Mật Ong Của Gấu Nhỏ
nu9 Phạm Ánh Tuyết Vy na9 Nguyễn Trọng Hoàng Khánh Na9 từ chap 3 mới xuất hiện nên đừng ai thắc mắc nha:))Tại vì viết vui vui nên ảnh bìa truyện là ảnh trên mạng nên đừng có chửi em nha…
nu9 Phạm Ánh Tuyết Vy na9 Nguyễn Trọng Hoàng Khánh Na9 từ chap 3 mới xuất hiện nên đừng ai thắc mắc nha:))Tại vì viết vui vui nên ảnh bìa truyện là ảnh trên mạng nên đừng có chửi em nha…
"Cảm ơn mùa hè ấy... cảm ơn biển xanh... và cảm ơn cậu - người đã bước vào thanh xuân của tớ."...•Số chương dự định:40 chương•Truyện:Mùa Hè Năm Ấy,Biển Xanh Và Cậu ~Tác giả:Diệp Châu~…
Thanh Nga quay sang nhìn chàng trai bên cạnh nhẹ giọng hỏi:" Quang Anh tên mày nghĩa là ánh sáng của mọi người hả"Quang Anh nhìn cô gái nhỏ trước mặt môi khẽ cười ánh mắt dịu dàng nói:" Không ánh sáng của em chỉ của mình em thôi"…
Minh Trang có một người bạn thuở nhỏ chơi rất thân vậy mà người bạn nhỏ xem như người trong nhà lại ra đi không từ biệt. Nhỏ ngày nào cũng khóc lóc trước cổng nhà đóng kín rồi ngày ngày ngồi trước thềm đợi một lá thư hay cuộc gọi nhưng chẳng nhận được gì. Nhiều năm sau nhỏ vô tình phát hiện nam thần bị nhỏ "vấy bẩn" lại chính là cậu bạn năm xưa, không những không đánh cậu ta một trận mà nhỏ còn bị lấy cắp trái tim. Tình cảm thầm kín giữa hai người (ai ai cũng biết) ngày một phát triển trước những hành động của cậu bạn ranh ma. Nhỏ cảm thấy không ổn nhưng chỉ biết lao đầu vào lưới.___________Tác giả: Chang Du VânThể loại: Thanh xuân học đườngKhông reup!…
Ôm vụn sao trôi và ôm luôn giấc mơ được cưới anh vào năm tháng rực rỡ nhất.*Những tình tiết,sự vật trong truyện đều là tác giả tưởng tượng và tự suy diễn,không có thật!…
Tôi và Sang gặp nhau lần đầu là trong phòng y tế của trường.Tôi - Nguyễn Ngọc Trâm Anh tự tin rằng bản thân tôi không hề thua kém bất cứ ai, bất cứ người nào.Với thành tích 12 năm đi học, 12 năm học sinh giỏi, ngoại hình thuộc dạng ưa nhìn tôi không nghĩ mình sẽ bị cắm sừng .----------------------------------"Xin lỗi, đây là giường của tôi. Cậu là ai vậy?"Một giọng nói vang lên khiến tôi sắp chìm vào giấc ngủ phải tỉnh dậy ngay lập tức.Giường của phòng y tế mà, giường của cậu ta nữa chứ.Tôi ngồi dậy, mặt đối mặt với kẻ đến sau kia.Cậu ta nhìn tôi một lúc rồi như nhìn ra gì đó, ồ lên: "Cậu là người yêu của Dũng 12A3 đúng không?""Là người yêu cũ. Chúng tôi mới chia tay rồi." Tôi đáp lời ngay lập tức.Cậu ta lại ồ lên một cái rồi ngồi xuống đối diện tôi: "Lê Vũ Đình Sang 12A1, hân hạnh làm quen. Trùng hợp thật tôi cũng mới bị đá."…
If you'd be the cash, I'll be the rubber bandPainter baby you could be the museCause you're the cigarette and I'm the smokerWe raise a bet, cause you're the joker;© 𝘴𝘵𝘰𝘳𝘺 𝘣𝘺 𝘢𝘦𝘳𝘪𝘦; 𝘴𝘪𝘯𝘤𝘦 2018bookcover by @venusarvent of soulmate zone…
-" Mày có thấy trời hôm nay đẹp không"-"Lại có trò gì nữa đây ông tướng" Tôi nheo mắt nhìn Khánh Huy với một tư thế hết sức cảnh giác "Haiz, thời tiết như này yêu tao là hợp lí...mày bỏ phí là mày ngu"-"..."…
Tùng ôm tớ vào lòng, rúc mặt vào cổ tớ, đoạn thủ thỉ:- Ngọc Anh là cô bé Lọ Lem- Ý Tùng là bảo tớ là oshin hử - tớ cau mày hỏi lại.- Không phải! Cậu và Lọ Lem đều là người vô cùng mạnh mẽ và lạc quan. Nhưng khác ở chỗ...- Chỗ nào?- Lọ Lem trong cổ tích thì lộng lẫy nhờ phép tiên. Còn cậu toả sáng như ánh mặt trời mà chẳng cần phép thuật gì cả. - Tùng cười cười, thơm vào má tớ chùn chụt.Cái tên đáng ghét này! Hại tớ mặt đỏ tía tai, xém chết ngạt trong hũ mật.*****Ủng hộ tớ 1 vote đuyyyy:> Love uuu:3…
