Đây là lần đầu tiên mình việt truyện chuyển ver, có gì sai xót mong mọi người thứ lỗi ( đừng ném đá em) Truyện : Xu Xu , đừng khóc! Tác giả : Hồng Sakura Truyện này được sis Hồng Sakura viết cũng khá lâu rồi , nhưng vì mình thích quá nên muốn chuyển ver sang TFBOYS! Còn Fic " Này nhóc ! Tôi thích em" của mình vẫn sẽ hoạt động bình thường ! Mong mọi người ủng hộ !…
tác giả (bút danh thứ 2): cá mặnchuyện là tiểu Uyên đang chạy hết sức bình sinh để tiềm chỗ trú mưa thì thấy một cái hộp nhỏ bên trong là một con mèo đang bị thương, vì thấy tội cho chú mèo (thật ra là lão công) nên cậu mang về chửa trị và nhận nuôi mà không biết rằng vị đương kim hoàng thượng này sau này sẽ đè cậu ra ăn sạch (ôi con tôi)"tiểu Uyên à ~,anh muốn ~"Văn khiêm (con mèo)đang làm nũng với cậu"tránh xa ra,hôm qua đã làm 12 lần rồi còn chưa đủ à?!!!!!!!!!!" tiểu Uyên giật bắn mình cố chạy thoát(cá mặn: ôi,con tôi)…
Cô bị cô ta hãm hại tan nhà nát cửa, người mà suốt ngày xưng hô chị chị em em với cô vô cùng thân thiết. Cha viết giấy từ con, vị hôn phu thanh mai trúc mã cũng theo đó mà rời bỏ cô. Mẹ cô vì quá sốc trước chuyện đó mà lên cơn bạo bệnh mà chết. Dường như cuộc đời cô vẫn chưa đủ thê thảm, lại còn phải trốn chui trốn nhũi vì bị người chị gái cùng cha khác mẹ kia truy sát. Dường như ông trời có mắt, tặng cho cô 1 vết dao đâm, lại khiến cho cô trùng sinh, sống lại 1 lần nữa. Lần này, cô nhất định sẽ tặng cho cô chị gái yếu đuối nhu nhược kia 1 món quà vô cùng kinh hỷ. Phượng Hoàng chân chính không dễ bị người khác chà đạp dưới chân, mà sẽ nhảy vào lửa tái sinh lần nữa...…
em là Huỳnh Thiên Như. Em là một người hiền lành luôn quan tâm người khác, lạc quan và hay cười nhưng đằng sau những nụ cười ấy là một trái tim có vô số vết xước.... Những sự kiện xảy ra trong cuộc sống của em chính là thứ khiến một thiên thần dần mất đi ánh sáng và ngã xuống khỏi thiên đàn mà đến nhân gian....Anh là Hoàng Thiên Ân. Anh cũng là người lạc quan, hay cười và hay chêu chọc ng khác đến khi họ cười thì thôi. Một người vui vẻ luôn tràn đầu năng lượng như thế lại có 1 quá khứ đau buồn. Anh luôn cười, cười để che đi sự mệt mỏi, đau buồn của mình...________________________"Này!... tớ... thích cậu Hoàng Thiên Ân!..""Tớ xin lỗi!, nhưng... tớ không thích cậu mà....""Tớ thích Linh và tớ yêu cô ấy. Tớ không thích cậu""Tớ... và cậu, không thể sao!? Tớ biết chứ. Cảm ơn..."_______________________________Đây là truyện đầu tay của mình có gì mong mọi người thứ lỗi và bỏ qua. Mong m.n không ném gạch đá lếu không ưng ý hãy góp ý cho t/g sửa ạMột điều nữa là truyện có thể sẽ là HE nhưng đôi khi lại hơi hướng về SE hơn lên lếu cái kết ko hợp hãy bỏ qua ạ…
Phương Trạch Vi sờ nắn lòng bàn tay của Hà Trường Thanh: "Chỉ tay này cho thấy, e là sắp tới cậu sẽ gặp tai nạn đổ máu, sinh mệnh khó bảo toàn!"Hà Trường Thanh cười cười, "Vậy sao."Phương Trạch Vi: "Không cần quá lo, quẻ này tuy hung hiểm, vẫn có cách phá giải!"Hà Trường Thanh: "Tôi đâu có lo."Phương Trạch Vi: "Cách tốt nhất là tìm người có bát tự phù hợp, kết hôn tránh tai. Người nọ có số vượng phu, cậu cưới về, đảm bảo hôn nhân mỹ mãn, sự nghiệp thăng tiến như tên lửa!"Hà Trường Thanh: "Tên lửa nào cuối cùng cũng rụng."Phương Trạch Vi: "Người nọ có mạng lưới nhân viên đông đúc, tuổi ngoài 200, dung mạo 20, giỏi ăn nói, thu nhập cao, phi thiên độn địa không gì làm không được, đặc biệt chung thủy, giỏi diệt yêu trừ ma, bao cậu vừa lòng!"Hà Trường Thanh: "Vừa làm đa cấp vừa làm mê tín, dị đoan 100%."Phương Trạch Vi: "Không ai xa lạ, chính là tôi đây!"Hà Trường Thanh: "Tôi chợt nhớ mình quên khóa bình gas ở nhà, cáo từ!"1vs1, Hà công Phương thụ.…
Thể loại: Boylove, ngược, HeTop: Nguyễn Thanh DuyBot: Huỳnh Nhật ThànhBot bị kì thị vì mái tóc bạch kim của em, mặc dù anh đã từng bắt nạt em nhưng về sau hai người lại có một tình yêu đẹp. Nhưng em vẫn phải gieo mình xuống biển sâu vì áp lực gia đình và xã hội. "dưới biển lạnh lắm, Thành ơi về với anh đi..!"…