Câu chuyện kể về Huy, một học sinh bình thường nhưng không tầm thường.Cậu tham gia học tại một trường THPT. Một ngôi trường lắm luật và lắm kỳ thi. Học sinh ở đây phải đấu trí với nhau để tranh giành từng điểm số.Để sinh tồn tại ngôi trường này, Huy sẽ làm gì?…
Hồi năm tuổi, Hạ Thu và Sơn Tùng đã từng rất thân, với mối quan hệ đại ca đồ đệ vậy mà thật sự đã nhanh chóng gắn bó với nhau cả ba tháng hè ngắn ngủi. Lần cuối cùng gặp nhau, trong lòng mỗi đứa trẻ nhỏ đều dặn lòng sẽ ghi nhớ đối phương, là một kỉ niệm rất sâu đậm nằm kĩ ở ngực trái. Cũng chính năm đó, Tùng gặp nạn, vì quá đột ngột, cậu bé nhỏ ấy đã bị chấn thương tâm lý, quên tất cả mọi chuyện, cả chuyện của gia đình. Cậu gặp bố mẹ mới, nhưng không biết chuyện tai nạn của mình năm xưa, cứ thế sống những năm tháng hạnh phúc, kỉ niệm vui vẻ bên bờ biển với cô gái nhỏ cũng chỉ còn một người nhớ, cuối cùng kí ức ấy đã phủ một lớp bụi quên lãng, nằm sâu trong lòng một trái tim mong manh. Gặp lại, cả hai đều đã đổi thay, lần tái ngộ ấy cả hai đều chẳng hay biết, cứ vậy mà đấu đá nhau. Nào có ngờ, sợi chỉ đỏ giữa hai người vẫn ở đó, cứ vậy rút ngắn khoảng cách mặc cho cái mác kì phùng địch thủ hay quân sư tình yêu. Từ từ lại gần, không biết từ lúc nào, đối phương đã trở thành một người không thể thiếu từ tuổi thơ hồn nhiên đến thanh xuân rực rỡ, nơi nào có cậu, nơi đó là thanh xuân. Từ năm tuổi đến hội ngộ cũng đã là cả mười năm sau, liệu mối quan hệ mập mờ, mang chút làn gió non nớt giữa cậu bạn đào hoa và cô nàng vô cảm liệu có thành hiện thực?Couple chính: Hoàng Sơn Tùng x Nguyễn Hạ Thu ( Chàng đào hoa x Nàng vô cảm)Couple phụ: Vũ Đình Tuyển x Trần Ngọc Thư ( Thanh niên kinh tế x Thiếu nữ tinh tế)…
Dưới ánh hoàng hôn cuối ngày, phòng học thêm chỉ còn lại một vệt nắng mỏng nghiêng dài trên mặt bàn. Khánh ngủ quên, gương mặt nghiêng về phía cửa sổ, hàng mi khẽ run trong khoảnh khắc gió lùa qua. Ánh nắng cam nhạt phủ lên khuôn mặt cậu , sắc vàng ấm áp khiến từng đường nét trở nên mềm mại, yên bình đến lạ. Đúng lúc ấy, An bước vào.Cô khựng lại.Đôi mắt An, vốn luôn chất chứa một lớp sương mỏng của những ngày dài chống chọi với trầm cảm, bỗng mở to hơn một chút. Không phải ngạc nhiên, cũng không phải bối rối... mà là một vẻ dịu dàng đến khó nói thành lời. Như thể ánh nắng hoàng hôn soi vào Khánh cũng đã phản chiếu phần nào vào trái tim cô . Thứ trái tim tưởng đã khép chặt vì tổn thương.Nhưng từ xa, tiếng bước chân quen thuộc vang lên. An thấy Trang xuất hiện ở cuối hành lang, đang tiến về phía lớp. Trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, An lùi vào một góc khuất, đôi mắt vẫn vô thức hướng về Khánh , ánh nhìn trong trẻo, yên tĩnh, và hiếm hoi lộ ra một tia ấm áp mà chính cô cũng không nhận ra.Ở một góc ngược sáng, Đăng đứng đó. Cậu vừa định gọi An thì dừng lại. Bắt gặp khoảnh khắc An đang ngắm Khánh, trong ánh mắt ấy không còn là bóng tối nặng nề quen thuộc... mà là cảm xúc. Một chút rung động. Một chút khao khát. Một điều mà Đăng đã chờ đợi suốt hai năm . An cuối cùng cũng đang học cách cảm nhận cuộc sống trở lại , dù điều đó không hướng về mình.Còn Trang, từ xa, lại vô tình nhìn thấy Đăng. Ánh mắt sâu như đêm của cậu đang hướng về nơi An đứng, chất chứa thứ tình cảm mà cô luôn mong đợi…