Đặng Vũ Anh Hoàng như là một thanh kẹo vậy, không phải Alpenliebe, không phải Kopiko, càng không phải Skittles, đặc biệt không phải mấy loại kẹo vừa nếm thì khoang miệng đã tràn ngập ngọt ngào.Anh Hoàng là kẹo Chocolate, lại còn là loại Chocolate 60% cacao ấy.…
"La muse, đứng yên!"Hoàng Lâm Phong bỗng treo một hộp nhỏ gì đó trong tay lên xe đạp rồi bước vội về phía tôi. Theo phản xạ tôi muốn lùi lại nhưng hai chân không nghe lời cứ đứng sững tại chỗ."Ngốc quá, dây giày mày bị rơi ra rồi!" Lâm Phong nói, giọng dịu dàng.Tôi thẫn thờ nhìn bóng hình chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng gọn gàng tràn ngập hơi thở học đường Việt Nam. Không biết cậu đang chạy về phía này hay chạy thẳng vào tâm trí tôi nữa?Phong tinh tế quá, Phong bị đi*n à?Câu nói ấy suýt nữa bị đánh bật ra khi chàng trai từ từ ngồi xuống. May thay, nó được sự mê mẩn kịp thời ngăn cản. Sau chiếc kính cận, đôi mắt chăm chú dõi theo từng cử chỉ của cậu ấy mà không chớp lấy một lần. Có lẽ bị nhìn kĩ quá nên mắt Phong nhắm tịt thành hai dấu trừ. Kịch bản đang đẹp, tôi lại ăn nói tếu táo: "Ồ, mày cười mất cả mắt!" nhưng rồi tự chìm đắm trong đó không cách nào thoát ra...Nụ cười mang giọt nắng cuối xuân khiến người thiếu nữ xao xuyến mãi. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi và cứ thế, tôi thổn thức trước vẻ đẹp khó tả của Lâm Phong. Nắng tháng Ba tinh khôi khiến cậu toả sáng, trong mắt tôi, Phong chính là sự tồn tại lấp lánh nhất!…
Thể loại: học đường, xuyên không, xuyên sách, tình cảm.Giới thiệu:Nguyễn Đông An là trẻ mồ côi, thật vất vả mới học xong đại học, trở thành trợ lý cho giám đốc của một công ty lớn. Trong một lần đi khảo sát công trường, sếp của Nguyễn Đông An bị tấn công bởi người đàn ông do mâu thuẫn về việc giải phóng mặt bằng.Để có cuộc sống giàu có, cô quyết định tìm phú quý trong nguy hiểm, hứng trọn cú đánh đó cho sếp của mình. Cứ nghĩ sẽ được đổi đời từ đây nhưng cô không ngờ bản thân lại xuyên không, nhập vào thân xác của một cô nhóc không thể sống qua tuổi mười tám.Xui xẻo hơn, thế giới cô xuyên vào là một quyển truyện tranh mà cô không biết cốt truyện và nhân vật này sống không quá năm chương với nhiệm vụ là chất xúc tác cho nữ chính đau khổ, gắn kết với các nam chính hơn.Số phải chết trẻ lại cố tình chết sớm hơn dự đoán, Nguyễn Đông An làm sao có thể thoát khỏi định mệnh đã được sắp đặt từ trước? Liệu ước muốn chết già của cô có thể thành hiện thực không? Mời các bạn đón xem.oOoNGHIÊM CẤP REUP, CHUYỂN VER!!!Bìa: Tự thiết kếTác giả: Nam ÁNgày bắt đầu: 10/09/2021Ngày kết thúc: 20/11/2022Truyện đầu tay còn nhiều thiếu sót, mong mọi người thông cảm nha.Ủng hộ tác giả tại awread.vn…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…
Một đứa con gái phải gọi là mọt sách, chuyên tâm nghiên cứu về những thứ phức tạp trên đời, Vũ Diệp Anh, chắc chắn là đứa con gái duy nhất dám ngạo nghễ tuyên bố mình có thể nhìn thấu ý đồ, tâm can của một người.Thực tế đã chứng minh là nó làm được.Vậy mà suốt 2 năm trời học chung trường chung lớp, Diệp Anh vẫn không thể hiểu nổi bạn học Nguyễn Thanh Khoa, nổi rần rần trên confession từ lúc mới nhập học. Hợp lý, chẳng đứa con gái nào lại bỏ qua một cậu bạn đẹp trai, cao 1m72 từ lớp 6, học bạ không một vết mực đen, biết chơi bóng rổ và đánh đàn Ghitar cả. À thì.. đương nhiên, nó cũng vậy.Bằng một biện pháp thần kì vi diệu nào đó, khoảng cách giữa hai người ngày càng được rút ngắn, còn nó thì nhận ra tình cảm của mình dành cho Thanh Khoa, căn bản không dựa trên cơ sở bạn bè. ×TRÍCH ĐOẠN×- "Ê Khoa, mày được theo đuổi nhiều như vậy í, có thấy mệt không ạ?"