sinsoledad - jeongri
sinsoledad: phát hiện hạnh phúc trong tầm tay…
sinsoledad: phát hiện hạnh phúc trong tầm tay…
vì thẩm tuyền duệ đã không quay đầu, kim jiwoong rốt cuộc cũng không đợi em thêm nữa.…
Nguồn: https://tieumabacha.wordpress.com/【dam-my】chinh-phuc-lac-da-hoan/Tất cả mọi thứ mình đăng đều không thuộc về mình. Nguồn ở link trên. Mình chỉ đăng lại để đọc, sẽ xoá khi đọc xong.…
"Anh không biết đến bao giờ chúng ta mới gặp lại.....có thể rất lâu, cũng có thể là..ngày mai....Nhưng dù thế nào... cũng hãy chăm sóc bản thân thật tốt nhé""Đừng bỏ bữa""Đừng thức khuya""Khi trời lạnh phải mặc thêm áo".............."Ngoan....đừng chờ anh"…
Yoongi 5 tuổi hay 5 Yoongi?…
Cre ảnh bìa: @teabaekfox Author: Giấm -------------- Nếu thế giới của họ chính là một cuốn sách.…
hoàng tử quanrui × cận thần gunwook…
hrt x jwy | textfic; school life! badwords…
Tên Fic: Căn phòng kí túc xáAu: g_han259Pairing: SenRu Có H, có H!!!-Xin đừng tự ý mang truyện đi chỗ khác, đọc xong nhớ vote với comment cho au vui nhoee~~ ^^…
Đọc web lậu là con bò…
Cậu người mẫu cùng vị chủ tịch…
lee jeonghyeon x rickyMê hai đứa tới mức phải ngoi lên phủi bụi cái acc wattpad ngót nghét cả năm trời chưa đăng gì là mọi người hiểu cp này nó dịu thế nào rồi đó.Tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng.Please do not re-up!…
Tác giả: yuanrushui63597Nguồn: Lofter…
"Những vần thơ chứa đựng tình cảm dành cho em,Tôi đã đều đặn gửi đi suốt 15 năm"------Title: 15 nămPairing: Kim Gyuvin x Ricky (Shen Quanrui)Rating: G------LƯU Ý: - Nhân vật trong truyện đều không thuộc về tác giả.- Tác phẩm hoàn toàn chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, không liên quan tới cá nhân ngoài đời.- GYUVIN TOP! RICKY BOT!- Mong mọi người sẽ tôn trọng và không add vào list truyện có couple ngược lại ạ, cảm ơn mọi người rất nhiều.…
Một ngày ghi hình tưởng chừng bình thường tại studio SBS, nhưng không khí hôm ấy giữa chín thành viên ZEROBASEONE lại có chút gì đó đặc biệt hơn mọi khi. Trong không gian nhỏ xinh của một cửa hàng tiện lợi được dàn dựng tỉ mỉ, nơi những ly mì nóng hổi, bánh kẹo ngọt ngào và tiếng cười rộn ràng len lỏi khắp căn phòng, người ta dễ dàng bắt gặp những ánh nhìn trao nhau tưởng như vô tình mà lại không hề đơn giản.Giữa những trò chơi quen thuộc, giữa những trêu chọc vụng về và những lần lén lút quan sát, có đôi khi khoảng cách giữa hai người lại gần hơn chỉ vì một luật chơi nhỏ xíu mang tên Pepero Game. Có người cười toe toét như thường lệ, có người vẫn tinh nghịch như mọi hôm. Chỉ là, đôi khi ánh mắt chạm nhau lâu hơn một nhịp, hay bàn tay vô thức dịch lại gần thêm một chút...tất cả đều như thể chỉ riêng những người trong cuộc mới hiểu rõ nhất.…
Một kẻ ngốc chỉ biết đâm đầu vào tình yêuChân thành nhưng người ta lại không muốn tiếp nhận. Mọi nổ lực đều là vô ích nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy hối hận về những gì mà mình đã trao!…
Shen Quanrui đừng vừa ăn vừa xem phim nữa…
Có những người, ngay từ lần đầu xuất hiện đã có thể mặc nhiên trở thành một phần rất quan trọng trong cuộc sống của một người khác.Với Seo Jinhyeok thì Choi Wooje chính là người đó.Ngay khoảnh khắc em ngồi xuống cạnh Seo Jinhyeok, hai mắt tròn xoe cười rộ lên, hí hửng đưa cho người lạ không quen biết như anh một viên kẹo - sự ngọt ngào đầu tiên mà anh nhận được của mùa hạ, thì cõi lòng Seo Jinhyeok đã khẽ run lên những cảm xúc xuyến xao lạ thường.Nó dường như thôi thúc anh....... bước đến gần em hơn.Rồi cả hai quen biết thân thiết, gần gũi hơn. Có lúc Seo Jinhyeok thầm nghĩ chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, đủ dịu dàng thì sẽ có một ngày Choi Wooje quay đầu lại nhìn anh. Không cần nhiều....chỉ cần một lần thôi. Dần anh quen với việc đứng phía sau em, đợi em tan học, đợi em ăn xong, đợi em nhớ ra là vẫn còn có một người ở đó...đợi mình. Những điều nhỏ nhặt đó, cứ thế lặp đi lặp lại mỗi ngày, trở thành một thói quen khó bỏ.Cho đến ngày hôm đóAnh đứng ngoài cửa lớp, tay còn cầm điện thoại, định gọi Wooje đi ăn như mọi khi. Cánh cửa chưa khép hẳn, tiếng nói bên trong vang ra rõ ràng, không cần cố cũng nghe thấy."Ê, mày với anh Jinhyeok thân dữ vậy, bộ quen nhau hả?"Âm thanh của một người nào đó tò mò hỏi.Rồi giọng Choi Wooje vang lên, rất nhanh, rất tự nhiên, không cần suy nghĩ"Điên à? Tao thẳng đấy, anh em thân thiết thôi. Mà nói chứ con trai yêu nhau nghe ghê bỏ mẹ, tao không có kiểu đó đâu"Từng chữ nhẹ tênh nhưng đấm thẳng vào màn nhĩ anh, nhói đau đến run rẩy.…
Người ta bảo em là nít ranhNhưng thật ra là em need anhWarning: OOC, lowercase, textfic, bad words…
Tác giả: Lofter | Cụ thể ở từng phần. Truyện mang về đã xin phép tác giả, không vì mục đích thương mại.Đề nghị không bình luận lời lẽ không hay về Hạ Huyền, Sư Thanh Huyền trong bất kỳ chương nào của bộ tổng hợp đồng nhân này. Xin cảm ơn.…