Có những chuyện, đến bây giờ tao vẫn không hiểurốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào. Có thể là buổi sáng tao đi trễ, đứng trước cổng trường đóng kín,cũng có thể là lúc tao ngu ngốc trèo qua bức tường đó...và gặp một người mà đáng lẽ tao không nên gặp.Tao không nhớ rõ. Chỉ nhớ là từ lúc đó, mọi thứ bắt đầu lệch đi một chút.Tao vẫn là tao. Vẫn cười, vẫn nói nhiều, vẫn ồn ào như mọi ngày....Không ai nhận ra mấy thứ đó chỉ là thói quen.Nó cũng vẫn vậy. Nói chuyện với người khác thì bình thường,cười được, chơi được, chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là với tao nó luôn giữ một khoảng cách vừa đủ. Không xa, nhưng cũng chẳng gần.Tao từng nghĩ tụi tao sẽ chẳng liên quan gì đến nhau.Cho đến cái ngày tờ giấy kiểm tra bị gạch đỏ,một con điểm 1 nằm chỏng chơ trên bàn,và tao phải trốn vào một góc cầu thang chỉ để khóc mà không ai thấy. Tao đã nghĩ...lúc đó mình thực sự một mình. Nhưng không phải. Chỉ là tao không biết thôi.Có những thứ được thay đổi mà không ai nói.Có những chuyện xảy ra mà không ai thừa nhận.Và có những người rõ ràng chưa từng nói thích, nhưng lại làm những chuyện khiến người khác không thể không rung động. Tao không biết từ khi nào mình bắt đầu để ý nó.Cũng không biết từ khi nào...một câu nói khó nghe lại trở thành thứ tao nhớ lâu nhất.Chỉ biết là đến khi tao nhận ra thì đã không còn đường lui nữa.Và tao cũng không ngờ rằng người đã kéo tao ra khỏi những ngày tệ nhất, cũng chính là người khiến tao trải qua những cảm giác tệ hơn gấp nhiều lần.Nếu được chọn lại. tao vẫn…
Tác giả: Thnaa.gnThể loại: Thanh xuân vườn trường, nữ truy, yêu thầm, từ học đường đến đô thị.Văn án: Không ai biết mùa hạ năm đó đã xảy ra điều gì, vì mọi thứ đều diễn ra quá lặng lẽ.Chỉ là một mùa hạ rất bình thường nơi Lâm Khương Hạ ngồi trước Giang Dã, thỉnh thoảng ngoảnh đầu lại, vừa đủ để nhìn thấy cậu. Những rung động nhỏ đến mức nếu không để ý, có lẽ chính cô cũng sẽ nghĩ rằng... nó chưa từng tồn tại.Có những rung động không ồn ào, không dám gọi tên, chỉ lặng lẽ lớn lên theo từng mùa nắng gió của tuổi học trò. Suốt những năm tháng thanh xuân, tình cảm ấy giống như một bí mật nhỏ không ai biết, cũng chẳng cần được đáp lại. Nhưng rồi đến một ngày, khi những trang vở khép lại, người ta mới nhận ra... điều tiếc nuối nhất không phải là không được yêu, mà là đã từng rất thích một người, nhưng chưa từng nói ra.Đến khi thanh xuân khép lại, người vẫn ở đó, ký ức vẫn còn chỉ là đoạn tình cảm ấy, đã tự mình lùi vào một góc khuất, không ai chạm tới. ______- Nữ chính tự ti, mặc cảm, ít nói do hoàn cảnh, nhưng sẽ trưởng thành thay đổi hơn từng ngày. Cô không những vì đuổi theo cậu, mà còn vì chính bản thân mình. - Nam chính thấy người khác khó khăn, cậu sẽ giúp, là do giáo dục từ nhỏ, ai cậu cũng sẽ giúp chứ không riêng mình nữ chính. Vậy nên từ lúc đi học nam chính không rung động với nữ chính, chỉ xem cô là bạn học, thậm chí khi gặp lại, cậu có chút không nhớ đến cô.…
Truyện: Chính ChủCouple: JiHang (Trương Cực x Tả Hàng)Thể loại: Thanh xuân vườn trườngSố chương: Đang cập nhậtLưu ý: • Không reup • Không chuyển ver • Không toxic • Nội dung hoàn toàn là tưởng tượng của tác giả, không áp dụng lên người thật • Nếu là NOTP, xin hãy nhẹ nhàng lướt qua • Hãy là những độc giả văn minh và tôn trọng tác giả⸻Giới thiệu nhân vật chínhTrương Cực (Jeremy) • Sinh ngày: 3/2/2007 • Biệt danh: Đậu Đậu, Đậu Kỷ, Trương ca ca, Trương thiếu gia • Chiều cao: 185+ cm • Sở thích: Ca hát, đạp xe, chơi bóng rổ • Tính cách: Lạnh lùng, ít nói, trầm ổn, đôi lúc có phần u ám • Gia