[ BounPrem ] cứu rỗi linh hồn
Boun noppanut cậu học sinh mắc chứng trầm cảm, tính cách có phần kì quái. Một ngày đẹp trời có một học sinh mới chuyển đến mang theo cả tia nắng đến với cuộc đời cậu, Prem warut.…
Boun noppanut cậu học sinh mắc chứng trầm cảm, tính cách có phần kì quái. Một ngày đẹp trời có một học sinh mới chuyển đến mang theo cả tia nắng đến với cuộc đời cậu, Prem warut.…
Tình yêu của BounPrem là một Boun luôn bật cười mỗi lần thấy Prem xuất hiện, và một Prem chỉ cảm thấy bình yên khi có Boun bên cạnh - như thể cả thế giới ngoài kia có hỗn loạn thế nào, chỉ cần người kia còn ở đó, mọi thứ đều trở nên dịu dàng.Và họ không phải thần, cũng chẳng phải ma - chỉ là hai kẻ cô đơn, lặng lẽ rong ruổi qua từng ngóc ngách tăm tối để tiễn đưa những linh hồn còn vương mắc trần gian.Giữa thế giới vẫn đầy âm hồn vương vấn ấy... những âm hồn chưa siêu thoát vẫn biết nói lời cảm ơn... thì hóa ra, thứ đáng sợ nhất lại là lòng dạ của kẻ còn sống.…
Câu truyện là hành trình tìm lại người tình tiền kiếp của Team, cậu luôn thấy hắn ta xuất hiện trong tấm trí của mình mỗi đêm khi câu vừa chiềm vào giấc ngủ, trong mơ cậu bắt đầu lạc vào 1 khu rừng ở đó xuất hiện 1 ngừơi đàn ông , hắn và cậu có vẻ là người yêu hạnh phúc nằm cạnh nhau, hắn có màu tóc vàng rất đẹp, đang tận cảm giác hạnh phúc thì chuyển cảnh hắn xuất hiện người đầy máu tay thì với tới như muốn sự cầu cứu rồi cậu bừng tỉnh dậy mắt đẫm lệ, bản thân chằng biết là vì sao . Chuyện này xảy ra đã nhiều năm cậu vẫn luôn đặt ra những câu hỏi trong đầu, gđ thì luôn có những gì đó bí mật như cấm cản cậu biết được sự thật, Năm cậu 18 tuổi phải lên Tp học cậu quyết định tự mình tìm ra bí ẩn này…
"Nếu em biến mất khỏi thế giới, anh đừng dại dột mà đi tìm em nhé, em...yêu...anh"…
Người là cơn gió chẳng thể chạm đến,Giấc mơ chẳng thể đánh thức.Thiên đường không mở lối,Nỗi đau không liều thuốc dứt.Điếu thuốc chẳng thể nào đốtTay cũng chưa buông được,Sao tôi có thể quên bóng người?Người là cơn gió chẳng thể tìm thấyKhóc mãi chẳng thể nguôi ngoai,Câu biệt ly không thể nói Khi đông tàn buốt giá.Cố nén nhưng sao lại khóc?Chén rượu cay không cạn,Vết thương không liều thuốc chữa lành...❤️🩹…
Đây là phần truyện tiếp theo của bộ "HẠNH PHÚC CỦA CHÀNG HOÀNG TỬ BĂNG GIÁ" Author: Anne Marie (@anneofwhitleybay)Trans & Edit: Lâm Thanh (@LmThanh791)Số chương: 10 chương.Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thànhLink bản gốc: https://www.wattpad.com/story/173791460-unplanned-and-unintentionalCảm ơn tất cả mọi người đã tìm tới đây và tiếp tục theo dõi những bản dịch truyện của tui 😘😘…
textfic về những couple vui nhộn nhà GMMTV…
Tuyển tập shortfic, text fic, drabble, những đoạn hội thoại ngắn mà mình chợt nghĩ ra nhưng không có idea để triển thành oneshortTóm lại: nghiêm túc thì không, dô tri có thừa, đường chanh thủy tinh lẫn lộn…
Nhân dịp các bé con tụ họp gần đủ và lên mascot gần hết, thâm nhập thị trường lao động cày cục kiếm tiền cống hiến cho tư bản cùng các bố, nên mạn phép làm hẳn con serie theo góc nhìn của mỗi bé-))) có thể sẽ không đầy đủ các bé vì vài bé chưa lên mascot, và có vài couple không đu, không biết nhiều thông tin nên có gì quý bạn và các vị thông cảm mà nhắm mắt xuôi tay..à nhầm nhắm mắt bỏ qua nhé:v…
FanfictionCửu hoàng tử Minh Phúc mỗi lần trèo rào ra cung lại mang về một nam sủng, nhưng có sủng được hay không thì chưa biết! Ps: Truyện ngắn zô tri. Lời văn hơi nhiễm ngôn tình Trung Quốc.…
Prem Warut năm nay 24 tuổi, vừa du học ở Nhật về định cư hẳn ở Thái.Boun Noppanut năm nay 27 tuổi, đang là chủ quán Bar nhưng anh không ăn chơi sa đoạ, anh chỉ làm vì tiền.…
chuyện tình của ngài luật sư và thân chủ 👼🏻…
Tổng hợp oneshot về Wolfstar, mỗi chương là một địa điểm, sự kiện, thời gian khác nhau.Nguồn ảnh bìa: Dunja [inPRNT]Số chương: 18Sirius top; Remus botTác giả: Fucktard2211 (Fanfiction.net)Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, đừng mang đi đâu ra khỏi Wattpad @Huxnq_agus_Khquaan
-GunGoo-Nhẹ nhàng, lãng mạng, chữa lành ^^-Maybe R18…
chuyển ver chx có sự đồng ý…
Minh Phúc của lớp 12 thấy kì lạ lắm,Hình như em thích bạn cùng bàn của em mất rồi, nhưng em đâu có thấy người ta đúng gu em, vậy mà em chẳng thể gạt đi hình bóng và cái tên người ta ra khỏi đầu mình - 3 chữ Phạm Duy Thuận.…