Cố nén suy nghĩ trong lòng, cô vội buông nhẹ lòng, buông thả tất cả. Cô đã thật sự rất yếu đuối. Tình cảm và bạn bè là cái thứ xa xỉ nhất mà cô có.Cô từng ước được như cánh chim bay thật tự do.Cô ước cô là đứa trẻ, không biết gì, không cần quan tâm nhiều chuyện. Cô ước cô được sống lại lần nữa bắt đầu lại cuộc đời không danh vọng. Cô ước cô được tự do như thuyền giữa sóng biển. ---o0o---…
ADV&H-Angel, Devil, Vampire and Devil Thiên thần không phải lúc nào cũng là người tốt Ác quỷ, ma cà rồng không phải lúc nào cũng là người xấu Con người không phải lúc nào cũng là kẻ yếu đuối "Tại câu chuyện này, bốn loài cùng chung sống hòa bình, nhưng vẫn có những chiến tranh ngầm xảy ra. Vậy rốt cuộc nếu các sao của chúng ta ở trong thế giới này, họ sẽ là người như thế nào?"…
Băng tuyết đã tan trong mây mù đen tốiGục đầu xuống gối tim nhức nhối vì anhCơn gió mong manh kéo theo hàng nước mắtLệ đắng đã cạn tim đau nhói tàn phaiAi đi một lần xin đừng quay lạiĐể rồi lại chờ trong mong mỏi đau thươngHạt mưa rơi vẫn còn người đứng đóLạnh ướt con tim tan theo bóng hình ai... ~Viết thơ không hay đừng đọcSến không chịu được~…
❌Chuyện đầu tay của em, đừng mang đi lung tung khi chưa có sự cho phép của em Au: JamieCThể loại: ĐAM MỸ, H, CÓ CHÚT NGƯỢC Là H và Đam nên ai nhạy cảm hay không thích thì thoát ra giùm em ?Lưu ý: Có chửi bậy trong chap, thanh niên nghiêm túc không nên xem Nội dung: đọc đi rồi sẽ biết ạ ??Mong mọi người ủng hộ ??#JamieC…
Có những con người sinh ra đã bị thế giới ruồng bỏ.Có những đứa trẻ lớn lên trong bóng tối mà không ai hỏi: "Em có đau không?"Cậu - là ánh cười ngốc nghếch trong bộ đồng phục rách vai, là ánh nắng cuối cùng rọi qua song sắt trại cải tạo.Anh - là đêm đen im lặng, là chiếc bóng câm lặng trong căn phòng không gương, không lối thoát.Họ gặp nhau khi cả hai đều đang trôi dạt trong vực thẳm. Không yêu nhau ngay, cũng không cứu nhau khỏi địa ngục.Chỉ đơn giản là... nhìn nhau mà không ghê tởm. Ở bên nhau mà không cần lời giải thích.Trại cải tạo không có chỗ cho lòng tốt. Nhưng họ đã lặng lẽ trao cho nhau từng mẩu hy vọng bé nhỏ, từng ánh nhìn khiến người ta muốn sống tiếp.Cậu từng nói: "Tớ chưa thấy tuyết bao giờ. Nghe nói nó lạnh mà đẹp."Và anh đã hứa: "Vậy ra ngoài kia, cùng nhau thi vào một trường phía Bắc nhé."Một câu hứa nhẹ như hơi thở. Nhưng có những lời hứa sẽ hóa thành xiềng xích, cột chặt người ở lại với người đã ra đi.Mười năm sau, biển sâu vẫn nuốt trọn bóng dáng cậu.Nhưng trong lòng anh, cậu chưa từng chìm.Đây không phải câu chuyện tình yêu.Đây là câu chuyện về hai linh hồn - từng là tất cả của nhau - trong một thế giới chưa bao giờ dịu dàng.…
Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ là sẽ có một ngày tôi viết về một câu truyện có tình tiết chậm như này. Nhưng có gì đó nó thúc giục tôi phải viết về cái cách tôi suy nghĩ về một câu truyện thanh xuân của một cô gái nhỏ luôn đắm chìm vào kí ức và mộng tưởng của bản thân mà bỏ quên thực tại…
"Màu tím của hoa bằng lăng tượng trưng cho sự chung thủy. Mình sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa cậu!"Xuyên suốt câu chuyện của An Hạ và Anh Vũ là một màu tím đẹp nhẹ nhàng nhưng cũng buồn man mác như màu của những đóa bằng lăng treo thành từng chùm trên cành cây mỗi độ hè về..."Thật tuyệt vì đã gặp được cậu trong những năm tháng đẹp đẽ nhấtCậu thật sự rất đáng quý với mìnhĐừng quên điều đó nhéVào một ngày thật đẹp trời nào đó, Mình sẽ gọi tên cậu một lần nữaĐến lúc ấy chúng ta sẽ lại ở bên nhauMãi mãi không bao giờ xa cách..."…