cảnh: Là con một trong một gia đình giàu có. Bố là chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn tại Trung Quốc, mẹ là giảng viên đại học. Sinh ra tại Giang Tô, lớn lên và sinh sống ở Trùng Khánh. Là hình mẫu "con nhà người ta" trong truyền thuyết-đẹp trai, học giỏi, thể thao giỏi, tài hoa vẹn toàn.Tả Hàng (Left) • Sinh ngày: 22/5/2006 • Biệt danh: Hàng Hàng, Bánh Chẻo, Hàng Tương • Chiều cao: 175+ cm • Sở thích: Ca hát, bóng rổ • Tính cách: Ôn hòa, thân thiện, có chút tinh nghịch • Gia cảnh: Sinh ra trong một gia đình bình thường ở Quý Châu. Bố làm trong xưởng may, mẹ bán sủi cảo. Gần đây chuyển đến Trùng Khánh để theo học tại một trong những ngôi trường top đầu. Là học bá vạn người mê, vừa có sắc lại có tài, nhẹ nhàng nhưng không yếu đuối.⸻Mở đầu là một cuộc va chạm định mệnh...Một người lạnh lùng vô cảmMột người dịu dàng như nắng maiSợi dây số phận đã bắt đầu từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng liệu thứ…
"Được rồi, tao thừa nhận."" Từ trước đến giờ tao chưa gặp ai như mày, mày chỉ cần mỗi ngày đi học ngồi một chỗ không làm gì cả cũng khiến tao thích phát điên lên được, thích đến mức chỉ cần một cái nhíu mày cũng khiến tao đứng ngồi không yên.""Hoàng Anh Thy, mày..." Cậu ấy bất lực nhìn tôi, tức giận đến không nói nên lời."Xin lỗi. Nhưng dường như chúng ta đã bỏ lỡ nhau mất rồi..."…
Vũ Kiều Gia Hân từng nghĩ mình sẽ không yêu ai, vì cái bệnh sạch sẽ quá mức thêm sở thích yêu cái đẹp, nên cô chưa từng có hứng thú với cái tình yêu tình iếc gì đó!Ai ngờ...Khánh Hoàng: "Cậu có sao không." Giọng thiếu niên nhẹ nhàng, từ tốn cởi chiếc áo khác ngoài giúp cô buộc quanh eo, che đi vết đỏ nổi bật trên tà áo dài.Gia Hân hơi bối rối, ngượng ngùng một lúc mới phản ứng lại nắm bừa góc áo từ tay Khánh Hoàng: "Để...để tớ tự buộc, cảm ơn cậu."Khánh Hoàng cũng thuận theo cô mà buông tay ra khỏi áo, nhưng vẫn vô ý sượt qua mu bàn tay đang hơi hoảng loạn. Cô vừa thắt hay tay áo quanh eo vừa làm bản thân bình tĩnh lại. Nhưng lại nhớ đến lúc bị áp sát bởi cậu học sinh mới, anh quỳ một chân xuống, nhẹ nhàng che chắn cô khỏi tầm nhìn của người khác, " Gần quá." mà cô còn không có chút bài xích nào mới lạ chứ. Mà còn thấy...thơm nữa! "Hình như là mùi bạc hà." Cô tự nhủ trong lòng. Sau này...Gia Hân nằm trong lòng Khánh Hoàng, mặt ỉu xìu lấy chăn đắp lên bụng: " Anh ơi"Khánh Hoàng đang đặt đồ ăn, cậu "hửm?" một tiếng bằng giọng mũi, rồi cụp mắt nhìn người trong lòng, xoa xoa chiếc bụng nhỏ của cô: "Sao vậy? Em còn đau à."Gia Hân cầm tay trái của cậu, nghịch ngợm với ngón tay thon dài của anh iu, lắc đầu nguầy nguậy: "Hơi nhức xíu thôi, em đỡ rồi." Rồi cô nói tiếp: "Sao anh lại yêu em vậy, à đâu, phải là lần đầu anh chuyển trường đến đây anh đã thích em rồi.Đúng không bạn trai!"Khánh Hoàng không nói gì hôn chụt cái lên môi cô: " Biết nhiều quá không tốt cho sức khỏe đâu!" Anh cười nhẹ hôn lên khóe mắt cô.…