- "Chả biết nữa, Diệp Anh thấy sao?"- "Tao á? Sướng thế còn gì! Các chị khóa trên thì quàng vai bá cổ, mấy bé khóa dưới thì bẽn lẽn chạy ra xin In4, lũ con gái cùng khối mà còn bày đặt viết thư tình."Vừa nói, nó vừa giơ ngón tay ra như đang tính toán. Sau vài phút trầm tư không nói, nó rút ra kết luận: "Cả cái trường cấp II Đống Đa này, mấy ai được như chú!"- "Sao mày hay để ý tao thế?"- "Bởi vì 'phù sa không chảy ruộng ngoài' nha nhóc!"Mi tâm cậu khẽ nhíu lại, nụ cười tốn gái cùng đôi mắt hoa đào lại bất chợt lộ ra trước mắt nó.- "Không chảy ruộng ngoài, có được chảy vào ruộng ta không?"______________Ngày đăng tải: 2/12/2024Một số đị…
*Lưu ý: Xin chào mọi người! Đây là lần đầu mình viết truyện, nên sẽ không tránh khỏi việc lặp từ hoặc viết chưa chi tiết mong mọi người bỏ qua hoặc góp ý nhẹ nhàng cho mình nhé.*Truyện được dựa theo trí tưởng tượng của tác giả, sẽ có một số chi tiết hơi hư cấu hoặc cẩu huyết một chút.______Một ngày đẹp trời, Trịnh Nhật Dương bỗng ngõ lời yêu thêm một lần nữa với tôi.…
Tác phẩm : | 12cs | nằm trên ngàn người Tác giả : Khiết Mạn_Giới thiệu_Kẻ giàu không biết giá trị đồng tiền , kẻ nghèo không biết đồng tiền có thể làm nên thứ gì. Vì chuyện đó , có rất nhiều kẻ dùng tiền cho những điều sai trái lẫn đúng đắn , từ đây , thế giới này , các cậu sẽ được biết cách người giàu phung phí tiền bạc cũng như cách họ xem đồng tiền thật sự là gì.LƯU Ý : toàn bộ những gì trong bộ truyện này đều thuộc về mình , lấy ý tưởng xin hãy xin phép…
Thư ngẩn người nằm trên giường một hồi lâu, màn hình điện thoại trên tay nó vẫn hiển thị khung cửa sổ trò chuyện với Nguyễn Nam Bảo Huy."Giờ thì nhắn hello thì nhạt quá, hi chào cậu thì nó bị sigma, giờ sao ta...?" Nghĩ đi nghĩ lại một hồi đầu Thư chợt nảy số. Nó nhanh tay thoăn thoắt nhập vào dòng nhập tin nhắn.Thư: Mày ăn cơm chưaTin nhắn vừa được gửi đi nó đã thấy trên avarta con cá chép của Huy đã hiện lên dấu chấm màu xanh. Huy gửi cho nó một icon con khỉ rồi mới nhắn tin rep lại.Huy: Mày nên hỏi câu này lúc 19:00 nghe hợp lí hơn Thư ạ. Giờ là 22:00 thì mày nên hỏi tao là "Đã ăn đêm chưa ?"…
"Sau này...tao sẽ bảo vệ mày, nhất định !!"…
Tôi là Phan Nhật Minh, mười sáu tuổi. Người ta nhìn vào thường thấy cái vẻ ngoài cao lớn, ngổ ngáo, có chút bất cần, rồi mặc định gắn cho tôi cái mác bad boy. Nhưng mấy ai biết, trong cái lớp vỏ ấy, tôi lại cất giấu một điều mà suốt bao năm không dám nói ra. Từ năm lớp 10, trái tim tôi đã lỡ trao cho Bùi Nhã Linh - cô gái với ánh mắt lạnh lùng, giọng nói trầm lặng mà mỗi lần chạm phải đều khiến tôi thấy mình nhỏ bé. Tôi thích Linh theo cái cách âm thầm, chỉ dám nhìn từ xa, chỉ dám giữ lại những nét vẽ vụng về trong cuốn sổ tay.Rồi lớp 11 đến, tôi trở về sau một mùa hè dài, mang theo hy vọng mơ hồ... nhưng đổi lại, là hình ảnh Linh tay trong tay cùng một người khác. Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như sụp đổ trước mắt tôi. Có lẽ đây không chỉ là câu chuyện về tình yêu, mà còn là hành trình tôi học cách giữ lấy, buông bỏ... và trưởng thành.…