Review: [FANFIC]Tên: Mộng phi yến / DelphiniumsTác giả: Be Quiet Số chương: 45 chương (hoàn)Hiện đại + Cổ trang (đa phần là cổ trang); xuyên không, huyền huyễn, có sủng có ngược ( sủng hay ngược tùy bạn cảm nhận), cường công mỹ thụ ( khúc cuối cường công cường thụ), OE ( hoặc HE tùy bạn cảm nhận) *haha*P/s: tiểu nữ là một người thích hoa ah~ 🌸 Đếm xem tiêủ nữ viết bao nhiêu loài hoa trong đây nào *yêu thương nhắm cơ*…
--Tôi muốn được yêu, yêu và yêu nhiều hơn nữa--Văn án: Với một người không muốn tồn tại nữa, điều gì sẽ khiến họ vẫn níu giữ lấy niềm hi vọng sống như thế? Có lẽ là họ vẫn muốn tìm thấy chút tình thương chăng? Sẽ chẳng kẻ nào biết được, kể cả họ. Đây chỉ là một fic viết lên bằng tay nghề non nớt và đam mê của chính tôi. Nếu muốn tìm một bộ truyện thật sự hay thì cậu tìm nhầm truyện rồi. Tôi không viết thứ này vì bất kì điều gì khác, tôi viết là vì đã quá vã rồi. (27/4/2022) Và trên là những dòng chữ được viết lên từ một người chị của tôi. Nàng là người đã đưa lên cốt truyện và cùng tôi viết những chương này. Dù không hay lắm, nhưng mong mọi người vẫn ủng hộ. Bây giờ cũng đã một năm rồi nên cốt truyện sẽ được sửa đổi, lẽ thế nên truyện có thể up hơi lâu. Cốt truyện này được ấp ủ từ gần cuối 2021 cơ nên giờ chẳng biết tôi có nhớ được hết tất cả không nữa...…
Bốn người chúng tôi đã ở đó, mà thực ra thiếu một chỉ còn ba, mở vài lon bia, Vĩnh viễn chẳng thể có một trận say mèm bằng thứ chất lỏng chứa cồn đem theo mùi hăng hắc ấy.Năm hai mươi ba tuổi, tỉnh cũng như say. Tôi dừng lại khi cảm thấy hai má dần nóng lên, tưởng chừng sắp trào ra khỏi khóe mắt, khóe miệng, đôi bàn tay, mái tóc... những cảm xúc không thể nói thành lời, dù của họ hay chỉ mỗi tôi mà thôi. Dù tiếc nuối, điên cuồng hay đẹp đẽ, thì rất nhiều năm sau, mớ kí ức cũn cỡn cũng chẳng đủ để níu giữ một điều gì cả. Hồi ấy tôi cũng loay hoay chật vật với cuộc đời hỗn độn của mình lắm. Nhưng tôi khóc nhè không dấu diếm và thậm chí còn chẳng đánh son khi chụp hình. Đến mãi mãi mai sau mong tôi vẫn sẽ giữ nguyên sự thiếu trưởng thành lúc đó :"mình chẳng biết hạnh phúc là gì, mình thấy vui là được.". Dù có yêu nhau hay không, vẫn được coi như một văn bản đẹp đẽ trong cuộc đời này mà nhỉ,thật tử tế lẫn chân thành.…
Đôi tay nho nhỏ níu lấy một bóng hình...... để bảo vệ lấy một vĩnh hằng rất nhỏ nhoi...... Là ai đã từng hứa cùng nhau debut???Là ai đã hứa ở bên nhau mãi mãi??? Những vui buồn, những cảm xúc cậu quên hết rồi Sao....Vì Sao??? Đi không từ biệt tớ, vì sao bỏ tớ một mình Hàng Hàng ai cho phép cậu quên..... Tiểu Kỳ tớ biết mình không có quyền cũng không quan trọng đến mức bắt cậu từ bỏ ước mơ của mình vì tớ, Chỉ là xin cậu đừng quên ở nơi nào đó có người dõi theo cậu, vì cậu mà im lặng mỉm cười..... Tiểu Tường cậu rời đi khiến lớp vỏ kiên cường cuối cùng của tớ vỡ vụng, tớ nhớ cậu rất nhớ cậu, còn không mau nghe kêu gọi của tớ mà trở về....... Tiểu Tường???? .....Chỉ là....... Tiểu Kỳ tạm biệt!!! Hàng Hàng một lần này thôi Sao này không cần Lo lắng cho tớ, tớ sẽ chăm sóc tốt cho các sư đệ còn có..... Tiểu Tường tớ không mạnh mẽ như bọn họ cậu mau mau trở về.... ................. Tạm Biệt Hồi Ức Quý Giá Một Thời........ P/s: truyện có chút yếu tố phi thực tế...…
