Giữa những ngày gió mùa đông bắc tràn về, căn gác mái nhỏ nơi cuối phố vẫn sáng đèn, khung cửa sổ mở hé như chờ một ai. Thái ngồi đó, đan dở chiếc khăn len màu nâu, lặng lẽ giữ lại chút ấm cũ của mùa xưa. Khi gió về ngang mái, có người quay lại, mang theo tiếng gọi không lời và những điều tưởng đã lãng quên. Gió lạnh vẫn thổi qua hồ, nhưng lòng người dường như đã ấm lại một chút.…
• Tác giả: mintchocomint• Người dịch: xiaoyu212• Hiện đại, yêu thầm, 1shot ~7k chữ• Truyện được dịch và chia sẻ với mục đích phi lợi nhuận, đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không chuyển ver, không reup!…
-Câu chuyện kể về những cặp đôi trong Fairy Tail. Xoay quanh cuộc sống đời thường và những câu chuyện "bất ổn" khi nhắc đến khu ký túc xá này. - Mình viết truyện theo phong cách Sitcom hài Việt.Nên mình sẽ Việt HOÁ hết sức. Chú ý: Truyện có vài chi tiết bậy bạ.Cần lưu ý trước khi xem.Thanks - LÀM ƠN ĐỪNG BẺ THUYỀN VỚI BẤT KÌ HÌNH THỨC NÀO. -Đây là lần đầu mình viết truyện nên có thể sẽ không hay lắm.…
"Tôi yêu em âm thầm không hy vọngLúc rụt rè khi hậm hực lòng ghenTôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắmCầu em được người tình như tôi đã yêu em"_Pushkin_"Anh không muốn làm bí mật nhỏ nữa" - nxb"Bạn không yêu em à?" - ntc…
Đại Minh hoàng triều thịnh vương tập chi nhất Tường phượng lược tình“Ở lại cạnh ta đi.”Phượng Huyên nỉ non bên tai y, một thanh âm thanh nhu như sợi tơ tầng tầng vây quanh, quấn chặt lấy y, “Ngươi là người của ta. . . . . . từ ánh mắt đầu tiên buổi đầu sơ ngộ, ngươi đã nhất định là của ta, không ai có thể thay đổi!”Ngài còn có thời gian. . . . . . Chỉ cần có thể giữ người này lại bên cạnh, một ngày nào đó mọi thứ của y sẽ là của ngài!Vệ Vô Du chấn động, không nói gì, kèm theo là một tiếng thở dài thật nhẹ, đáy lòng gợn lên một mạt cười khổ.Hoặc là thật sự giống như lời hắn nói, từ ánh mắt đầu tiên buổi đầu sơ ngộ, đã nhất định y cùng hắn sẽ dây dưa cả đời. Nhưng tại trong lòng nam nhân này, y hoàn toàn nhìn không thấy tương lai mình cuối cùng sẽ ra sao, càng không biết bản thân sẽ biến thành bộ dáng gì; thứ duy nhất y có thể biết, chỉ là — có lẽ cả đời y, cũng sẽ không thể trốn khỏi sự cầm giữ của đôi tay ấy.…
Người ta nói, một linh hồn sẽ không bao giờ tan biến, nếu chưa rời khỏi được chấp niệm của đời mình.Chừng nào còn chấp niệm chưa thể nào hoá giải được, thì chừng ấy linh hồn đó còn vất vưởng chốn nhân gian. Không bao giờ siêu thoát.Erwin Smith cũng có một chấp niệm một đời.…
Viết vì niềm vui, ai không vui xin đừng mắng tác giảVì tác giả không thể tự đọc tác phẩm của chính mình nên đành đăng lên cho mọi ngườiChi tiết ơt phần Văn án, mong mọi người đọc vui vẻ!…
"Anh có nghĩ, tình yêu là thứ có hạn sử dụng không?"Và anh, khi đó, đã cười và nói:"Nếu có, thì anh sẽ xin mua thêm hạn cho tụi mình."Nhưng chẳng ai bán. Và tụi mình... hết hạn."Chúng ta đã yêu nhau rất nhiều... chỉ là, cuối cùng, lại chọn rời xa."…