Mười hai tuổi, Lâm Phong và An Vy gặp nhau trong lớp 6A1-và ngay từ giây đầu tiên, họ đã xác định: đối phương là người không đội trời chung.Cả hai đều thông minh, cá tính mạnh, hiếu thắng đến mức chỉ cần đứng sau người kia một bậc cũng đủ mất ngủ.Từ chiến tranh điểm số, tranh cãi bất tận, đến những lần vô tình hợp tác rồi lại... gây lộn, cuộc cạnh tranh ấy kéo dài suốt ba năm cấp hai.Cho đến ngày An Vy chuyển trường đột ngột, để lại Lâm Phong với một cảm giác khó chịu mà cậu không biết gọi tên.Nhiều năm sau, ở cổng trường đại học top đầu thành phố, An Vy ngẩng đầu lên và nhìn thấy cái tên "Thủ khoa - Lâm Phong" trên bảng vinh danh.Còn Lâm Phong, từ trên sân khấu, đã chết đứng khi thấy "kẻ thù truyền kiếp" của mình ngồi dưới khán đài.Cứ tưởng đã kết thúc từ lâu, ai ngờ duyên nợ năm lớp sáu lại quay về, còn mạnh mẽ hơn xưa.Cùng lớp đại cương.Cùng nhóm bài tập.Cùng một đám bạn... thích hóng drama.Và Lâm Phong-đứa từng thề không muốn dính dáng đến An Vy thêm lần nào nữa-bỗng phát hiện bản thân khó chịu khi Minh Du nói chuyện với cô quá nhiều.Ba năm ganh đua ngày nhỏ, nay biến thành cuộc chiến ngầm giữa hai sinh viên ưu tú, sắc bén và chẳng ai chịu thua ai.Nhưng càng đấu, càng va chạm, họ càng nhận ra một sự thật còn đáng sợ hơn cả thất bại:Đối phương không chỉ là người khiến mình muốn thắng... mà còn là người khiến tim mình loạn nhịp.…
Tác giả: Manh Manh Đát𝗡𝗵𝗮̂𝗻 𝘃𝗮̣̂𝘁 𝗰𝗵𝗶́𝗻𝗵: Lục Thanh Dã, Thẩm Ý𝗧𝗵𝗲̂̉ 𝗹𝗼𝗮̣𝗶: Vườn trường, Ngọt sủng, nam truy, HE.𝗖𝗼𝘂𝗽𝗹𝗲: Học thần giáo hoa có bệnh tâm lý X học tra giáo bá ngạo kiều Học thần và học tra là một thứ gì đó trái ngược nhưng mà cũng tương đồng. Một là dù học hay không thì điễm vẫn cao, một là dù học hay không thì điểm vẫn thấp.*******************Tất cả mọi người đều biết trường trung học Cao Dương có một trạng nguyên kì thi trung khảo. Trong mắt mọi người, vị học thần này là một tiểu tiên nữ ôn nhu, dịu dàng.Tất cả mọi người cũng biết trường Trung học Cao Dương có một giáo bá học tra hoành hành ngang ngược, thầy cô không ai quản được.Trong mắt mắt mọi người ở trường bọn họ là hai đường thẳng song song đối, sẽ chẳng có liên quan đến nhau.Cho đến một ngày trên diễn đàn trường có một tin tiêu đề: #học thần Thẩm Ý cưỡng hôn giáo bá/ ảnhQuần chúng ăn dưa: Cmn, đây không phải sự thật đi[𝔻𝕠𝕒̣𝕟 𝕥𝕣𝕚́𝕔𝕙 𝕟𝕙𝕠̉]"Lục Thanh Dã, cmn cậu đừng có suốt ngày theo tôi nữa.""Ý Ý.....tôi có thể hôn cậu một cái không?" Thiếu niên hai tai đỏ bừng giọng nói mang theo chút thấp thỏm "...... Tôi, tôi........ tôi có thể không?"Thẩm Ý xoay người mạnh mẽ đem Lục Thanh Dã ấn trên tường, hôn một cái thật mạnh."Xong rồi, sau này cách xa tôi một chút."----------P/S: các địa danh trong truyện đều là hư cấu…
Người ta vẫn thường bảo cấp ba là quảng đời đẹp nhất của mỗi con người. Và cũng vì thế mà những đoạn tình cảm đầu thời đời thường sẽ khoảng nguồn từ khoảng trời ấy. Nếu là ở một nơi khác, việc các cô, cậu học trò có những rung cảm đầu đời là chuyện hết sức bình thường. Thế nhưng đây là Đoàn Khai Minh - nơi quy tụ nhiều nhân tài nhất mảnh đất Sài Thành. Trên dưới mười hai lớp của trường, không lớp nào có thể để một người bình thường vào được cả. Trong đấy có lẽ lớp A1 - Chuyên Toán là lớp có tỉ lệ vào khó khăn bật nhất trường. Chuyện trai gái ở đây có thể nói là gần như không tồn tại. Những cặp kính dày cộp, những quyển sách nặng trĩu khiến cho học sinh của trường luôn trong trạng thái bận rộn, chẳng có lấy một tí thời gian nghĩ ngơi. Những khóa trước, như thế nào thì không rõ. Nhưng riêng lứa này của trường thì khác. Có lẽ là do chuyển giao thế hệ, nên khóa 10 năm nay "chuyện học cũng giỏi, nhưng chuyện yêu thì cũng chẳng đùa". Confession trường nhiều năm nay vốn đã "đóng bụi" may mà có nhóm trò ấy nên mới "náo nhiệt" hơn trở lại. Nhập học chưa được 4,5 cặp đôi đang hẹn hò đôi lứa. Thời gian gần đây, trường càng thêm rúng động, khi cả trường đang lan truyền lời đồn về chuyện hai "học bá" của A1 đang có dấu hiệu "liếc mắt đưa tình với nhau". Rốt cuộc thì đây chỉ đơn thuần là tin đồn hay là sự thật. Điều này có lẽ không ai đoán được cả.. Nữ chính: Đỗ Đặng Hà ThyNam chính: Phan Vũ Quang Huy.Ảnh bìa: Nguồn: 𝗣𝘁𝗿𝗮𝗻𝗴…
