Mang tính góc nhìn thực tế của bản thân👀Đưa ra lời khuyên từ chính mình,nếu ko muốn đọc xin đừng buông lời tục💢Và xin hãy tôn trọng vì nó mang tính tâm sự và suy nghĩ cá nhân ko áp đặt lên ai khác 🫰Tác giả nghệ danh tên happy nhé(mình là tác giả của bộ truyện)😝✨️Cám ơn vì đã đọc🙊…
WARNING OOCthay đổi gần như toàn bộ cốt truyện, neteyam không chếttôi không nhớ một vài chi tiết trong phim, bối cảnh sẽ thay đổi vì lồng ghép nhân vật mới, chủ yếu tôi viết vì quá nhớ neteyam.tôi sẵn sàng nhận góp ý về những chi tiết nhỏ trong câu chuyện, nhưng hãy lịch sự nhé, cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đọc những dòng văn còn búng ra sữa này của tôi…
Hình như mọi chuyện chỉ xoay quanh cái máy số 7 đó. Biết rõ những ngày mưa, nước sẽ rơi xuống làm chập mạch, hư máy. Nhưng Poomsuwan không chọn sửa mái ngói cho nhanh gọn, mà chọn sửa đi sửa lại cái máy số 7 thân yêu ấy suốt tám tháng trời. Đúng là một thiên tài trong việc đốt tiền vào những chuyện chẳng có ích lợi gì.Nhưng Poomsuwan đâu có nghĩ thế.…
Vài lời nói đầu Có tag cp nhưng không hẳn là câu chuyện về cp ấy, vậy nên có thể gây khó chịu cho người đọc. Cân nhắc khi đọc. Truyện không có thật, không cổ xuý cho bất kì hành động xấu…
Tác Giả: KhomSuaThể loại: Linh dị+ Vô hạn lưu +sinh tồn+ điện ảnh+ hài hước+ đấu trí+ Hậu tận thế+ Thế giới địa ngục+ điện ảnh+action.Tóm tắt:Một người chết. Nhưng cái chết không dẫn đến sự kết thúc . Khi Hàn Viễn mở mắt, bản thân đã rơi vào một bộ phim kinh dị.Khi thoát ra thứ chào đón hắn không phải sự hư vô, mà là một thế giới hoàn toàn khác. Một thế giới không thuộc về bất kì sự tồn tại nào. Những người ở đây gọi nơi này là "Khu vực điện ảnh"Ở đây, con người bị ép bước vào những "bộ phim kinh dị" không có lối thoát.Cái chết không đại diện cho điều gì, chỉ mang đến sự lưu đày sâu hơn ở tận cùng hố sâu của Địa ngục Và giữa vô số cơn ác mộng đó, giữa thế giới ấy...Hàn Viễn xuất hiện.…
Almond Poomsuwan - một nhà soạn nhạc thiên tài sa sút vì mất đi khả năng cảm thụ âm thanh. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, anh gặp Progress - người thợ sửa đàn thầm lặng trong căn hầm tối ở Vienna. Bằng mùi dầu thông ấm áp và sự dịu dàng, Progress đã vá lại linh hồn rỉ máu của Almond, giúp anh tìm lại hào quang vinh quang.Thế nhưng, sự hồi sinh của thiên tài lại đi kèm với dã tâm chiếm đoạt cực đoan. Yêu thương quá cuồng nhiệt của Almond trở thành chiếc lồng giam bóp nghẹt Progress, khiến cậu chọn cách trốn chạy ngay trong đêm công diễn hoàng gia.…
Câu chuyện là hành trình nhìn lại mùa hạ năm mười bảy tuổi đầy trong trẻo nhưng cũng không ít vụn vỡ của một cô gái trẻ. Từ những rung động đơn phương thầm lặng bên dãy bàn học, những lá thư không bao giờ gửi, cho đến sự trưởng thành sau những lần đổ vỡ và chia ly, tác phẩm là lời tự sự chân thành về việc học cách buông bỏ quá khứ. Không chỉ là hồi ức về mối tình đầu khó quên, đây còn là hành trình ta học cách dịu dàng với chính mình, để rồi sau tất cả, ta nhận ra rằng: những người từng đi qua thanh xuân vốn dĩ không phải để ở lại, mà là để dạy ta cách trở thành phiên bản trọn vẹn hơn của chính mình trong mùa hạ của riêng mình.…