, nếu có thể hẹn hò với cô ấy hai tháng mà không chia tay, thì anh sẽ thắng." Mấy ngày sau, đầu anh chảy máu, đi ngang qua cô, cô bước vào ngõ, đưa tay về phía anh hỏi rằng: "Cậu có chỗ nào không khỏe à?". Vài ngày sau, bên ngoài tiệm net, cậu gọi cô dừng lại: "Này, làm bạn gái của tôi được không?" Lâm Sơ suy nghĩ mấy ngày. Ngày 9 tháng 4 cô đồng ý với anh.Ngày 9 tháng 6 tốt nghiệp cấp ba. Hai tháng, là canh bạc của anh cũng là canh bạc của cô. Trong lòng Lâm Sơ, những gì Trần Chấp muốn làm, anh đều sẽ tìm mọi cách để thực hiện, tuỳ ý nhưng vẫn rất thận trọng.Vì vậy, cô ấy đã tính toán kỹ lưỡng từng bước đi, nhưng không ngờ anh ta lại không phòng bị."Qua ván cược này, em sẽ là người chiến thắng"....Đôi lời của editor: ‼️ Tên gốc của truyện không phải "Canh bạc" nhưng tại sao lại đặt tên "Canh bạc" vì cả hai đều mạo hiểm đặt cược bản thân mình để bắt đầu mối quan hệ. Anh nhận cược với sự háo thắng, thích chinh phục và đầy tuỳ tiện. Cô biết anh chỉ vì cá cược mới yêu đương nhưng vì thoát khỏi cảnh bạo lực, nên đã đặt cược bản thân mình vào anh. Vậy qua ván cược này, ai sẽ là người chiến thắng?‼️ Về xưng hô nhân vật, lúc chưa đồng ý hẹn hò: cậu x tôi ; sau khi đồng ý hẹn hò: tôi x anh, tôi x em.‼️ Truyện nhắc tới vấn nạn "Bạo lực học đường" nên sẽ có những cảnh gây khó chịu, hãy mang cái đầu lạnh đọc truyện để không ám ảnh nếu tâm lí yếu. Mọi chuyện sẽ êm đẹp t…

Trộm mộ: Đại gia rồi cũng phải đi thi công chức

Trộm mộ: Đại gia rồi cũng phải đi thi công chức

386 3 45

Giới thiệuĐồng nhân Đạo Mộ Bút Ký - Hắc Hoa(Cảnh báo: nhân vật Giải Vũ Thần có phần OOC + cố gắng bám nguyên tác nhưng thực tế đã lệch hướng + yếu tố hệ thống)(Hệ thống tồn tại khá mờ nhạt, ý nghĩa cũng gần như không có. Nhưng nếu không có một biến số nào đó thì câu chuyện cũng khó phát triển. Cứ xem như giải trí đi.)Giải Vũ Thần - đương gia Giải gia, cũng là "tài thần gia" được nhóm Ngô Tà, Trương Khởi Linh, Hắc Hạt Tử, Vương Bàn Tử công nhận.Khi Giải Vũ Thần gặp phải "hệ thống thần hào"-【Đinh! Nhiệm vụ hôm nay: trong vòng 24 giờ tiêu hết 50.000 tệ.】Giải Vũ Thần nhìn thoáng qua hóa đơn bữa sáng.Hệ thống im lặng.Một vị tổng tài giàu nhất, khí phách nhất gặp phải một hệ thống vô dụng nhất-một người một hệ thống, rốt cuộc sẽ tạo ra tia lửa gì?Ít nhất vào khoảnh khắc đó-Hắc Hạt Tử: "Hoa nhi, cái đấu này nguy hiểm, phải thêm tiền... à thôi, lần này miễn phí."Ngô Tà: "Tiểu Hoa, vừa rồi ngươi có thất thần không? Mệt rồi à? Ngủ đi."Trương Khởi Linh: "......"......Ừm, những thứ đó không quan trọng.Quan trọng là-Người đã làm đương gia từ năm tám tuổi, mọi thứ đều tự mình gánh vác, cuối cùng cũng có một khoảnh khắc được phép thất thần.Hệ thống tuy phế, nhưng lại khiến Giải Vũ Thần hiểu ra một điều:Hóa ra... được người khác để ý và quan tâm, là cảm giác như thế này.Vương Bàn Tử: "Hoa gia, ngươi có phải có hệ thống thần hào không?!"Hệ thống: 【Không phải! Sao hắn biết?!】P/S: Có chỉnh sửa là thiết lập riêng, có thể góp ý. Ta xoá bình luận cũng rất nhanh.Để lại cho "tiểu Hoa nhi"…