Văn án: MễThẩm Thanh Đường và Hứa Kim Dã là hai loại người.Một người là cô gái ngoan ngoãn lớn lên trong sự nghiêm khắc của gia đình. Dáng vẻ, thần thái, mọi thứ đều yêu cầu nổi bật nhất, làm gì cũng đều phải làm đến tốt nhất.Một người là công tử nhà giàu trăng hoa, tùy tiện phóng đãng, đi ngược lại với quy tắc thông thường, kẻ đến người đi ở bên cạnh anh chưa bao giờ thấy anh thật lòng với bất kỳ ai.Thẩm Thanh Đường biết anh từ rất sớm, trông thấy anh từ xa trên sân bóng, anh ném một cú ba điểm vào rổ hoàn hảo và nhận được sự cổ vũ của toàn trường.Rất nhiều nữ sinh đến xem trận bóng, các cô ấy còn cầm theo nước, muốn đưa anh nhưng lại không dám.Người thiếu niên quá ư chói mắt, cho nên chỉ cần đến gần thôi cũng lo lắng mình không đủ tư cách.Bạn cùng phòng từng nói với cô rất nhiều lần: "Người như Hứa Kim Dã sẽ không thích con gái ngoan ngoãn đâu."Cô chỉ ừm một tiếng, không phản bác.Thấm thoắt thời gian trôi đi, dưới ánh đèn đường, cô khoác một cái áo khoác nam không vừa người, ánh sáng chỉ dừng lại đến vai người thiếu niên, Hứa Kim Dã vuốt trán cô, nhếch môi cười mang theo ý xấu: "Học sinh giỏi.""Hôm nay lại dạy cậu một thứ khác."***Hứa Kim Dã giành chiến thắng trong Giải đua xe MOTO GP(*), trong buổi phỏng vấn sau khi kết thúc cuộc đua, các phóng viên chú ý đến dây buộc tóc cherry trên cổ tay anh, hỏi có phải của bạn gái anh không.Anh cúi đầu, khẽ cười, ngón tay chạm nhẹ lên trái cherry nhỏ, trả lời: "Cái này à, lừa lấy của người ta."Sau này, có người trông thấy người ngồ…
Giới thiệu truyện:Hỏi có nhớ không, nói không chắc chắn là nói dối, hỏi có tiếc không, nói không nhớ chính là nói cho qua, hỏi có buồn không, nói không buồn là nói sai sự thật.Tuổi trẻ, ai cũng có những lần bốc đồng và nông nổi. Thời học sinh, ai cũng muốn xây dựng cho bản thân mình một mối tình đẹp cho ngày tháng thanh xuân.Tôi là một trong những đoá hướng dương, nhưng lại là đoá hướng dương héo úa, đang cùng những đoá hoa rực rỡ hướng về phía ánh mặt trời. Tôi là một bông hoa dại giữa những đoá hồng đẹp đẽ đầy sức hút. Tôi là hoa xuyến chi nhỏ, đang cố vươn mình để đua sắc giữa vườn hoa violet. Tôi là cô gái nhỏ đầy nhút nhát đang cố hoà mình vào đám đông, là một chút cóc nhỏ không tự lượng sức mình và muốn vươn lên ngắm nhìn thiên nga.Đôi khi, bạn bè hỏi tôi rằng: "Có tiếc không?". Tôi mỉm cười rồi lắc đầu nói "không". Thế đã là lời nói dối rồi. Dù sao thì ngày đó tôi cũng đã dành cả tâm trí và tình yêu của mình vào một người rồi mà!Nhiều khi, người ta cũng bảo là: "Dù sao cũng đã yêu rồi mà, tiếc làm gì nữa." Nhưng không tiếc thì sao mà được cơ chứ. Đâu dễ dàng mới gặp được một người tốt với mình vô điều kiện như vậy. Phải mất bao lâu mới tìm ra một người chịu được tính cách khó ưa của bản thân mình?Ngày trước, mỗi lần vào message đã thấy tin nhắn của người ta hiện lên đầu tiên, bây giờ, ngày nào mình cũng vào message đợi cái chấm xanh trên ảnh đại diện của người ta hiện lên để mà nhắn tin, nhưng nghĩ lại thì chẳng biết lấy lí do gì để bắt đầu cuộc trò chuyện.Lúc…
