1,044 Truyện
Hồ Điệp Nuốt Chửng Sương Mù

Hồ Điệp Nuốt Chửng Sương Mù

6 1 6

Tên truyện: 안개를 삼킨 나비 (a butterfly through the mist)Author: 박오롯Translator: Petal (bản dịch hoàn toàn phi lợi nhuận)Giới thiệu:​Nhị thiếu gia của gia tộc Công tước Davenport, thủ khoa của Học viện Hoàng gia Arkansis. Và cũng là tên khốn trứ danh của Học viện, không ai sánh bằng.​Một kẻ sinh ra như để chứng minh sự bất công của thế giới này. Hắn khác một trời một vực với cô, người đang tuyệt vọng tìm cách thoát khỏi gia đình tồi tệ của chính mình.​Tilia Ambrose căm ghét Ilex Davenport.​Nhưng có ai ngờ?​Rằng cuối cùng, cô lại ở trên cùng một chiếc giường với tên khốn cao sang ấy.​"Em không biết, phải không?"​Ngay cả đôi môi đang vờn nhẹ bên vành tai cô cũng mang lại sự kích thích quá đỗi thừa thãi.​"Em không ngờ mình sẽ làm chuyện này với tôi, đúng chứ?"​Cái giọng điệu cợt nhả, hệt như đang kể chuyện cho một đứa trẻ nghe khiến cơn uất nghẹn dâng lên nơi cổ họng Tilia.​"Em nhận ra rồi sao?"​Nhưng, như thường lệ, thay vì rơi nước mắt, Tilia chọn cách phản kháng bằng những lời đầy nọc độc.​"Anh có bao giờ nghĩ tôi sẽ làm chuyện ghê tởm này với anh không?"​Những từ ngữ cay độc khiến đôi môi mềm mại của Ilex mím chặt lại.​Nhìn thấy nụ cười thong dong của hắn sượng trân, cô cảm nhận được một niềm chiến thắng thoáng qua, dù vô nghĩa.​"Tôi biết."​"Ưm...!"​Tầm nhìn của cô bắt đầu nhòe đi, dữ dội hơn bất cứ lúc nào trước đây. Cô không thể thở nổi. Đầu óc quay cuồng. Chỉ đến lúc này cô mới nhận ra, hóa ra từ nãy đến giờ, hắn vẫn luôn kiềm chế.​"Tôi đã biết n…

⊱SorfLove⊰ 《ThorneAllain》

⊱SorfLove⊰ 《ThorneAllain》

80 4 1

kiếp trước? liệu nó có thật? duyên vốn đã không định, tại sao ông trời lại trớ trêu cho ta gặp nhau?Hắn yêu người đóHắn đã trao cho người hắn yêu thứ quý nhất của bản thânNhưng, số phận của hắn đã định chứng kiến cảnh người hắn yêu đang ôm ấp một người khác, cười cười nói nóiHắn đau lắm, và đã tự kết liễu bản thân vào năm 20 tuổi cái tuổi xuân đẹp nhất của đời người, câu chuyện ngày một rắc rối hơn khi có thêm một người giống Hắn xuất hiện trong đời người Hắn đã từng yêuThể Loại: HE cũng có thể là SE tùy theo trí tưởng tượng phong phú của t/g❖Debut: 19/2/2023❖…

FAN DAY6

FAN DAY6

33 4 1

On the dark road ahead,I can't see a single step aheadI can't see anythingI can't feel anything- Colors Yoori felt restless. She had been sitting alone for at least 30 minutes. There was no familiar face so far. She only knows Jane and she was there because of her. Jane was supposed to fly Paris to pursue her study there as an exchange student tomorrow, so Yoori was invited to celebrate it. She felt kinda awkward amidst of the dancing crowd. She was not really a sociable person.Few minutes later, she finally saw a familiar face. Brian Kang. He was walking toward her who was sitting on the coach located at the corner of the club. Yoori nervously put down her drink. Yoori's heart skipped a beat when his manly scent hit her smell sense. Jane was so lucky to have Brian as her boyfriend. He's handsome, caring and romantic. But Brian is luckier to be Jane's boyfriend. She is the most attractive person in their campus. She excelled in studies and her modelling career. She is friendly, brave and beautiful. A social butterfly.So why would that Jane befriend of someone like Yoori? Yoori was not sure. But for sure, they started to talk to each other since Jane saved her from beaten by her dad in front of their campus gate."Hi," he said. Yoori acknowledged his present with a nod. They never talked to each other before eventhough they heard a lot about each other from Jane. "Do you want to stay here longer?""Huh? Where is Jane?" Yoori asked without looking at him. It had been a while since she last talked to a guy. Except her lecturers. And the loan shark who comes to her house every month. She had to agree it was rather awkward."She--""HELLO, LADIES AND GENTLEMEN!""UGH SHUT UP, JAE!""YOU SHUT UP. I'M TALKING TO MY HOMIE HERE. NOT TO YOU."Yoori knew this couple. They were like the noisiest couple ever. They fought a lot but everyone knows after each fight Mery will run into Jae's arm again. They could not be separated. At least, not for too long.…