"Tiểu Ninh , Học tỉ của anh"

2 0 39

Ôn Ninh - cô gái nhút nhát, chăm chỉ nhưng luôn bị lu mờ giữa những người xung quanh - bỗng chốc trở thành tâm điểm khi chuyện tình bí mật với Giang Thần, học bá cao ngạo , tài giỏi, lộ ra trước toàn trường. Từ những ánh mắt tò mò, những lời đồn thổi, đến sóng gió từ gia đình, Ôn Ninh lần đầu tiên phải đối mặt với áp lực lớn nhất đời mình.Nhưng bên cô luôn có Giang Thần - người bạn trai không chỉ tuyệt đối trung thành, lạnh lùng trong vẻ bề ngoài nhưng ngọt ngào, chu đáo đến từng chi tiết trong đời sống thường nhật. Từ những lời thì thầm lúc ôn bài, những nụ hôn dịu dàng đến cả sự quan tâm ấm áp tròng bệnh viện, anh khiến cô nhận ra rằng tình yêu thực sự không chỉ là cảm giác, mà còn là niềm tin và sự đồng hành không rời.Câu chuyện không chỉ là hành trình yêu đương ngọt ngào của cặp đôi, mà còn là cuộc chiến trưởng thành của Ôn Ninh - từ cô gái nhút nhát trở thành người phụ nữ độc lập, kiên cường, đủ sức đứng vững trước mọi khó khăn, với tình yêu làm động lực để vượt qua chính bản thân mình.…

Duyên Tiền Kiếp  - Tác Giả: Thư Vũ

Duyên Tiền Kiếp - Tác Giả: Thư Vũ

147 11 5

Một mối nghiệt duyên tồn tại trăm năm... Hắn mang ơn cứu mạng của nàng, vì thế lặng lẽ bên nàng, nhìn nàng lớn từ năm này qua năm khác, cứ mơ hồ như thế đến khi tất cả không thể vãn hồi. Hắn yêu, yêu say đắm... nhưng đáng tiếc người hắn yêu không yêu hắn, nàng đã sớm thuộc về người khác. Tâm đau nhói tưởng chừng đổ huyết, hắn đau đớn giãy dụa vì tình yêu đầu đời chưa kịp thốt lên thì đã phải nhìn nàng cười vui trong vòng tay kẻ khác. Nụ cười của nàng vẫn dịu dàng như thế, như lúc sơ kiến, nàng ôm hắn vào lòng khi hắn bị thương trở về nguyên hình là một con mèo nhỏ. Từ lúc đó hắn đã biết người và yêu không thể nào có tình cảm, huống chi nàng còn là một nữ nhân đặc biệt. Nhưng hắn mặc kệ. Mặc kệ như thế nào, hắn chỉ muốn ở bên nàng, chăm sóc cho nàng đến cuối đời...cho dù người ôm nàng trong vòng tay không phải là mình...- Tiểu Dương cô có tin vào kiếp trước? Cô có tin vào cái gọi là duyên nợ dù cho đó là mối nghịch duyên giữa người và yêu... Biết không.. tôi đã mãi chờ đợi ...trăm năm...ngàn năm ...vẫn đợi cô trả món nợ này.... - Vũ Huyền nhìn thẳng vào mắt Tiểu Dương, cô có thể thấy đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp đó thoáng đượm nỗi buồn và đầy lạc lõng. Cô sẽ phải trả món nợ nghìn năm này như thế nào đây?Đôi lời tác giả: Thực ra lúc đầu viết truyện này mình đã từng đăng lên trang http://tgtruyen.com/ tới chương 4. Nhưng sau một thời gian thì trang đó bị lỗi không thể đăng tiếp tục, mà mình không muốn truyện mình lần đầu viết lại chết yểu một cách vô duyên như thế cho nên nhờ …

All Tư Không Trường Phong

All Tư Không Trường Phong

2,113 97 154

Dịch từ Lofter…

Nấu ăn là một nghệ thuật

Nấu ăn là một nghệ thuật

116 3 1

Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&&#₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)&#*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…