Số chương: Thể loại: Ngôn tình, thanh xuân vườn trường, hiện đại, ngược luyến.Nguyên mẫu nhân vật, địa danh trong truyện một số được xây dựng dựa trên thực tế, có thêm thắt một số yếu tố. Truyện có duy nhất một tác giả là Sunner, không đồng sáng tác, không cho phép mượn bản quyền và lấy các yếu tố trong truyện. --- Năm ấy ở trường cấp 2 Chu Văn, không ai không biết chuyện giữa học bá Chu Thanh Thanh và cậu thiếu gia ăn chơi không màng trời đất Nguyễn Hoàng Minh Sang. Lớp 9, thời gian mà ai cũng vùi đầu vào học thì hai cô cậu lại thoải mái yêu đương, Nguyễn Hoàng Minh Sang thì không nói, xưa nay cậu ta nổi tiếng thay người yêu như thay áo, số bạn gái cũ còn nhiều hơn số tuổi, chỉ dựa vào tài năng thể thao với cái mặt tiền mà thu hút được vô số em gái, các chị cũng không phải ngoại lệ. Còn Chu Thanh Thanh, học bá trường Chu, vô cùng ngoan ngoãn, vậy mà lại qua lại với dạng trai hư như Minh Sang khiến ai cũng bất ngờ. Nhưng sau đó lại lộ ra một tin còn hoảng hốt hơn, Minh Sang đào hoa lãng tử, cuối cùng cũng có ngày bị đá, "Cậu đá Thanh Thanh rồi hả? Tớ biết ngay mà, con bé đó vốn không phải gu cậu.", "Là tôi bị đá" Minh Sang nói xong bỏ đi ngày giữa tiệc sinh nhật, chạy đến nhà Thanh Thanh, cô chuyển nhà rồi, căn nhà không có người ở 1 tháng đã lạnh tanh. Cùng lúc đó, Chu Thanh Thanh đã ngồi taxi tới nhà Minh Sang, muốn đưa cậu chiếc huy chương bạc mà cô dành được trong cuộc thi giao lưu toán học, nhưng Minh Sang không về, cô treo chiếc huy chương cùng tờ giấy nhắn lên nay nắm cửa rồi vội đi. Cứ thế hai người bỏ lỡ nhau..…
Bỗng nhiên một ngày Thanh Huyền phát hiện bản thân đã xuyên vào bộ truyện teenfic não tàn bạn cô sáng tác từng đăng trên wattpad. Cô xuyên vào bạn thân của nữ chính nhưng trong bộ truyện vai của cô sau trở thành phản diện vì nữ chính được các nam thần để ý, vẻ ngoài xinh đẹp cộng thêm năng lực nổi trội cô sinh lòng ghen ghét, đố kị mà bày mưu tính kế hãm hại nữ chính. Hahaha một đại pháo hôi lót đường cho nữ chính để cho nữ chính nổi bật. Sau cùng vai ác của cô chết vì tai nạn giao thông không rõ lí do, ác giả ác báo, gieo nhân gặp quả để vừa lòng con dân bộ truyện. Nghĩ đến đây Thanh Huyền liền muốn nói lời thô tục thà để cô xuyên vào người qua đường ất, người qua đường giáp còn hơn. Vai ác cô đây không dám đảm đương huhuhu. Sau khi biết rõ số phận trong kịch bản cô liền nỗ lực thay đổi nhân sinh, quyết tâm làm một vai phụ mờ nhạt. Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy............-" Tớ thích cậu, Nguyễn Thanh Huyền" - Đỗ Duy Khôi nói nhỏThanh Huyền hoài nghi bản thân bị điếc nam chính thứ 2 của bộ truyện sao có thể thích cô. Hẳn là thích theo tình cảm đồng chí, đồng đội. Cô cho rằng mình đúng lắc đầu tỉnh ngộ đúng vậy, đúng vậy. Cô vươn tay vỗ bả vai anh: Hahhaha chúng ta là bạn tốt. Tôi hiểu mà Gương mặt Duy Khôi đầy hỏi chấm, chấm hỏi..............Anh trai nữ chính đột nhiên ôm cô: - Huyền à, anh thích em.Cô liền nghĩ hẳn là anh ấy yêu quý mình như em gái. Cô rất khí phách vỗ mạnh vào lưng anh vài cái: - Hahaha chúng ta là anh em tốt. Em hiểu mà.Anh trai nữ chính:.........…