Tác giả: Vãn Lộc Nhưỡng ĐàoTên khác: Ta là đệ đệ ba tuổi rưỡiGiống như mỗi lần quyển tiểu thuyết đều có người như vậy, bọn hắn vì yêu mê dốc hết tất cả. Bọn hắn bởi vì các loại nguyên nhân không có cảm thụ qua thân tình, từ nhỏ hoặc chịu đựng các loại ngăn trở hoặc trôi giạt khấp nơi chờ bị nhân vật chính cứu vớt, sau đó xem hắn/ các nàng vì duy nhất. Vì tiêu trừ oán khí, đệ đệ muốn đi tiểu thế giới, lại để cho nam xứng nhân sinh trở về quỹ đạo. 1/ Niên đại văn trong nam xứng:rõ ràng có thể trở thành thiên chi kiêu tử, cuối cùng lại lâm vào bùn ở bên trongĐệ đệ thò tay muốn ôm một cái:ca ca, đói đói, nhỏ hơn ô tôCa ca:đối mặt nhân vật chính dây dưa, thực xin lỗi, ta còn có đệ đệ phải nuôi2/ Biến hình kế trong nam xứng:chẳng qua là tính cách nghiêm túc chăm chú, kết quả lại bị toàn bộ mạng lưới hô đánhTiết mục trong đệ đệ níu lấy tiểu bít tất:ca ca, cái này vớ vớ mặc không hơnCa ca ôn nhu ôm lấy:tiểu béojio nâng lên3/ Khoa cử văn trong nam xứng:rõ ràng là lương tài mỹ ngọc, kết quả lại bị áo trắng tự vậnĐệ đệ ôm mô hình:ca ca của ta chính là đệ nhất thiên hạ lợi hại, ca ca là giỏi nhất! Ca ca rụt rè mỉm cười:là, ca ca sẽ hảo hảo cố gắng ......( thế giới trình tự bất định)CHÚ Ý:1/ tình cảm anh em gia đình, không phải tình yêu2/ hành văn tiểu học, không cần bắt bẻ…
hai nhà môn đăng hộ đối, cô lại là thanh mai trúc mã với anh, cả hai nên đôi trong cuộc gán ghép của gia đình. Tuy nhiên tính cô sở hữu cao nên không muốn anh bên cạnh ai, không hãm hại ai chỉ cho tiền và đưa họ đi xa anh thôi, nhưng nữ phụ vì vừa muốn tiền vừa muốn tình yêu nên lên kế hoạch đẩy họ ra xa nhau. Anh vì nghĩ cô ác độc đẩy cô ra xa, cô nhiều lần cãi vã, mệt mỏi trong hôn nhân mà đã ký giấy ly hôn. Anh sau khi cô đi thấy trống vắng trong lòng nhưng tự tôn cao mà không xin lỗi hay níu kéo. Cả hai tan vỡ như thế đến khi mẹ của anh cho anh xem tất cả mọi thứ, anh hối hận muốn níu kéo cô lại. Nhưng giờ cô không còn tin anh nữa, cô thành nữ CEO thiên tài chỉ sau anh và được nhiều người săn đón, trong đó có cả nam phụ, người đã giúp đỡ có trước và sau hôn nhân, âm thâm lo lắng, chăm sóc và dịu dàng với cô, thương yêu cô và là tình địch nguy hiểm nhất đối với anh, cuộc tình của họ sau nhiều sóng gió và hiểu lầm thì liệu kết cục là gì? Họ có trở về bên nhau không hay sẽ lướt qua nhau, tìm lối về khác? Hôn nhân không chỉ là yêu, mà còn là trách nhiệm, sự gìn giữ, thấu hiểu và sự tin tưởng, là con người cần phải trân trọng hiện tại, vun bồi hạnh phúc chứ không phải là khi là dĩ vãng rồi mới trân trọng nhau. Hôn nhân như một bàn cược lớn, nếu như biết vun trồng sẽ tồn tại vĩnh cửu, dù tranh chấp gì cũng qua nhưng nếu cứ không làm gì mà chỉ đòi hỏi nhiều hơn thì có lẽ tất cả hạnh phúc có sẽ là dĩ vãng mà thôi. Vậy nên không thể quay lại quá khứ cũng không thể hay về tương lai thì thực tại, hãy trân quý khi còn.…