Tuấn Anh lạc bước vào tiệm hoa nhỏ "Hoa & Những Lời Thầm Thì", bị thu hút bởi vẻ thanh bình và hương hoa cỏ dịu nhẹ. Ánh mắt anh dừng lại ở Hoàng Minh, chàng trai đang tỉ mẩn chăm sóc hoa. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Tuấn Anh cảm thấy tim mình khẽ hẫng một nhịp.…
truyện kể về một cô gái đang túng quẩn vì nợ nần, bỗng một ngày tận thế zombie bất ngờ bùng phát, vì biết nếu còn sống thì cũng không dễ dàng gì nên cô đã tình nguyện bị zombie cắn, nhưng thay vì biến thành một zombie vô tri vô giác thì cô lại là một con zombie cấp 3 và vẫn giữ được ý thức của con người…
Ba cô nàng xinh đẹp học giỏi những cá tính khác nhau nhưng là bạn thân từ nhỏ phải nói hơn cả bạn thân chị em luôn mới đúng. Ba anh chành thông minh lanh lợi mỗi người có mỗi đặc điểm riêng. Rồi tình yêu của họ sẽ ra sao thành hay không hãy theo dõi truyện của mình nhé…
Đây là truyện mình đọc thấy hay nên edit lại thôi mọi người đừng ném đá mình nha^_^Giới thiệu:Anh phiền não: "Tôi đã yêu một người, nhưng mà không biết nói thế nào với cô ấy."Tôi đề nghị: "Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nói thẳng với cô ấy "Anh yêu em" là được sao?"Anh rầu rĩ: "Thế nhưng mà... Tôi sợ cô ấy sẽ từ chối."Tôi an ủi: "Làm gì có chuyện đó, anh là người đàn ông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mới không đồng ý thôi!"Anh gật đầu: "Vậy được, anh yêu em!"Tôi: "... À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp..."Anh: "..."Chuông điện thoại di động vang lên...Tôi: "Alo, ai thế?"Anh: "Băng Khanh , chúng ta kết hôn đi."Tôi: "Alo alo, ai đầu dây thế?" ( quyết chí giả vờ như không nghe thấy )Anh: "Là anh."Tôi: "Alo? Nói chuyện đi chứ, sao im lặng vậy?"Anh: "Sao? Em không nghe được à?"Tôi: "Đúng đúng! Tôi cái gì cũng không nghe được."Anh: "... Băng Khanh , em giỏi lắm."Tôi: "... = = "…
đây chỉ là ngoại truyện di mình nghĩ ra bạn nào mà muốn thì hãy đọc đầy đủ truyện nhaDo mình thấy cốt chuyênn chính buồn quá nên mình nghĩ ra ngoại truyên mong mọi người không nói mình nhái truyện…
Tác phẩm dở dang được sinh ra vào một ngày nhàm chán mang tên "Nếu Biết Đó Là Lần Cuối" của Thảo Vy, một người yêu viết lách vẫn chưa đủ chín chắn, kể về "một cô gái yêu nghệ thuật và cố gắng cống hiến hết mình vì nó, Tú Quỳnh. Vào những ngày vội vã giữa dòng đời như bao ngày, cô vô tình gặp được một cô gái mà cô cho rằng là 1 người bình thường trong tất cả những người bình thường khác, nhưng trớ trêu làm sao cô gái mà cô cho rằng là người bình thường chỉ vô tình bắt gặp bên kệ sách ấy lại xuất hiện đi xuất hiện lại trong những tháng ngày mùa đông lạnh giá của cô. Rồi một hơi ấm chẳng biết từ nơi nào đến...đã tóm gọn trái tim bé bỏng buốt giá khi ấy. Cô nàng kia đã âm thầm trường tồn trong trái tim của "Quỳnh" từ khi nào chẳng hay.…
Từ cái nhìn đầu tiên em đã yêu unnie mất rồi....nhưng trái tim unnie vốn không hướng về em... unnie ghét em.... xin lỗi.. xin lỗi vì tất cả. Xin lỗi vì đã làm xáo trộn cuộc sống của unnie Cho dù là có đau khổ.. em vẫn không hối hận....khi được yêu unnie...…
Một câu chuyện tình yêu thật trong sáng và ngọt ngào. Tình yêu là gì? Em đã nhiều lần tự đặt ra câu hỏi, nhưng đều không thể trả lời. Một con người bình thường như em có thể yêu anh sao? Đáng để anh phải hy sinh nhiều như vậy sao? " Em đáng! "…