Tác giả: Quý Văn Châu (Wpad: @QuyVanChau)Tình trạng: 2/5 chương._____8 giờ 58 phút, ảnh đế Lăng Thâm đứng trước trăm ngàn người theo dõi truyền hình, công khai tỏ tình với một nữ minh tinh đã hết thời. "Tôi nguyện cõng theo thời gian của người trên lưng, biến nó thành thiên trường địa cửu." Một lời nói ra, toàn mạng dậy sóng. Cư dân mạng thi nhau tìm hiểu về nữ minh tinh đó. Cuối cùng, tìm ra được tài khoản mạng xã hội của cô ấy. Đáng tiếc thứ hiện lên đầu tiên trên tường nhà không phải ảnh chụp đời thường hay thông cáo hoạt động, mà là một câu thông báo "đã qua đời" được công ty đăng tải cách đây 28 phút. Người đó chính là tôi. May mà 30 phút cuối cùng trước khi hồn phách tan biến, tôi chọn dõi theo Lăng Thâm. Nếu không, tôi sẽ vĩnh viễn bỏ lỡ những lời tỏ tình đó của anh ấy. Tôi mỉm cười nhìn ảnh đế tiền đồ vô hạn ở trước mắt, thì thầm: "Nếu có kiếp sau, nguyện cõng theo thời gian của người trên lưng, biến nó thành thiên trường địa cửu." ... Chớp mắt một cái đã trôi qua một đời. Nằm trên bàn học đầy sách, tôi nhớ lại tất thảy kiếp trước, quyết định kiếp này phải bù đắp cho anh ấy, biến thời gian đã lãng phí thành thiên trường địa cửu._____Ghi chú:- Mô phỏng cách trình bày thường thấy trên zhihu nhưng không phải truyện TQ.- Thế giới giả tưởng! Thế giới giả tưởng! Thế giới giả tưởng!- Không có thật, không dựa trên hình mẫu của bất kì ai____Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ♡…
Cậu rút điếu thuốc từ tay cô, dập thuốc rồi ném thẳng nó vào trong xọt rác bên cạnh. Ánh mắt cậu đen kịt nhìn cô gái trước mắt:"Biết hút thuốc?""Tôi không phải học sinh ba tốt""CMN có phải cậu đang chọc tức tôi không" Cô gái nhìn chàng trai chỉ hận sao ông trời lại ban cho cậu bộ mặt đẹp đến thế, cậu cái gì cũng hoàn hảo. Chỉ khiến cô lo được lo mất. Cô gái hoàn toàn đang chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân mà không thèm đếm xỉa lời chàng trai nói."Ê, tôi nói cậu có nghe không"-Giong cậu khản đặc dường như mất kiên nhẫn"Cậu tức giận cái gì, dọa chết tôi rồi""Được, muốn biết tôi giận vì cái gì đúng không""Phải"-Đôi mắt cô gái lấp lánh đầy mê hoặc tràn ngập sự khó hiểu, rõ ràng bản thân mình không làm gì sai cũng bị giận vô cớ sao. Lần đầu tiên Vy Vy bối rối như thế."CMN cậu nói cho tôi biết cái tên khốn mà cậu nói thích là ai để ông đây đánh gãy chân nó"_-_-_"Điên mất thôi, sao cậu có thể đáng yêu thế nhỉ, nhất là lúc nói thích tớ" "Rõ ràng giây trước mới đòi đánh người bây giờ lại lật mặt nịnh nọt cậu nói xem có phải Oscar nợ cậu một giải diễn viên xuất sắc không"_-_-_Cô kiêu ngạo lạnh lùng trùng hợp thay anh cũng vậy. Họ ngang nhiên không sợ trời không sợ đất mà chiếm lĩnh tất cả các bảng xếp hạng thành tích. Từ đồng phục đến váy cưới Tiểu hoa hồng, Lão hồ ly. Vừa hợp xứng đôi._-_-_Truyện viết trong lúc rảnh mong được nhìu người biết đến ạ:") 70 chương+4 phiên ngoại.HOAN NGHENH TOI DOC!!!<3…
Kim Taehyung - người đàn ông mang gương mặt lạnh lùng và ánh mắt sâu như mặt hồ mùa đông. Anh ít nói, khép kín, luôn giữ khoảng cách với thế giới. Người ta tưởng anh vô cảm, nhưng thật ra chỉ là anh giấu cảm xúc quá kỹ.Từng là kẻ không đội trời chung với Jeon Jungkook, nhưng khi cậu mất trí, chính anh lại là người ở cạnh, dỗ dành từng chút một.Taehyung không giỏi nói lời ngọt ngào, chỉ biết lặng lẽ nấu ăn, chăm sóc, nhẫn nại chịu đựng mỗi lần cậu thỏ nhỏ dỗi hờn.Người khác thấy anh lạnh, nhưng chỉ riêng với Jungkook, anh là cả một bầu trời dịu dàng.Jeon Jungkook - chàng trai từng kiêu ngạo, bướng bỉnh và luôn xem Kim Taehyung là đối thủ không đội trời chung. Cậu thông minh, tự tin và có phần ngông nghênh, như thể chẳng ai có thể khiến cậu cúi đầu.Thế nhưng, một vụ tai nạn đã cuốn sạch tất cả ký ức ấy. Khi tỉnh lại, Jeon Jungkook không còn là "kẻ ngang tàng" ngày xưa, mà hóa thành một tiểu bạch thỏ ngốc nghếch, mềm mại, đáng yêu đến lạ.Cậu luôn miệng gọi Taehyung là "chồng ơi", bám dính lấy anh không rời nửa bước. Hở chút là dỗi, hở chút lại làm nũng, nhưng chỉ cần anh khẽ cau mày thôi là cậu đã mếu máo sợ bị ghét.Jeon Jungkook - ngây ngô, trẻ con, nhưng lại có một sức mạnh dịu dàng khiến người từng ghét mình nhất cũng chẳng thể rời xa.*Cập nhật: Vào thứ 7 hàng tuần…
