Gửi ảnh
Author : KuroNhư cái tựa đềChỉ là gửi ảnh (tag) thôi '-')…
Một kẻ là Nhị Hoàng Tử chốn Minh giới, vì ngôi vị Trữ quân của Ma tộc mà chấp nhận xuống nhân gian chịu lịch kiếp....Một người vì làm trái Thiên quy mà chấp nhận bị tước bỏ hết tu vi, quay trở về hình dáng ban đầu để rồi lưu lạc nơi chốn Vong Xuyên....Ba kiếp khổ ai, một đóa hoa vốn sinh ra nơi nhân gian vì tình ái, liệu Mạn Đà La Hoa của chốn Phật quốc thanh tịnh có thực sự vô dục vô cầu như tương truyền?Giữa thần và ma sẽ có một cái kết viên mãn chứ?…
"Bên kia bầu trời chính là đại dương. Một ngày trời xanh liệu mày có muốn cùng tao tới đó, biết đâu tình cờ mình lại phải lòng nhau..."…
- Dương Tố Linh, sao ngươi có thể ác nhân tới thế? Sao lại đẩy nàng ngã xuống hồ? Nếu nàng ấy vì ngươi mà có mệnh hệ gì, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!- Hàn Văn, ta không có, thực sự không có đẩy nàng ta mà! Là...là tỷ ấy tự ngã thôi, chàng phải tin ta! Tin ta đi mà!!!- Tin ngươi? Hừ, nếu như ta không chứng kiến toàn bộ vậy thì ta có thể sẽ tin ngươi nhưng rất tiếc là ta đã thấy hết rồi. Ngươi mau cút đi cho ta!!!!(...)- Ta...ta chỉ..ta chỉ...muốn cứu tỷ ấy thôi mà! Ta...ta không ngờ lại....- Im đi! Ngươi còn đang xảo biện sao? Bổn vương gia quả thực đã quá nhân nhượng với ngươi rồi!!!!! Ngươi hãy tự trả giá cho hành động này của mình đi!- Chàng...chàng muốn làm gì? Đừng có qua đây! Ta không làm sao có thể bắt ta chịu trách nhiệm chứ? Chàng không thể đối xử với ta như thế được!!!! Làm ơn....(...)- Tại sao ta lại không nhìn thấy gì thế này? Xảo Linh! Ngươi đâu rồi?- Tiểu thư, hức hức, Vương gia...ngài ấy vì ả tiện nhân tên Tố Vân kia mà..mà đã lấy đi đôi mắt của tiểu thư. Sau đó, tiểu thư đã ngất đi và hôn mê suốt năm ngày nay rồi. Tiểu thư, nô tỳ biết người rất đau lòng,giờ người đang mang theo đôi mắt bị mù của ả ta còn ả ta lại...hức hức...đang mang đôi mắt của tiểu thư...- Không..không thể nào! Chàng sao có thể đối xử tàn nhẫn với ta như thế? Không!!!!...…
Tận diệt mọi thứ kể cả người mình yêu.Liệu cuộc tình này là đúng hay sai?…
Truyện nói về một Dương Tiểu Tâm, tiểu thư của nhà họ Dương mất tích 10 năm. Tới khi tìm lại nàng lại là một A Liên, nhan sắc hơn người. 10 năm trước có hôn ướ với Thế tử, sau khi nàng mất tích chàng không ngưng việc tìm khiếm của mình, tới khi tìm được nàng thì dù tình cảm của chàng không thay đổi nhưng nàng đã đem lòng thích người khác.Liệu nàng có từ bỏ người mình thích mà tới với chàng? Mong các bạn đón đọc các chương để biết thêm chi tiết.…
Em ơi em đừng khóc, em cũng đừng buồn rồi sẽ có người khác xứng đáng với em hơnEm có thể nào quay đầu lại nhìn về phía anh được không?…
Bạn đã từng yêu ai đó thật lòng chưa?? Nếu rồi thì hãy nói ngay điều đó với người bạn thương nhé. Đừng để lâu dù chỉ một giây phút nào. Bạn càng để lâu thì người ta càng có cơ hội giành người bạn thương thôi. Vậy nhé...…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
Its time to đọc BL :v…
Là quan điểm cá nhân của tôi nên ai không tôn trọng suy nghĩ của người khác thì nên click back đi là vừa P/s: để ảnh Hyewon tại chị ấy đẹp và mình thích chị ấy P/s2: ảnh ăn cắp của bà chị Haeyeon…
Trên đất của gia đình McAufield, làm anh hùng đồng nghĩa với việc chết.…
DreamcatcherCập nhật vào Chủ nhật hàng tuần ( 2 Chaps )…