Nếu bạn đang mong chờ một câu chuyện tình yêu gà bông, nam chính sơ mi trắng thơm mùi nắng và nữ chính dịu dàng như hoa chanh, thì xin mời... quay xe gấp! Bởi vì ở cái "ổ kiến lửa" mang tên lớp 12A5 tại vùng đất Cát Minh này, khái niệm "bình yên" đã bị tuyệt chủng từ khi nhóm Ngũ Hổ Vồ Xô ra đời.Tâm điểm của mọi vụ nổ (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) chính là Trần Nhật Minh Quân. Hắn không phải soái ca, hắn là một con "Tôm luộc" chính hiệu với cái đầu chứa đầy những phát minh vô tri và kỹ năng trượt ván "đo đất" thượng thừa trên mọi địa hình từ đầm tôm ra đến rẫy dừa.Và rồi, định mệnh đã giáng một đòn chí mạng xuống đầu Quân theo đúng nghĩa đen.Vào một ngày nắng nung người, nàng "chiến thần" đanh đá vừa chuyển trường từ phố về quê - đã thực hiện một cú "ám sát" đi vào lịch sử cổng trường. Một hộp sữa dâu giá bảy ngàn rưỡi bay vút lên không trung, vẽ một đường cong tuyệt mỹ trước khi hạ cánh chính xác lên thủ cấp của đại ca Quân. Giữa làn khói bụi đỏ quạch của Phù Cát, một tác phẩm nghệ thuật "Sữa đậu nành pha cát mịn" đã ra đời, đánh dấu sự xuất hiện của nàng "Sữa đặc" hung hãn nhất lịch sử lớp A5.Ở Cát Minh, người ta không dùng lời lẽ để yêu thương, người ta dùng... bản kiểm điểm.Họ trốn học đi tắm biển Đề Gi như đi trẩy hội, họ biến phòng thí nghiệm Hóa học thành bếp nướng cá chui, và họ chế tạo máy quạt trần thành động cơ phản lực chỉ để... mau khô mồ hôi. Giữa những màn "võ mồm" khét tiếng của Tôm và Sữa, giữa những trận cười bể bụng của Thành Bánh Tráng, Lan Ố…
Gia đình hai người vốn đã quen biết nhau từ rất lâu, vì thế cô và anh gần như lớn lên bên cạnh nhau từ thuở còn bé xíu, khi mọi thứ còn trong veo và vô tư. Từ những ngày chưa kịp hiểu chuyện, anh đã quen với việc ghé qua nhà cô mỗi sáng, đứng chờ trước cổng rồi chở cô đến trường. Những năm cấp 1, đó là chiếc xe đạp cũ kẽo kẹt, anh đạp chậm rãi, còn cô ngồi phía sau, chân lơ lửng, tay bám chặt lưng anh, tiếng cười vang lên trên con đường làng quen thuộc.Lớn hơn một chút, lên cấp 2, chiếc xe đạp điện thay thế cho chiếc xe đạp ngày xưa. có hai đứa trẻ dần trưởng thành hơn. Gió lùa qua mái tóc, qua vai áo, cô ngồi sau lưng anh, lặng lẽ nhìn bóng dáng quen thuộc phía trước mà không hiểu vì sao lại thấy an tâm đến thế. Họ không học chung lớp, nhưng dường như điều đó chẳng hề tạo ra khoảng cách. Mỗi giờ ra chơi, mỗi lần xuống sân trường, người ta vẫn thường thấy cô và anh sánh bước cùng nhau, hoặc đi chung trong một nhóm bạn thân, nhưng lúc nào cũng ở gần nhau. Rồi những lời xì xào về cô và anh bắt đầu xuất hiện, nhẹ nhàng mà dai dẳng Cô nghe, chỉ cười cho qua, xem đó như một điều hiển nhiên, như thể sự hiện diện của anh bên cạnh mình vốn dĩ là điều tự nhiên nhất trên đời.Đến khi bước vào cấp 3, anh đã có xe máy. Mỗi buổi sáng, anh đứng trước cổng nhà, đội mũ bảo hiểm cho cô trước rồi mới nổ máy. Tiếng xe vang lên, con đường quen thuộc lại mở ra, chỉ khác là tim cô thỉnh thoảng khẽ rung lên những nhịp rất lạ. Từ khi lên lớp 8, giữa những ngày tháng đầy gió và nắng, cô mới chợt nhận ra tình cảm mình dàn…